Mục Lục

 

  Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 
 Lá TXuân
      Lê Văn N
 
 Đọc Lá TXuân
      Cô Hà
 
 STáo XNinh
     
Phan Song
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Tư Nguyên & Lê Văn N
 
 Chúc TẾT NINH-H̉A.COM
      Thi Thi 
 

 

T Xuân
 

  "Xuân Hợp Quần"
      
Lương LHuyền Chiêu
  "Xuân Hợp Quần"

      
Lê Thị Đào
 
 Ḷng Người Rộng M
      
NXuân

     
Vinh H
 
 Mừng Xuân Con Rồng
      Rồng

     
Vinh H
 
 Chúc Xuân
      Xuân Đă V
     
Lư H
 
 Đón Xuân
     
Nguyên Kim
 
 Xuân Q Hương
      
Kiều Lam
 
 Đường Tu
     
Nguyên Ngộ (Lê Văn Ngô)
  Xuân Nhâm Th́n Hy Vọng

     
Tư Nguyên  (Bùi Ngoạn Lạc)
  'Xuân Hợp Quần"

     
 Nguyên Phong (TN Chánh)
  "Xuân Hợp Quần"

     
Thi Thi
 
 Xuân Cảm
     
Lê Bá Thiên
  "Xuân Hợp Quần"
       Nguyễn Thị Thanh T
 
 T́nh Khúc Mùa Xuân
     
Tiểu Vũ Vi

 


X
uân Qua



  Hồi c Mùa Xuân
   
 Vân Anh
 
Tết Của Người Lớn
   
 LKiến Đồng
 
Hoài Niệm Xuân Và Tết
     
Trương Khắc Nhượng
 
Tết Đầu Tiên Tại Cao
      
Nguyên Pleiku

   
 Lê PThọ
 

 

Năm Mới
K
Chuyện Cũ




 
 Có Một Mùa Xuân NThế
      ĐThị Hương B́nh
 
 Chuyện NChuyện Nước
      Lan Đinh
 
 Chuyện KĐầu Năm
      Phạm Thanh Khâm
 
Chuyện Cũ Năm Qua...
     
Phi-Ṛm
 
 Những Chuyến Đi Vô Vọng
      Lê PThọ
 
Chuyện T́nh Cuối Năm
      Bùi Thanh Xuân

 

Hội Quán
Quảng Đông


 
 Chúc Tết 2012
      Huỳnh Hớn Trang



 

Hoa Mai
Ngày Tết




 
 Hoa Mai Linh Hồn Của
      
Mùa Xuân

     
Hoàng Bích Hà
 
 Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Tường Hoài
 
 Chợ Hoa Ngày Tết
     
Vơ Hoàng Nam
 
Ba Mươi Ba Đóa Hoa Mai
     
Phan Song

 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Xóm SV
     
Nguyễn Hiền
 
 Vạn Vật Đều Có Số - T́m
      
Người Bảo V

     
Lư H
 
 NHôn Đầu
     
Thanh Mai
 
 Ḿnh Ơi !
     
Lê Thị Hoài Niệm
 
 Chuyện Vui Ngày Tết
      Hà Thị Thu Thủy

 

 

Cắm Hoa Trang T



 
Nghệ Thuật Cắm Hoa
 
    Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



 
Tranh nh Nghệ Thuật
     
 Phi - Ṛm


 

TVui
 



 
Năm Con Rồng
      Rồng Đến
      Tú Trinh
 

 

XUÂN Ca Hát


 
Nhạc Xuân Và Q Hương
      
HT Thu Thủy, Lan Đinh
      
LL Huyền Chiêu,  Lư Hổ,
     
LT Hoài Niệm, LL Minh T

  Slide Show/YouTube
      
Phạm Thúc Tâm
     
Mai Hữu Thọ
 

 

Phương Ngữ
N
inh Ḥa
 


  Một S T Biến Âm: DẢNH
     
Nguyễn Văn Thành



 

Tôn Giáo

 

  Câu Chuyện Đầu Năm
      
Lê Thị MChâu
 
 Di- Lặc Mang Xuân Đến
      
Với Người !

      Mục Đồng
 
 Chúng Con VĐây
      
Đinh Thị Lan
 
 Christchurch Vẫn Măi Trong
      
Tim !

      
Bạch Liên


 
 

TVi
 


  Vài Mẩu Chuyện VTiên Tri
      
Liên Khôi Chương
  TVi Năm Nhâm Th́n 2012
      
Phạm Kế Viêm

 

Du Lịch

 

  Vương Quốc Thái Lan: Một
      
Chuyến Đi KT

      Nguyễn Thị Thanh T

 

 

Năm Th́n Nói Chuyện Rồng
 


 
Tản Mạn V Tết Nhâm Th́n
      
Nguyễn Văn Thành
 

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Vài Phát Biểu Một Thời
      
Điểm Qua

      Tô Đồng
  Liêu Trai C Dị-468
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-105
     
Vũ Tiến Phái
 
Tôn Giả Mục-Kiền-Liên
       Nguyễn Văn P
 
 Tư Duy Trong TNguyễn
      
Khuyến

      
Lê Phụng
 
 Đường Vào KINH DỊCH
      Nguyễn Hữu Quang
 
Con Đường Chứng Ngộ-34
     
Trần Cao Tần
  Lời M Hỏi - Trở V
     
Trần Cao Tần
 
Ngắm Sao
      Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm Nhâm Th́n 2012
      
Phạm Kế Viêm
 


 

Sưu Tầm
 



 
 Các BTranh Dân Gian
      
Nổi Tiếng

      Vinh H
 
 Tết XNgười Xem H́nh
      
nh Cũ

      Vinh H
 
 Sinh Mệnh Con Người
      Hà Thị Thu Thủy

 

 

Chuyện
V
ượt Biên

 

  Chuyện Người T Nạn-19
      Lư H
 
 Pulau Bidong, Một Trời K
      
Niệm

      
Bạch Liên
  Phép Nhiệm Mầu

      
Lê PThọ
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 GThủ
      Sườn Heo Sốt Me Chua
      Mẹo Vặt Vào Bếp
      Lan Diệp
 
 Rơm RQN
      Kem Flan (Bánh Flan)
      Lê Thị Đào
 
 Món Canh Légume
      Việt Hải
 
 Mùi CKiệu
      Cao Minh Hưng
 
 Tôm Rang Muối Tiêu: Video 
      
Tôm Sốt Sữa: Video

      Lư H
 
 Chuẩn BNấu Bánh
      Bạch Liên
 
 Những Đặc Sản Hồn Quê 
      
ViệtNam Vào Tết Nhâm Th́n

      Nguyên Phong

 

 

Sức Khỏe

      

 
Bệnh Viêm Kết Mạc

      
BS Lê Ánh
 
Bệnh Tay Chân Miệng

      
BS Nguyễn Vĩ Liệt



 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của Việt Nam Năm 2011

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của M Quốc Năm 2011

     
 Nguyễn Văn Thành


 

Kinh Nghiệm Sống

 

  Món Mới
      
Kiều Lam
 
Biển Có Linh Hồn Không?

      
Bạch Liên
 
Vạn Vật
 
    Bạch Liên
  Đạo Nghĩa V Chồng

      
Vơ Hoàng Nam
  Phân Biệt

      
Lê Văn N

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
 


 
 Những Điều Lư TV
      
Ninh-Ḥa

     
Trần Minh Hiền
  Đám Cưới Đầu Xuân

      
Phan Nho
  Những Ngày Đồng Q

      L
ê PThọ

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Duyên Nào Tôi Đến Với
      
Ninh-ḤaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 Đầu Năm...Khai Máy
      Topa Panning



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa
 

  H Trong T Mới
     
Nguyễn Thị Đào
 
Năm Học 1974-1975

      Trần Hà Thanh
 
Lời Ngỏ

     
Bùi Thanh Xuân

 

Bán Công


 
Hồi Tưởng

     
Lương LHuyền Chiêu
 

 

Vạn Ninh



 
Lời Chúc Xuân

     
Ngọc Ánh
 
Nắng Xuân

      Tuyết Xuân
     
Huỳnh Thị Hà
 
Miên Trường Xuân Thịnh
      
Vượng

     
Lam Kha
 
Xuân Mới

     
Nguyên Kim
 
Vọng Cổ: Mừng TẾT

     
Nguyễn Thị Kính
 
Dọc Đường

     
HThoại M
 
Chúc Tết

     Vui Xuân - Đón Tết
     
Lâm Ngọc
 
Xuân Tuổi T

     
Thanh Nhàn
 
Tâm S Đầu Xuân

     
HThị Thanh Nhàn
  Lời Chúc Đầu Xuân

      Tưởng Mùa Xuân
     
Hà Tấn S
  Chúc Mừng Năm Mới

     
Nguyễn Thị T
 
C̣n Lại Trong Em...

     
Thúy Vũ


 

VT/NTH


 
Chuyện Các Anh Và Tôi

     
Người XVạn
 

 

Các Trường Khác


 
Họp Mặt Đầu Xuân

     
Lê Thị Ngọc Hà





 

Lụt Trong
Văn Chương
 


  Mùa Lụt Q Tôi

      
Trần NPhương
 
Vè Băo Lụt Năm Nhâm
      
Th́n 1904

      Nguyễn
Văn Sâm

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Đời Sao Buồn Chi Mấy
      
CNhân Ơi

      Lương L
Huyền Chiêu
 
Rượu Trong Ca Dao
      
Tục Ngữ

      Hoàng Bích Hà
  T TTuyệtt

      
Vinh H
 
T́nh SLạc Long Quân Và
      
Âu Cơ

      
Vinh H
 
Truyền Thuyết Trọng Thủy-
      
MChâu Và Bài TUTLâm

      
Vinh H
  Nhớ Sao Là Nhớ Xuân Xưa

      Nhất Chi Mai
 
 Dịch TLư Bạch: Nghĩ C
       Dương Anh Sơn
 
Thanh Hiên Thi Tập:
      
Bài Số: 45-46

      Dương Anh Sơn
  Một Lần Gặp Lại

      Mùa Yêu Thương
      Kim Thành
  Chùm Thơ  Đường Luật

      Người XVạn
  Duyên Dáng Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi 

 



T
 


 
 Mùa Xuân QCũ
      Vân Anh
 
 Nỗi Niềm Xuân
      Dương Công Khánh
  Hương Xuân

      Nguyễn Thị Bảy
  Chúc Xuân

      Trần Thị Chất
  NMây Bay Đi

      
Lương LHuyền Chiêu
  Xuân Cao Nguyên

      Du Xuân
      Nguyễn Thị Cúc
  Hoa Xuân Cười

      Ta Vẫn Hẹn
      Hương Đài
  Mưa Nguồn

      An Lạc
      Mục Đồng
  Bài TCon Cóc

      
Nguyễn Hiền
  Mùa Xuân QHương

      
Tường Hoài
 
 Em VCùng Xuân
      Mời Xuân Lên Ngôi
      
Nguyễn Văn Hóa
  Chùm Thơ Họa

      
Vinh H
  Màu Xuân

      
T Kim Huy
 
 Nói Sao Vừa
      
Quỳnh Hương
 
 Ngày Xuân
     T́nh Xuân
      Hoàng Công Khiêm 
 
 Rực R Sắc Xuân
      Lê Thị Lộc 
 
 N Đồng
      Nhất Chi Mai
 
 Sang Mùa 
    
 Mùa Xuân Mưa
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Nhớ Khúc Ninh Ḥa
      NGH(NH)
 
 Chùm TXuân
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Nḥa-QMNgàn Thương
      Mh HoaiLinhphuong
 
 Hương Sắc Mùa Xuân
      Bích Phượng
 
 Hẹn Xuân
      Đón Xuân
      Nguyễn Quân
 
 Mơ Và Nhớ
      Lê Văn Quốc
 
 Gom Nhặt Những Mùi Hương
     
Quốc Sinh
 
 Dấu Xưa Sương Khói
      Dương Anh Sơn
 
 Xuân T́nh
      
Kim Thành
 
Bâng Khuâng Chiều Cuối
      
Năm

      
Vơ Ngọc Thành
 
 Nhớ Tết Q Tôi
      Lê Hùng Thân
 
 Xuân T́nh Thương
      Thi Thi
 
 Dáng Xuân
      Lời Xuân
      Hoài Thu
 
 Mùa Xuân Xa X
      NTrưởng Tiến
 
 Xuân Nguyện
      Nguyễn Tính


 


Văn

 

  Một Chiều Cuối Năm Nhớ
      
V Các Bạn

      Nguyễn Vũ Trâm Anh
  Cát Tiên

      
Khuất Đẩu
 
 Xuân Này Chị Không V
      Lê Thị Ngọc Hà
  Mùa Xuân Anh Yêu Em

      
Việt Hải
  Con Dốc

      
Nguyễn Hiền
  Thầy Bói

      
Trần Minh Hiền
 
 Bếp Lửa Gia Đ́nh

      
Lư H
  Xuân Vắng Mẹ...

      
Hoàng Lan
 
 Bên Dốc Đời Nh́n Lại Những
      
Xuân Qua

      Hải Lộc
 
 Gởi Cô Bạn Nhỏ Xóm Rượu
      Phan Kiều Oanh
 
 Làm Con TPhải Là Con
      Phan Song
 
 Bóng Dáng Một Mùa Xuân
      
Lâm Minh Tài
 
 Người Trễ Hẹn Mùa Xuân
      
Nguyễn Hữu Tài
 
 Ḍng Đời
      Thi Thi
 
 Ba Má Tôi
      
Phạm Thị Thục
 
 Đầu Năm Đón Giao Thừa, Đi
      
LChùa Hái Lộc Đầu Xuân

      TBửu Nguyễn Thừa
 
 Một Chút Ưu Tư
      Nguyễn Tính
 
Một Mùa Xuân An B́nh
      
Đang Về...

 
     Nguyễn Đôn Huế Trang

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 


 


 

 

 

 

 

 


 


 


I. Trong lịch sử VN có nhiều thiên t́nh sử lâm ly:

 

Lạc Long Quân-Âu Cơ, Sơn Tinh-Thủy Tinh-Mỵ Nương, Tiên Dung-Chử Đồng Tử, Trương Chi-Mỵ Nương, Chế Mân-Huyền Trân, Quang Trung-Ngọc Hân, v.v… nhưng t́nh sử Trọng Thủy-Mỵ Châu là đau thương diễm lệ nhất.

   Trải qua hơn hai ngh́n năm tốn không biết bao nhiêu giấy mực của thi nhân.

   -Chí sĩ Dương Bá Trạc (1884-1944) có một bài thơ vịnh, xin trích 4 câu:

 

Thân gia đâu mới kẻ thù gia,

Chồng nào thương vợ, con ĺa cha.

Giặc ngồi sau lưng nói chi nữa,

Nước ôi! Nhà ôi! biển Đại Nha.

 

   -Á Nam Trần Tuấn Khải viết bài bát cú Cổ Loa Hoài Cảm, xin trích 4 câu:


Thành quách c̣n mang tiếng Cổ Loa
Trải bao gió táp với mưa sa
Nỏ thiêng hờ hững giây oan buộc,
Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha

 

    -Chuyện t́nh Trọng Thủy Mỵ Châu, thơ: Song Thuận, nhạc: Xuân Điềm, giọng hát Thúy Anh & Tuấn Khải, ḥa âm: Quốc Toản, kèm tranh minh họa của họa sĩ Vi Vi đăng trên

 http://www.hungsuviet.us/lichsu/CaTrongThuyMyChau.html.

 

Xin trích thơ và tranh minh họa:

 

 Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo

11- Ta đă phụ người
T́nh nào lên ngôi
Lời nào gian dối
Ngọc vỡ, trâm rơi!

Tranh ViVi - Việt sử bằng tranh/Bùi Văn Bảo

12- Đă mấy ngàn năm
Ngọc trong giếng trong
Chuyện t́nh từ đó
Lệ vẫn xuôi ḍng

Lệ vẫn long lanh!

 

 An Dương Vương và con gái Mỵ Châu, tranh Vi Vi http://thuvienbao.com/books-literature/viet_history/VNHistory_1.htm

 

- Tranh họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi:
 

Truyền thuyết Mỵ ChâuTruyền Thuyết Mỵ Châu,
t
ranh Nguyễn Trọng Khôi

 

    -Soạn giả Viễn Châu viết 6 câu vọng cổ rất cảm động, xin trích bản vắn Trăng Thu Dạ Khúc:

 

Hỡi bao oan nghiệt chất chồng từ đây bao trái ngang,

Non sông điêu tàn,

Ngấn lệ tuôn tràn,

V́ yêu con đánh mất giang san,

Để cha rớt lệ cầm gươm giết con,

Đoạn ĺa t́nh thâm,

Cốt nhục chia ĺa,

Gió lên tống biệt linh hồn Mỵ Châu sang bến mơ.

 

-   Tuồng cải lương “Chiếc áo thiên nga” tŕnh diễn tại nhà hát Trần Hữu Trang.

-   Vở kịch nói “Nỏ Thần” tŕnh diễn trên sân khấu Phú Nhuận.

-  Tuồng cải lương của nhóm nghệ sĩ Kim Tử Long, Ngọc Huyền…

-  Những danh ca Lê Thủy, Thanh Sang, Hữu Phước, Thanh Kim Huệ… hát 6 câu vọng cổ.

-  Đề tài Trọng Thủy-Mỵ Châu c̣n nhiều nữa, nhưng ở đây chỉ xin đơn cử một số tác giả tiêu biểu trong các lănh vực thi, ca, nhạc, kịch, sân khấu, cải lương và hội họa.

 

   II. Năm 2011, thi sĩ Uyên Thúy Lâm có làm một bài thơ tựa đề:

 

T̀NH SỬ CỔ LOA THÀNH

 

   Trong đó chuyên chở t́nh cảm/thái độ của ḿnh đối với hai nhân vật lịch sử Trọng Thủy-Mỵ Châu (TT-MC).

 

   1. Trước khi t́m hiểu bài thơ xin lược qua truyền thuyết:

 

   Thục Phán An Dương Vương (257 tr.TL - 208 tr.TL) xây thành Cổ Loa bị yêu quái phá, nhờ thần Kim Quy giúp mới xây xong. Thần cho cái móng thiêng, Vua sai Cao Lỗ làm nỏ thần, lấy móng thiêng làm lẫy, đặt tên là Linh Quang Kim Trảo Thần Nỏ bắn 1 phát giết ngh́n quân giặc, đánh bại quân xâm lược Triệu Đà. Đà sai sứ đến giảng ḥa, Vua mừng. Năm 208 (tr.TL) Đà sai con là Trọng Thủy vào hầu làm túc vệ, cầu hôn con gái vua là Mỵ Châu. Vua không nghe lời Cao Lỗ can ngăn, bằng ḷng cho cưới và ở rể. Trọng Thủy dỗ Mỵ Châu để xem trộm nỏ thần, rồi ngầm bẻ găy lẫy nỏ, thay cái khác vào, giả vờ về Bắc thăm cha mẹ, bảo Mỵ Châu rằng: "Ân t́nh vợ chồng không thể quên nhau, nếu lỡ hai nước không ḥa, Nam Bắc cách biệt, ta lại tới đây th́ làm thế nào mà t́m thấy nhau?" Mỵ Châu nói: "Thiếp có cái áo gấm lông ngỗng, thường mang theo ḿnh, đi đến đâu th́ rút lông ngỗng rắc ở chỗ đường rẽ để làm dấu". Trọng Thủy về báo cho Đà biết. Đà đem quân đến đánh, vua không biết lẫy nỏ đă mất, ngồi đánh cờ cười mà bảo: "Đà không sợ nỏ thần của ta sao?". Quân của Đà tiến sát đến nơi, vua giương nỏ th́ lẫy đă găy rồi. Vua thua chạy, để Mỵ Châu ngồi trên ngựa, cùng chạy về phía nam. Trọng Thủy nhận dấu lông ngỗng đuổi theo. Vua đến bờ biển, hết đường mà không có thuyền, liền gọi rùa vàng mấy tiếng: "Mau đến cứu ta!" Rùa vàng nổi lên mặt nước, mắng rằng: "Kẻ ngồi sau ngựa là giặc đấy, sao không giết đi?". Vua rút gươm, Mỵ Châu khấn rằng: "Trung tín trọn tiết, bị người đánh lừa, xin hóa thành ngọc châu để rửa thù nhục này". Cuối cùng vua vẫn chém Mỵ Châu, máu chảy loang mặt nước, loài trai nuốt vào bụng, hóa làm hạt minh châu. Vua cầm sừng tê văn dài 7 tấc xuống biển mà đi. Trọng Thủy đuổi theo đến nơi, thấy Mỵ Châu đă chết, thương khóc ôm xác đem về chôn ở Loa Thành, hóa làm đá ngọc. Trọng Thủy nhớ tiếc Mỵ Châu, trở lại chỗ Mỵ Châu tắm gội trang điểm khi trước, thương nhớ không nguôi, cuối cùng nhảy xuống giếng mà chết.

    Tương truyền ngọc ấy đem rửa nước giếng Trọng Thủy th́ trong sáng bội phần. Hiện nay giếng Trọng Thủy (TT), am Mỵ Châu (MC), đền An Dương Vương (ADV) vẫn c̣n ở Cổ Loa, Bắc Việt.

   (Theo Đại Việt Sử Kư Toàn Thư).

 

    2. Trong bài thơ T́nh Sử Cổ Loa Thành (TSCLT) của ḿnh, nhà thơ Uyên Thúy Lâm (UTL) không ghi lại từ đầu câu chuyện cổ tích, mà chỉ ghi lại từ lúc Trọng Thủy (TT) từ biệt vợ về cố quốc cho đến hết chuyện, bằng những vần thơ thất ngôn buồn vời vợi. Bữa tiệc tiễn chồng nơi cung cấm có Bồ đào mỹ tửu, có khúc Nghê Thường với xiêm y rực rỡ, nhưng tất cả đều trở nên vô vị:

 

Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ

Không cười vui bên thiếp hiền ngoan

Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ

Chàng không vui , ḷng thiếp ngỡ ngàng

 

Khúc Nghê Thường xiêm y rực rỡ

Rượu Bồ đào cùng uống chung môi

Hồi cố quốc chàng xa một thuở

Rồi lại quay về ta sánh đôi

 

   Tựa đề là “T́nh sử Cổ Loa Thành” nhưng nội dung chỉ là lời than thở, nỗi niềm tâm sự sầu khổ của Mỵ Châu (MC) là nhân vật chính. Mọi sự việc đều được ghi nhận, diễn tả qua lăng kính tâm hồn nàng. Thiên t́nh sử rất dài, nhưng tác giả UTL chỉ chọn phần đời bi thảm, nhờ thế mà cường độ xúc cảm trong thơ rất mạnh, bố cục bài thơ chặt chẻ nhất quán. Giống như  chuyện Lưu Nguyễn rất dài nhưng Tản Đà chỉ ghi lại khoảnh khắc tâm trạng Lưu Nguyễn khi từ biệt cảnh Thiên Thai mà thôi. Như trên đă nói, trong bữa tiệc tiễn đưa, người về thành Phiên Ngung trên danh nghĩa thăm cha, người ở lại thành Cổ Loa nước Âu Lạc tức nước Việt xưa, tác già Uyên Thúy Lâm (Tg UTL) chọn lọc t́nh tiết, tâm lư, ngôn ngữ thật đẹp và sử dụng thể thơ trường thiên thất ngôn tứ tuyệt vốn có âm điệu cổ kính trầm buồn: để giới thiệu một cuộc t́nh diễm lệ, độc đáo, tuyệt vời (không thua một cuộc t́nh nào trên thế giới). Thiển nghĩ chọn chủ đề khó khăn này, ngay bước đầu tác giả cũng đă cho thấy sự can đảm và tự tin nơi cây bút của ḿnh.

      Chúng ta biết chuyện t́nh Romeo-Juliette của đại văn hào Shakespeare đă vượt lên trên biên giới hận thù của hai ḍng họ, nhưng chuyện t́nh Trọng Thủy-Mỵ Châu c̣n bay cao hơn, đă vượt lên trên biên cương thù hận của hai quốc gia, hai chủng tộc, trở thành bản giao ước bất thành văn chấm dứt chiến tranh, tái lập ḥa b́nh cho hai nước thù địch từng đánh nhau khốc liệt do Triệu Đà xua quân xâm lược trước đó. Trọng Thủy tự tử chứng tỏ t́nh yêu quá vĩ đại coi thường cả ngai vàng, lợi danh, phản kháng chiến tranh xăm lược, thủ phạm gây ra cảnh chia ĺa chết chóc của đôi trẻ đang yêu.

 

   Qua đó có thể nói văn minh Âu Lạc vào cuối thời kỳ lập quốc (Văn Lang- Âu Lạc (2879 tr.TL - 258 tr.TL)-(257 tr.TL - 208 tr.TL) đă để lại cho chúng ta một tác phẩm văn học (chuyện cổ tích) chủ đề t́nh yêu/chiến tranh thật vô cùng bi tráng, lăng mạn, giàu nhân bản, vĩ đại hàng đầu trong văn học sử thế giới kim cổ cùng thể loại.

 

   Nay cuộc t́nh ấy được tái hiện trong thơ UTL đầy tính vương giả, t́nh tứ, lăng mạn và đẹp qua h́nh ảnh “rượu Bồ đào cùng uống chung môi” và qua niềm hy vọng đoàn viên trong ḷng cô Công chúa trẻ đang yêu “rồi lại quay về ta sánh đôi”. Tg tả đúng tâm trạng ngây thơ hồn nhiên trong sáng của cô Công chúa khi dùng 2 chữ “hiền ngoan” cũng như đă điểm trúng huyệt hai nhân vật qua hai câu thơ sau:

 

Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ,

Không cười vui bên thiếp hiền ngoan

 

   Trong lúc nàng hiền ngoan như viên ngọc trai chưa lấm bụi trần, chưa một lần t́ vết th́ chàng lại khác: “lặng lẽ, không cười vui”. Mà cười vui sao đuợc khi trong ḷng đang chồng chất ngổn ngang bao toan tính và thủ đoạn chết người. Dưới ng̣i bút tinh tế, Tg UTL kín đáo cho thấy đó chính là đám mây xám vừa bay ngang qua bầu trời tím báo hiệu trong 5 chữ vừa nêu. Cho dù Trọng Thủy tay gián điệp tài ba giỏi giấu diếm, che đậy thế nào, cũng không giữ được trăm phần tự nhiên khi đối diện với giai nhân, ng̣i bút UTL đă tinh tế đến như vậy. Nhưng cái bi đát lại nằm ở chỗ Mỵ Châu không nh́n thấy, không ngờ tới. Ngay trong lời nói từ cửa miệng TT thốt ra: “nếu lỡ hai nước không ḥa, Nam Bắc cách biệt nàng cũng không thắc mắc, vẫn nhất mực “hiền ngoan”! Tg đă diễn tả quá chính xác t́nh tiết và tâm lư hai nhân vật.

 

    Hai khổ thơ kế tiếp kết cấu bằng những âm “bằng” trầm buồn “tương phùng, bẽ bàng” đặt ở cuối mỗi khổ tạo ra không khí năo nề, u uất trong ḷng người đọc. “Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải, ḷng thiếp theo chàng đến cố cung” làm nhớ cảnh chia ly trong Chinh Phụ Ngâm (Chàng th́ đi cơi xa mưa gió, thiếp lại về buồng cũ gối chăn) năo nùng, bi xúc! Nỗi ḷng Mỵ Châu qua thơ UTL không khác nỗi ḷng Kiều ở Lầu Ngưng Bích bời bời nhớ thương. “Trường đ́nh quạnh vắng chẳng tin sang, đâu biết lần đi là măi măi, đời không cho nữa phút tương phùng!”. Tg báo động tấn thảm kịch chiến tranh nhơ nhuốc, bỉ ổi, đầy thủ đoạn đê hèn sắp sửa đổ ụp lên Cổ Loa Thành. Những chữ “trường đ́nh quạnh vắng, canh thâu vắng” chữ vắng lặp đi lặp lại là cố ư tạo ra khoảng không gian vắng lặng đồng nghĩa với “im lặng là sự chuẩn bị của một cơn băo” hay của một sự dời đổi kinh thiên động địa:

 

Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải

Ḷng thiếp theo chàng đến cố cung

Đâu biết lần đi là măi măi

Đời không cho nữa, phút tương phùng !

 

Ngàn dặm trông theo hút bóng chàng

Trường đ́nh quạnh vắng chẳng tin sang

Thẩn thờ gối chiếc canh thâu vắng

Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

 

   Vâng, Tg UTL không bắt độc giả chờ lâu. Băo đă thổi, can qua đă ngập tràn:

 

Tin hồng chưa lại đă can qua

Binh biến nghiêng trời đất Cổ Loa

 

   Cả hai cha con đứng đầu vận mệnh một dân tộc/quốc gia, mà ai cũng bàng quang, thơ ngây, hiền lành, vô trách nhiệm. Con th́ nhẹ dạ cả tin, cha th́ mất cảnh giác, chủ quan, khinh địch. Tất cả đều mù quáng tin vào cuộc liên minh “ḥa hiếu” ma quỷ, tin vào lời đường mật “hôn nhân” ru ngủ của kẻ thù đồng nghĩa với sự tự đào huyệt chôn ḿnh, đưa dân tộc vào ṿng nô lệ ngàn năm. Ngoài biên ải không pḥng bị, nơi quốc pḥng không canh tân luyện tập, trong nhà chứa chấp kẻ gian mà qua bao năm trời chẳng hề hay biết. Nỏ thần (bí mật quân sự) đă lọt vào tay địch mà cũng chẳng ai hay.

 

   Trong truyền thuyết nói:Đà đem quân đến đánh vua, vua không biết lẫy nỏ đă mất, ngồi đánh cờ cười mà bảo: "Đà không sợ nỏ thần của ta sao ».  « Mỵ Châu không ngần ngại, chạy ngay vào chỗ cha nằm, lấy nỏ đem ra cho chồng xem. Nàng lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thuỷ nghe biết cách bắn.”

 

   Bi đát ở chỗ cả hai cha con (cũng là vua tôi) đều hoàn toàn mất cảnh giác:

 

         Cha vững tin nỏ thần linh nghiệm

         Thiếp cũng nào hay chuyện chính tà

 

   Giặc đă đánh tráo nỏ thần, thành đă mất, cha con đă lên ngựa bôn đào, mà cô Công chúa vẫn chưa biết chồng ḿnh là gián điệp, là giặc hiện đang tấn công Cổ Loa thành. Kể cũng lạ thật! Con vua sao đến nỗi dại khờ! Cùng đường chết tới nơi rồi, mà vẫn nuôi ư tưởng t́m chàng “t́m chàng đâu muôn nẻo binh đao?!”. Và vẫn mơ tưởng gặp lại chàng khi thả đầy lông ngỗng trên bước đường thập tử. Qua đó, ta thấy t́nh yêu của nàng thật là hồn nhiên. Hồn nhiên như tờ giấy trắng, mănh liệt như thác đổ, và mênh mông vô cùng tận:

 

Nỏ tráo móng thiêng, thành đă mất

Em bên cha trên bước bôn đào

Nước mất tim đau ḷng quặn thắt

T́m chàng đâu muôn nẻo binh đao ?!

 

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ

Nặng t́nh đâu cảnh giác chi cùng

Sống hết ḷng ḿnh như thác đổ

Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

 

   Đến khi Thần Kim Quy hiện ra phán, th́ cha con mới hiểu sự thật. Tỉnh ngộ muộn màng. Vua (và cha) th́ u mê, chủ quan, khinh địch, coi sự vui chơi cá nhân là trên hết. Tôi (và con) th́ đặt t́nh riêng trên đất nước. Trách nhiệm vua tôi, cha con như thế hỏi sao không quốc phá gia tan? Cái chết bi thảm phải nhận lảnh cũng là lẽ thường t́nh:

 

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "

Cha nh́n lông ngỗng trắng sơn khê

Ḷng con vằng vặc như sao tỏ

Phụ vương ơi ! Oan khuất con về...

 

   Tất cả đă tan nát, lời thề xưa đă trễ, duyên t́nh đă tan và đế quyền cũng tắt. Chỉ c̣n một “khối u t́nh” chôn giếng xưa, chảy tràn trên biển sóng. Khối t́nh sẽ sáng trong đẹp đẽ khi hai trái tim được ḥa vào nhau, khi ngọc trai được rửa giếng cổ thành: 

 

Lời hẹn thề xưa chàng đă trễ

Giếng xưa chôn một khối u t́nh

Sóng biển đă chan ḥa máu lệ

Duyên ḿnh tan tác bởi đao binh

 

Ngọc trai nàng rực sáng long lanh

Khi rữa vào trong giếng Cổ thành

Tham đoạt đế quyền rồi cũng tắt

C̣n vầng mây đáy giếng mông mênh!

 

   Bằng trái tim đa cảm, Tg UTL không thể kết án MC nặng lời mà chỉ “tiếc” cho nàng. Bao nhiêu oán giận Tg đổ hết lên đầu TT. UTL dùng 2 lần chữ quên “bạc t́nh chàng quên, phụ t́nh chàng quên” để kết tội TT. Đúng thế, TT đáng trách! Tàn ác, lừa dối, thủ đoạn, gian manh. Trong lúc MC đặt t́nh yêu lên trên tất cả, th́ TT lại xem nhẹ t́nh nàng, mượn t́nh yêu để phục vụ cho ư đồ đen tối. Tuy nhiên khi đă đạt được mộng xâm lăng th́ hốt nhiên giác ngộ, thức tỉnh, ân hận, lương tâm dày ṿ, rồi đâm đầu xuống giếng chết giống như Giu- đa hối hận quăng 30 đồng bạc rồi đi treo cổ sau khi đă bán Chúa Giê-su.

 

    Chính cái chết của TT dưới giếng sâu đă làm cho cuộc t́nh thăng hoa, bất tử và có ư nghĩa: t́nh yêu vượt lên trên mọi giới hạn đời thường, từ chối địa vị, danh vọng, giàu sang, những thứ dễ dàng làm sa đọa tâm hồn, dễ biến con người thành lạc đà trước lỗ kim của cánh cửa thiên đường, và sau cùng là tiếng nói nhân bản phản kháng chiến tranh xâm lược. Nếu TT ôm ngôi cao th́ t́nh sử Cổ Loa Thành không c̣n ǵ đẹp đẽ nữa:

 

Bạc t́nh chàng quên nghĩa phu thê

Quên cả lời xưa buổi hẹn về

Đem tấm t́nh son vùi gió cát

Đất rộng trời cao thẹn ước thề !!

 

Phụ t́nh chàng quên cả ân sâu

Mưu đồ tham vọng giết đời nhau

Nàng sống trọn ḷng không giới hạn

T́nh sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu.

 

   Cám ơn Tg UTL đă cho chúng ta sống lại một thời huyền sử với đầy đủ cảm xúc yêu ghét giận hờn trước các nhân vật, đồng thời nhận ra t́nh yêu vĩ đại cùng sự bất hạnh quá lớn của họ. Không biết trong văn học sử thế giới có nhân vật nào đau thương như Công chúa Mỵ Châu?

 

   3. T́nh sử TT-MC c̣n có một giá trị tiềm ẩn: văn hóa người Việt cổ nhân hậu nhân bản đối nghịch với văn hóa người Hán tàn độc phi nhân bản, mà sau này Nguyễn Trăi có nói trong B́nh Ngô Đại Cáo:


       
     Đem đại nghĩa thắng hung tàn,
            Lấy chí nhân thay cường bạo.


   Ở đời “thiện tất thọ lăo, ác tất tảo vong”, sau khi ADV chết, VN rơi vào ṿng nô lệ 1 ngh́n năm, dân Việt liên tục nổi dậy giành độc lập và cuối cùng đă thắng, bởi dân Việt mất nước nhưng không đánh mất bản sắc văn hóa dân tộc, t́nh yêu nước sinh ra từ đó. Bản sắc văn hóa của chúng ta cao đẹp, đó là tinh thần nhân hậu nhân bản ti
ềm tàng suốt chiều dài lịch sử. Qua huyền sử, tổ tiên nhắn nhủ dù trong hoàn cảnh tang thương dâu bể nào cũng phải giữ ǵn bản sắc văn hóa Việt. Đó là đại nghĩa, chí nhân chống lại hung tàn, cường bạo. Cha con ADV-MC đối xử với họ bằng ḥa b́nh, nhân ái, th́ cha con họ đối xử ngược lại bằng thủ đoạn, chiến tranh. Ngay trong t́nh vợ chồng, Mỵ Châu đối xử với chồng bằng sự tin yêu, thật thà, trong sáng, th́ Trọng Thủy lại đối xử ngược lại bằng sự lợi dụng, dối trá, đen tối. Nhưng kết cuộc “trời bất dung gian”, “chánh vẫn thắng tà” chính cái “nặng t́nh” chính cái t́nh mănh liệt “như thác đổ, vô thủy vô chung” của nàng đă cảm hóa Trọng Thủy quay về với lương tâm đạo lư, quay lưng lại với vinh hoa và tự kết liễu đời ḿnh cho trọn nghĩa tào khang. Triệu Đà tham vọng xây bá đồ vương cho đứa con trai, nay nghe hung tin nó đă tự tử, th́ sự tức giận, sầu khổ, tan nát trong ḷng ông ta sẽ như thế nào?

 

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ

Nặng t́nh đâu cảnh giác chi cùng

Sống hết ḷng ḿnh như thác đổ

Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

 

   Ngày nay, am thờ MC vẫn c̣n ngoài Bắc. H́nh tượng MC qua tảng đá không đầu là một h́nh phạt nghiêm khắc mà tiền nhân đă dành cho nàng để làm bài học cảnh giác trước mưu đồ ma quỷ của Bắc phương. Nước mất nhà tan, người chịu trách nhiệm chính là ADV, triều đ́nh… MC là con là bề tôi cũng phải chịu tội, đó là tiết lộ bí mật quốc pḥng, đặt t́nh riêng lên trên đất nước, rải lông ngỗng dẫn đường quân giặc, không nh́n ra dă tâm của người đầu ấp tay gối. Cho nên sau 22 thế kỷ tác giả UTL vẫn c̣n “tiếc”:

 

T́nh sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu .

 

  4. T́nh sử TT-MC thiển nghĩ không chỉ giới hạn ở giá trị văn học (bi kịch t́nh yêu), đạo đức (nhân bản) như đă tŕnh bày, mà c̣n có giá trị về lịch sử (bi kịch mất nước). Đây mới chính là bài học xương máu, bài học cảnh giác, thông điệp vàng ṛng mà tổ tiên muốn gởi đến con cháu trong xây dựng và bảo vệ đất nước trước mưu đồ đen tối của kẻ thù truyền kiếp.

 

   Tôi hiểu tác giả UTL đưa lên Diễn Đàn bài thơ TSCLT trong lúc t́nh h́nh đất nước lâm nguy (đang bị Trung cộng Hán hóa, xâm nhập, bành trướng, chiếm đất, chiếm biển) là tâm huyết, là ḷng yêu nước trăn trở thao thức, muốn nhắc nhở, tô đậm lại bài học mất cảnh giác dẫn đến mất nước năm xưa:

 

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ

Nặng t́nh đâu cảnh giác chi cùng

 

    Đúng như nhận xét của nhà thơ NXạn sau khi đọc TSCLT:

  “Bài học Cảnh giác là bài học có giá trị ngàn năm, mà gương người xưa nhắc nhở chúng ta trong việc Giữ nước, phải luôn luôn đề cao cảnh giác trước mưu thần chước quỷ của kẻ xâm lăng. Ngày nay, trước họa xâm lược của Hán gian, có lẽ chúng ta c̣n cần ôn lại nhiều hơn nữa, bài học mất cảnh giác đă đưa đến mất cả giang sơn như người xưa đă để mất!.”

 

   Chưa bao giờ bài học cảnh giác phù hợp với hiện t́nh đất nước như bây giờ. Nh́n qua, chúng ta thấy rơ những ai là ADV, TT, Mỵ Châu? Đâu là cuộc hôn nhân ḥa hiếu ma quỷ, đâu là lông ngỗng trắng dẫn đường quân giặc? T́nh h́nh VN hiện nay giống y như t́nh h́nh Âu Lạc xưa: Triệu Đà tấn công Âu Lạc thất bại xin kết thông gia ḥa hiếu, Đặng Tiểu B́nh đánh 6 tỉnh phía Bắc thất bại đưa ra 4 tốt 16 chữ vàng; Trọng Thủy ra vào thành Cổ Loa hợp lệ tự do hoạt động và đi lại bất cứ chỗ nào, Dân Tầu ra vào Việt Nam khỏi hộ chiếu, nghênh ngang lập phố Tàu, khai thác bauxite, lũng đoạn kinh tế, chính trị, văn hóa, xă hội, dùng hóa chất đầu độc diệt chủng, lấn chiếm biên giới đảo biển, bắt bớ bắn giết ngư dân, bao nhiêu trọng điểm chiến lược (Ải Nam Quan, Lăo Sơn, Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa,…) rơi vào tay giặc, bao nhiêu An Dương Vương thời nay thi nhau hưởng thụ đặt quyền lợi cá nhân phe nhóm lên trên sự tồn vong của đất nước dân tộc; bao nhiêu Cao Lỗ thời nay bị bạc đăi, lưu đày? Nếu Tàu cộng xua quân đánh úp như Triệu Đà th́ số phận VN có giống như số phận Âu Lạc năm xưa không?

 

      Mong rằng bài học cảnh giác mà tác giả UTL gởi gắm trong bài thơ TSCLT sẽ làm cho những người đang nắm giữ vận mệnh quốc gia mau thức tỉnh, mau thoát ra khỏi quỹ đạo Tàu cộng, noi gương Nhật Bản, Thái Lan kết thân với thế giới tự do, củng cố quốc pḥng, canh tân đất nước, quyết không trở thành những ADV, Mỵ Châu, quyết tránh một Tây Tạng thứ hai. Và nên nhớ rằng một lần mất cảnh giác là một ngh́n năm nô lệ. Chưa bao giờ bài học TT-MC lại hệ trọng cần thiết như bây giờ.

 

 

   Vinh Hồ

   8/12/11

 

 

    *Phần phụ bản gồm :

 

T̀NH SỬ CỔ LOA THÀNH

 

Trong cung cấm sao chàng lặng lẽ

Không cười vui bên thiếp hiền ngoan

Chung mỹ tửu chiều nay ướp lệ

Chàng không vui , ḷng thiếp ngỡ ngàng

 

Khúc Nghê Thường xiêm y rực rỡ

Rượu Bồ đào cùng uống chung môi

Hồi cố quốc chàng xa một thuở

Rồi lại quay về ta sánh đôi

 

Chàng đi ngàn dặm ngoài biên ải

Ḷng thiếp theo chàng đến cố cung

Đâu biết lần đi là măi măi

Đời không cho nữa , phút tương phùng !

 

Ngàn dặm trông theo hút bóng chàng

Trường đ́nh quạnh vắng chẳng tin sang

Thẩn thờ gối chiếc canh thâu vắng

Một nửa vầng trăng luống bẽ bàng !

 

Tin hồng chưa lại đă can qua

Binh biến nghiêng trời đất Cổ Loa

Cha vững tin nỏ thần linh nghiệm

Thiếp cũng nào hay chuyện chính tà

 

Nỏ tráo móng thiêng, thành đă mất

Em bên cha trên bước bôn đào

Nước mất tim đau ḷng quặn thắt

T́m chàng đâu muôn nẻo binh đao ?!

 

Lông ngỗng trắng rơi dài tuyệt lộ

Nặng t́nh đâu cảnh giác chi cùng

Sống hết ḷng ḿnh như thác đổ

Em yêu chàng vô thủy, vô chung !

 

Thần phán rằng : "Nàng là giặc dữ "

Cha nh́n lông ngỗng trắng sơn khê

Ḷng con vằng vặc như sao tỏ

Phụ vương ơi ! Oan khuất con về...

 

Lời hẹn thề xưa chàng đă trễ

Giếng xưa chôn một khối u t́nh

Sóng biển đă chan ḥa máu lệ

Duyên ḿnh tan tác bởi đao binh

 

Ngọc trai nàng rực sáng long lanh

Khi rữa vào trong giếng Cổ thành

Tham đoạt đế quyền rồi cũng tắt

C̣n vầng mây đáy giếng mông mênh !

 

Bạc t́nh chàng quên nghĩa phu thê

Quên cả lời xưa buổi hẹn về

Đem tấm t́nh son vùi gió cát

Đất rộng trời cao thẹn ước thề !!

 

Phụ t́nh chàng quên cả ân sâu

Mưu đồ tham vọng giết đời nhau

Nàng sống trọn ḷng không giới hạn

T́nh sử ngàn năm tiếc Mỵ Châu .

 

UYÊN THÚY LÂM

(Boston)

 

 

Cổ Loa Hoài Cảm


Thành quách c̣n mang tiếng Cổ Loa

Trải bao gió táp với mưa sa

Nỏ thiêng hờ hững giây oan buộc,

Giếng ngọc vơi đầy giọt lệ pha

Hoa cỏ vẫn cười ai bạc mệnh

Cung đ́nh chưa sạch bụi phồn hoa

Hưng vong biết chửa người kim cổ?

Tiếng cuốc năm canh bóng nguyệt tà.

 

Á Nam Trần Tuấn Khải

Trọng Thủy Mỵ Châu

 

Tŕnh bày: Minh Hùng – Thanh Kim Huệ

 

Lư con Sáo :

 

Con theo cha xuôi ngược nẻo đường bôn ba,
Đây là chiếc áo ngày xưa,
Con khoác lên vai cho vẹn mối chung t́nh,
Cha ơi có thấu cho ḷng,

Tay rắc đều từng lông ngỗng trắng,
Trọng Thủy ơi! kíp mau t́m em.

Mối căm thù ḷng cha cao ngất,

Khi biết tin con phản tâm v́ yêu.

 

   Câu 1: Cha ơi hăy chậm lại đường gươm để cho con trẻ được nh́n mặt cha lần sau cuối. Rồi lát nữa đây con sẽ quay về nơi cát bụi ôm đau thương vào trong giấc ngủ muôn… đời.

   Nh́n cha đây mà ḷng dạ con tan nát tơi bời. Tay đă cầm gươm sao cha rưng rưng nước mắt, cha khóc cho sơn hà hay sợ máu con rơi. T́nh cha thương con như biển cả khôn lường, được cha ấp ủ khi con vừa lọt ḷng mẹ. Tiết đông về sợ con trẻ giá băng, lo lắng bâng khuâng khi con khờ đau yếu.

 

   Câu 2: Cha ơi, con chết đi là đền xong tội lỗi, chỉ thương cho cha hiu quạnh chốn dương trần. Rồi ai sẽ thay con khuya sớm ân cần. Cơ nghiệp giờ đây đă gieo lên màu tang tóc, trời đất u buồn cũng nhuộm vẻ thê lương. V́ giang sơn cha cắt đứt t́nh con, máu con chảy là nguồn tim cha đă chết. Hăy gọi tên con trong giờ ly biệt, con sợ không c̣n nghe hai tiếng Mỵ Châu.

 

   Trăng Thu Dạ Khúc :

   Hỡi bao oan nghiệt chất chồng từ đây bao trái ngang,

Non sông điêu tàn,

Ngấn lệ tuôn tràn,

V́ yêu con đánh mất giang san,

Để cha rớt lệ cầm gươm cha giết con,

Đoạn ĺa t́nh thâm,

Cốt nhục chia ĺa,

Gió lên tống biệt linh hồn Mỵ Châu sang bến mơ.

 

   Câu 5: Trọng Thủy ơi, thiếp đây đă mỏi ṃn hơi thở, mà bóng h́nh anh c̣n mờ xa trên vạn nẽo muôn… trùng. Biết gởi lời ai trăn trối sau cùng. Cha ơi máu con tuôn tràn trên mặt biển, hay lệ cha già theo sóng nước trào dâng. Ai gây ra thảm trạng quá ḷng, sao cha lại vui cười trong tiếng khóc. Mỵ Châu ngu khờ nên tin lời ai sâu độc, nên ngày nay phải ngậm khúc biệt ly sầu.

 

   Câu 6: Nỏ thần, nỏ thần ơi! nay mi đă về tay ai cho ta ṿ vơ với tháng ngày mong đợi. Chợt tỉnh cơn mê th́ hỡi ơi c̣n đâu nữa, một dăy sơn hà mờ khói lửa loạn ly. Cha d́u con lặng lẽ bước ra đi, gói trọn hành trang bằng t́nh thâm phụ tử. Bước gian nguy trên đường xa vạn lư, cha đâu có ngờ giặc theo giơi bước chân cha. Mà chính con là người dẫn đường đưa lối, đă vô tâm sát hại cha… già.

 

   Cha ơi, trước mặt con là một màu đen tối, ḱa bóng tử thần đang réo gọi tên con. Thôi đành gạt lệ cha lần sau cuối, trước lúc tạ từ vĩnh biệt cha ./.

 

Soạn giả Viễn Châu

 

Trích:

http://www.youtube.com/watch?v=Q_0Gy2ED-bk&feature=related

 


Lan Phương trong vai Mỵ Châu (kịch) 

 

 

Mỵ Châu, Trọng Thủy trong vở kịch Nỏ Thần.


Đền An Dương Vương

Đền An Dương Vương nằm trong Khu di tích Cổ Loa (thuộc địa phận 3 xă Cổ Loa, Dục Tú,Việt Hùng thuộc huyện Đông Anh (Hà Nội), cách trung tâm Hà Nội
khoảng 17 km về phía Bắc.

 

     Các di tích gồm: đền An Dương Vương, đ́nh Cổ Loa Ngự Triều Di Quy, am Mỵ Châu, giếng Trọng Thủy, miếu thần Kim Quy... Theo văn bia Cổ Loa, đền thờ An Dương Vương xây năm 1687, trùng tu năm 1893. Những di vật quư là tấm bia đá lớn ghi niên hiệu Hoàng Định thứ 5 (1606). Bên trong đền có đôi ngựa chiến bằng gỗ làm năm 1716. Ở hậu cung, trên bàn thờ có pho tượng vua Thục bằng đồng nặng 255 cân ta đúc năm 1807.

 

   Ở sườn núi Mộ Dạ thuộc huyện Diễn Châu tỉnh Nghệ An c̣n đền thờ An Dương Vương gọi là đền Công.

 

Tượng đá cụt đầu Công chúa Mỵ Châu.

 

 

Am thờ công chúa Mỵ Châu
(bên trái đền Ngự triều Di quy.

Ngự triều Di quy: nơi thờ các quan văn,
vơ nước Âu Lạc.

  


 

Vinh Hồ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  
  

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2012- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương