Mục Lục

 

  Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 
 Lá TXuân
      Lê Văn N
 
 Đọc Lá TXuân
      Cô Hà
 
 STáo XNinh
     
Phan Song
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Tư Nguyên & Lê Văn N
 
 Chúc TẾT NINH-H̉A.COM
      Thi Thi 
 

 

T Xuân
 

  "Xuân Hợp Quần"
      
Lương LHuyền Chiêu
  "Xuân Hợp Quần"

      
Lê Thị Đào
 
 Ḷng Người Rộng M
      
NXuân

     
Vinh H
 
 Mừng Xuân Con Rồng
      Rồng

     
Vinh H
 
 Chúc Xuân
      Xuân Đă V
     
Lư H
 
 Đón Xuân
     
Nguyên Kim
 
 Xuân Q Hương
      
Kiều Lam
 
 Đường Tu
     
Nguyên Ngộ (Lê Văn Ngô)
  Xuân Nhâm Th́n Hy Vọng

     
Tư Nguyên  (Bùi Ngoạn Lạc)
  'Xuân Hợp Quần"

     
 Nguyên Phong (TN Chánh)
  "Xuân Hợp Quần"

     
Thi Thi
 
 Xuân Cảm
     
Lê Bá Thiên
  "Xuân Hợp Quần"
       Nguyễn Thị Thanh T
 
 T́nh Khúc Mùa Xuân
     
Tiểu Vũ Vi

 


X
uân Qua



  Hồi c Mùa Xuân
   
 Vân Anh
 
Tết Của Người Lớn
   
 LKiến Đồng
 
Hoài Niệm Xuân Và Tết
     
Trương Khắc Nhượng
 
Tết Đầu Tiên Tại Cao
      
Nguyên Pleiku

   
 Lê PThọ
 

 

Năm Mới
K
Chuyện Cũ




 
 Có Một Mùa Xuân NThế
      ĐThị Hương B́nh
 
 Chuyện NChuyện Nước
      Lan Đinh
 
 Chuyện KĐầu Năm
      Phạm Thanh Khâm
 
Chuyện Cũ Năm Qua...
     
Phi-Ṛm
 
 Những Chuyến Đi Vô Vọng
      Lê PThọ
 
Chuyện T́nh Cuối Năm
      Bùi Thanh Xuân

 

Hội Quán
Quảng Đông


 
 Chúc Tết 2012
      Huỳnh Hớn Trang



 

Hoa Mai
Ngày Tết




 
 Hoa Mai Linh Hồn Của
      
Mùa Xuân

     
Hoàng Bích Hà
 
 Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Tường Hoài
 
 Chợ Hoa Ngày Tết
     
Vơ Hoàng Nam
 
Ba Mươi Ba Đóa Hoa Mai
     
Phan Song

 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Xóm SV
     
Nguyễn Hiền
 
 Vạn Vật Đều Có Số - T́m
      
Người Bảo V

     
Lư H
 
 NHôn Đầu
     
Thanh Mai
 
 Ḿnh Ơi !
     
Lê Thị Hoài Niệm
 
 Chuyện Vui Ngày Tết
      Hà Thị Thu Thủy

 

 

Cắm Hoa Trang T



 
Nghệ Thuật Cắm Hoa
 
    Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



 
Tranh nh Nghệ Thuật
     
 Phi - Ṛm


 

TVui
 



 
Năm Con Rồng
      Rồng Đến
      Tú Trinh
 

 

XUÂN Ca Hát


 
Nhạc Xuân Và Q Hương
      
HT Thu Thủy, Lan Đinh
      
LL Huyền Chiêu,  Lư Hổ,
     
LT Hoài Niệm, LL Minh T

  Slide Show/YouTube
      
Phạm Thúc Tâm
     
Mai Hữu Thọ
 

 

Phương Ngữ
N
inh Ḥa
 


  Một S T Biến Âm: DẢNH
     
Nguyễn Văn Thành



 

Tôn Giáo

 

  Câu Chuyện Đầu Năm
      
Lê Thị MChâu
 
 Di- Lặc Mang Xuân Đến
      
Với Người !

      Mục Đồng
 
 Chúng Con VĐây
      
Đinh Thị Lan
 
 Christchurch Vẫn Măi Trong
      
Tim !

      
Bạch Liên


 
 

TVi
 


  Vài Mẩu Chuyện VTiên Tri
      
Liên Khôi Chương
  TVi Năm Nhâm Th́n 2012
      
Phạm Kế Viêm

 

Du Lịch

 

  Vương Quốc Thái Lan: Một
      
Chuyến Đi KT

      Nguyễn Thị Thanh T

 

 

Năm Th́n Nói Chuyện Rồng
 


 
Tản Mạn V Tết Nhâm Th́n
      
Nguyễn Văn Thành
 

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Vài Phát Biểu Một Thời
      
Điểm Qua

      Tô Đồng
  Liêu Trai C Dị-468
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-105
     
Vũ Tiến Phái
 
Tôn Giả Mục-Kiền-Liên
       Nguyễn Văn P
 
 Tư Duy Trong TNguyễn
      
Khuyến

      
Lê Phụng
 
 Đường Vào KINH DỊCH
      Nguyễn Hữu Quang
 
Con Đường Chứng Ngộ-34
     
Trần Cao Tần
  Lời M Hỏi - Trở V
     
Trần Cao Tần
 
Ngắm Sao
      Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm Nhâm Th́n 2012
      
Phạm Kế Viêm
 


 

Sưu Tầm
 



 
 Các BTranh Dân Gian
      
Nổi Tiếng

      Vinh H
 
 Tết XNgười Xem H́nh
      
nh Cũ

      Vinh H
 
 Sinh Mệnh Con Người
      Hà Thị Thu Thủy

 

 

Chuyện
V
ượt Biên

 

  Chuyện Người T Nạn-19
      Lư H
 
 Pulau Bidong, Một Trời K
      
Niệm

      
Bạch Liên
  Phép Nhiệm Mầu

      
Lê PThọ
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 GThủ
      Sườn Heo Sốt Me Chua
      Mẹo Vặt Vào Bếp
      Lan Diệp
 
 Rơm RQN
      Kem Flan (Bánh Flan)
      Lê Thị Đào
 
 Món Canh Légume
      Việt Hải
 
 Mùi CKiệu
      Cao Minh Hưng
 
 Tôm Rang Muối Tiêu: Video 
      
Tôm Sốt Sữa: Video

      Lư H
 
 Chuẩn BNấu Bánh
      Bạch Liên
 
 Những Đặc Sản Hồn Quê 
      
ViệtNam Vào Tết Nhâm Th́n

      Nguyên Phong

 

 

Sức Khỏe

      

 
Bệnh Viêm Kết Mạc

      
BS Lê Ánh
 
Bệnh Tay Chân Miệng

      
BS Nguyễn Vĩ Liệt



 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của Việt Nam Năm 2011

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của M Quốc Năm 2011

     
 Nguyễn Văn Thành


 

Kinh Nghiệm Sống

 

  Món Mới
      
Kiều Lam
 
Biển Có Linh Hồn Không?

      
Bạch Liên
 
Vạn Vật
 
    Bạch Liên
  Đạo Nghĩa V Chồng

      
Vơ Hoàng Nam
  Phân Biệt

      
Lê Văn N

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
 


 
 Những Điều Lư TV
      
Ninh-Ḥa

     
Trần Minh Hiền
  Đám Cưới Đầu Xuân

      
Phan Nho
  Những Ngày Đồng Q

      L
ê PThọ

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Duyên Nào Tôi Đến Với
      
Ninh-ḤaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 Đầu Năm...Khai Máy
      Topa Panning



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa
 

  H Trong T Mới
     
Nguyễn Thị Đào
 
Năm Học 1974-1975

      Trần Hà Thanh
 
Lời Ngỏ

     
Bùi Thanh Xuân

 

Bán Công


 
Hồi Tưởng

     
Lương LHuyền Chiêu
 

 

Vạn Ninh



 
Lời Chúc Xuân

     
Ngọc Ánh
 
Nắng Xuân

      Tuyết Xuân
     
Huỳnh Thị Hà
 
Miên Trường Xuân Thịnh
      
Vượng

     
Lam Kha
 
Xuân Mới

     
Nguyên Kim
 
Vọng Cổ: Mừng TẾT

     
Nguyễn Thị Kính
 
Dọc Đường

     
HThoại M
 
Chúc Tết

     Vui Xuân - Đón Tết
     
Lâm Ngọc
 
Xuân Tuổi T

     
Thanh Nhàn
 
Tâm S Đầu Xuân

     
HThị Thanh Nhàn
  Lời Chúc Đầu Xuân

      Tưởng Mùa Xuân
     
Hà Tấn S
  Chúc Mừng Năm Mới

     
Nguyễn Thị T
 
C̣n Lại Trong Em...

     
Thúy Vũ


 

VT/NTH


 
Chuyện Các Anh Và Tôi

     
Người XVạn
 

 

Các Trường Khác


 
Họp Mặt Đầu Xuân

     
Lê Thị Ngọc Hà





 

Lụt Trong
Văn Chương
 


  Mùa Lụt Q Tôi

      
Trần NPhương
 
Vè Băo Lụt Năm Nhâm
      
Th́n 1904

      Nguyễn
Văn Sâm

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Đời Sao Buồn Chi Mấy
      
CNhân Ơi

      Lương L
Huyền Chiêu
 
Rượu Trong Ca Dao
      
Tục Ngữ

      Hoàng Bích Hà
  T TTuyệtt

      
Vinh H
 
T́nh SLạc Long Quân Và
      
Âu Cơ

      
Vinh H
 
Truyền Thuyết Trọng Thủy-
      
MChâu Và Bài TUTLâm

      
Vinh H
  Nhớ Sao Là Nhớ Xuân Xưa

      Nhất Chi Mai
 
 Dịch TLư Bạch: Nghĩ C
       Dương Anh Sơn
 
Thanh Hiên Thi Tập:
      
Bài Số: 45-46

      Dương Anh Sơn
  Một Lần Gặp Lại

      Mùa Yêu Thương
      Kim Thành
  Chùm Thơ  Đường Luật

      Người XVạn
  Duyên Dáng Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi 

 



T
 


 
 Mùa Xuân QCũ
      Vân Anh
 
 Nỗi Niềm Xuân
      Dương Công Khánh
  Hương Xuân

      Nguyễn Thị Bảy
  Chúc Xuân

      Trần Thị Chất
  NMây Bay Đi

      
Lương LHuyền Chiêu
  Xuân Cao Nguyên

      Du Xuân
      Nguyễn Thị Cúc
  Hoa Xuân Cười

      Ta Vẫn Hẹn
      Hương Đài
  Mưa Nguồn

      An Lạc
      Mục Đồng
  Bài TCon Cóc

      
Nguyễn Hiền
  Mùa Xuân QHương

      
Tường Hoài
 
 Em VCùng Xuân
      Mời Xuân Lên Ngôi
      
Nguyễn Văn Hóa
  Chùm Thơ Họa

      
Vinh H
  Màu Xuân

      
T Kim Huy
 
 Nói Sao Vừa
      
Quỳnh Hương
 
 Ngày Xuân
     T́nh Xuân
      Hoàng Công Khiêm 
 
 Rực R Sắc Xuân
      Lê Thị Lộc 
 
 N Đồng
      Nhất Chi Mai
 
 Sang Mùa 
    
 Mùa Xuân Mưa
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Nhớ Khúc Ninh Ḥa
      NGH(NH)
 
 Chùm TXuân
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Nḥa-QMNgàn Thương
      Mh HoaiLinhphuong
 
 Hương Sắc Mùa Xuân
      Bích Phượng
 
 Hẹn Xuân
      Đón Xuân
      Nguyễn Quân
 
 Mơ Và Nhớ
      Lê Văn Quốc
 
 Gom Nhặt Những Mùi Hương
     
Quốc Sinh
 
 Dấu Xưa Sương Khói
      Dương Anh Sơn
 
 Xuân T́nh
      
Kim Thành
 
Bâng Khuâng Chiều Cuối
      
Năm

      
Vơ Ngọc Thành
 
 Nhớ Tết Q Tôi
      Lê Hùng Thân
 
 Xuân T́nh Thương
      Thi Thi
 
 Dáng Xuân
      Lời Xuân
      Hoài Thu
 
 Mùa Xuân Xa X
      NTrưởng Tiến
 
 Xuân Nguyện
      Nguyễn Tính


 


Văn

 

  Một Chiều Cuối Năm Nhớ
      
V Các Bạn

      Nguyễn Vũ Trâm Anh
  Cát Tiên

      
Khuất Đẩu
 
 Xuân Này Chị Không V
      Lê Thị Ngọc Hà
  Mùa Xuân Anh Yêu Em

      
Việt Hải
  Con Dốc

      
Nguyễn Hiền
  Thầy Bói

      
Trần Minh Hiền
 
 Bếp Lửa Gia Đ́nh

      
Lư H
  Xuân Vắng Mẹ...

      
Hoàng Lan
 
 Bên Dốc Đời Nh́n Lại Những
      
Xuân Qua

      Hải Lộc
 
 Gởi Cô Bạn Nhỏ Xóm Rượu
      Phan Kiều Oanh
 
 Làm Con TPhải Là Con
      Phan Song
 
 Bóng Dáng Một Mùa Xuân
      
Lâm Minh Tài
 
 Người Trễ Hẹn Mùa Xuân
      
Nguyễn Hữu Tài
 
 Ḍng Đời
      Thi Thi
 
 Ba Má Tôi
      
Phạm Thị Thục
 
 Đầu Năm Đón Giao Thừa, Đi
      
LChùa Hái Lộc Đầu Xuân

      TBửu Nguyễn Thừa
 
 Một Chút Ưu Tư
      Nguyễn Tính
 
Một Mùa Xuân An B́nh
      
Đang Về...

 
     Nguyễn Đôn Huế Trang

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 


 

 

 


 


 

 

 

 

 

 

 


 

 

          
        

 

 

Cho một t́nh cờ...

 

"Hôm qua ḿnh đă xuống biển." Người đàn bà nói, "hôm nay xin tùy ư ông, muốn lên núi hay xuống biển lần nữa, cũng được. "

 

Sau khi cân nhắc, bàn tính chừng vài phút, họ quyết định lên núi. Cả hai người đàn ông và đàn bà cùng ở cỡ tuổi bốn lăm, năm mươi; nhưng với diện mạo của người phương Đông th́ ai làm sao mà biết được, trông họ có vẻ trẻ nhưng cũng có thể là sáu lăm, bảy mươi. Có lẽ tuổi họ phải trên sáu mươi v́ chỉ một việc nhỏ phải quyết định như lên núi hay xuống biển mà cũng do dự, đắn đo mất đến cả năm phút. Đó là do thói quen ở tuổi ngoài sáu mươi, người ta muốn mọi việc phải làm cho đúng, cho ngăn nắp, cho có kết quả tốt đẹp, v́ sợ mất mát, v́ sợ lầm lỡ sẽ đưa đến sự bị xúc phạm.

 

Cũng phải, cuộc ḥ hẹn đêm nay là một bằng chứng hùng hồn rằng trong đời họ đă có ít nhất một lần đă bị thua lỗ rất đậm, bây giờ họ phải rất cẩn thận trong cách cư xử. Những bước đi của họ, do đấy, v́ cần thiết trở nên dè dặt, thận trọng. Những câu họ nói với nhau đều có thể hiểu theo hai ba nghĩa, cũng có thể là t́nh ái yêu đương, nhưng h́nh như được truyền qua một bức tường kính, nghĩa là hoàn toàn antiseptic - sát trùng, không ô nhiễm.

 

Người đàn bà hăy c̣n xuân sắc, vào thời son trẻ nụ cười duyên dáng, hứa hẹn của bà chắc chắn đă làm ngây ngất nhiều chàng trai. Vầng trán cao mà không thô gợi ư một người trí thức, biết nhiều. Bà nói chuyện vui vẻ, bặt thiệp. Khi không đồng ư với người đối thoại, bà không làm người ta khó chịu, và khi đồng ư, bà đồng ư một cách lương thiện; sự thẳng thắn đó khiến bà luôn luôn có được sự tin cậy của bạn bè.

 

C̣n lại là đôi mắt, tinh anh quả quyết; ở thời của nó, hẳn nó cũng ngây thơ trong sáng lắm. Một buổi chiều, sau mười lăm năm bà gần như là một ḿnh nuôi bốn đứa con, ông chồng đi làm về bỗng dưng nói với vợ,

 

"Cảm ơn em đă giúp anh, và em đă giúp anh đủ rồi..."

Bất ngờ, thô bạo. Bà đứng nghe, im lặng vài phút để cho câu nói của ông chồng ch́m sâu xuống trong tâm thức. Bà không cảm thấy đau đớn trong ḷng; trái lại, bà cảm giác một cách mơ hồ dường như chính ḿnh vừa được giải thoát. Mắt bà vẫn sáng và trong, nhưng ánh long lanh đă biến đi dường như đă theo những tia nắng cuối cùng của ngày dài Bắc Cực. Phản ứng của bà là xin ly dị một cách không thương tiếc và bất ngờ. Ông chồng hăy c̣n u tối, nghĩ bà vợ vô phương, bất lực, v́ ông là luật sư Ṭa Thượng Thẩm, danh vọng cùng ḿnh, bạc kiếm hàng tấn, c̣n bà vợ chẳng qua chỉ là một cô giáo đă bao nhiêu năm nay ở nhà trông con. Ông cho bà vợ tới hai ba cơ hội để nghĩ kỹ lại. Bà vợ không nghĩ kỹ và cũng không nghĩ lại. Hôm ṭa có phán quyết cuối cùng, người anh chồng mới biết, ông đến nói xin bà nghĩ lại, nghĩ đến mười lăm năm t́nh nghĩa, nghĩ đến bốn đứa trẻ vô tội, nhưng đối với bà câu chuyện đă xong và đối với con bà, như vậy tốt hơn. Bà nói,

 

"Cảm ơn anh đă nghĩ tới gia đ́nh chúng em nhưng câu chuyện đă qua rồi. Bây giờ nh́n lại, trong mười lăm năm ấy, nếu em có lấy được một ngày hạnh phúc th́ em đă mời anh chị được một bữa cơm..."

 

Di tản đến đất Mỹ, đem theo bốn con nhỏ và mẹ già, người đàn bà một tay chèo chống qua cơn băo táp, nuôi con ăn học thành tài. Mấy năm đầu vất vả làm việc trong những cơ quan thiện nguyện, giúp người t́m việc, bà t́m hiểu đường lối, cơ cấu tổ chức. Đen bạc đỏ t́nh, đen t́nh đỏ... công việc làm ăn. Ra mở công ty riêng giúp người t́m công ăn việc làm, công việc làm ăn tiến triển khấm khá, chỉ trong mấy năm công ty đă có tới mười nhân viên. Cũng có những câu chuyện t́nh. Các bạn của bà nghĩ rằng bà cô đơn nên nhất quyết làm mai mối. Nhưng như chim bị tên bắn một lần, bà dựng bức tường khá cao cho mấy người đàn ông có ư định nhảy. Bà nhận ra t́nh yêu họ đem đến cho bà xuất phát từ căn nhà của bà, trang hoàng sang trọng lịch sự, ở một khu sang trọng đắt tiền của thành phố, hay cũng có thể là chiếc xe BMW mới bóng, tóm lại chẳng có ǵ mới lạ cả.

 

Lần mới đây nhất, một người bạn thân đến thăm, nói là bà có một blind date mới - một người bạn khác phái chưa bao giờ gặp. Quá mệt sau tám giờ làm việc, bà chẳng c̣n thiết nghĩ đến việc phản đối nên ừ hữ cho xong. Trước khi ra về, người bạn nói đùa bằng tiếng Anh,

 

"Cái mă của hắn trông chẳng đáng bao nhiêu, nhưng được cái hiền và vô hại - He does not look much but he is gentle and harmless."

 

"Vô hại! Bà có điên hay không?" Bà cười trả lời, "đó là thứ vật dụng vô dụng nhất cho tôi."

 

Bà đă quên bẵng đi thứ vật dụng vô hại đó khi điện thoại réo vào buổi tối thứ Năm. Ở đầu điện thoại đằng kia là một giọng nam nghe quen mà bà không sao nghĩ ra đă gặp ở đâu. Giọng nam đó nói là có sự giới thiệu của người bạn bà và mời bà đi ăn cơm tối ngày hôm sau. Một phần v́ không bận, một phần v́ ṭ ṃ bà nhận lời.

 

Người đàn bà đưa mắt liếc nh́n người đàn ông ngồi bên cạnh đang im lặng lái xe. Đường lên núi quanh co, hẹp, rất nguy hiểm, ông chăm chú, cẩn thận, môi mím cắn vào nhau khiến cái cằm đă yếu trông càng yếu thêm. Một ư nghĩ thoáng hiện trong đầu, bà khẽ cười một ḿnh, "Có khi vô hại thực!"

 

Tối thứ Sáu tiếng chuông cửa bấm, khi người đàn bà mở cửa cho người đàn ông để cùng đi ăn tối th́ cả hai cùng ngỡ ngàng, đứng sững nh́n nhau. Hóa ra blind date của bà không blind đến như vậy. Bà đă gặp người đàn ông hai tuần trước đấy - do vậy giọng nói quen quen. B́nh thường, sau khi đọc cẩn thận hồ sơ của người đi kiếm việc, bà để cho một nhân viên nói chuyện và, nếu thích ứng, sẽ đưa đương sự đến cơ sở đang tuyển người làm. Lần này, v́ lư do nào đó, bà cho mời người đó đến để đích thân phỏng vấn trước khi bằng ḷng giới thiệu đi đâu. Người đàn ông h́nh như cảm thấy ḿnh bị quan sát kỹ hơn b́nh thường khi đến nơi, nhất là v́ bà chủ công ty t́m việc này có chút tiếng tăm là khó tính, nên tỏ ra lễ phép vừa đủ, không hẳn là thân thiện cũng không khúm núm, không cố gắng thêm để làm vui ḷng người phỏng vấn giống như những người khác. Qua hồ sơ, bà thấy người đàn ông là người đáng tín nhiệm, có khả năng và kinh nghiệm trong kỹ nghệ bảo hiểm, bà gửi ông ta đi.

 

(Măi măi về sau, khi quen nhau đă thân, một lần nào đó người đàn ông luận về t́nh yêu, đă nói với người đàn bà như thế này, "t́nh yêu cũng tương tự như bán bảo hiểm, điều quan trọng là làm sao để được một chân vào phía bên trong ngưỡng cửa một cách kín đáo...")

 

Như vậy, về phương diện nghề nghiệp người đàn bà đă biết về người đàn ông quá rơ, c̣n về phương diện đời riêng, theo như bạn của bà, ông ta "độc thân tại chỗ". Thế nào là độc thân tại chỗ? Hai vợ chồng mỗi khi trông thấy nhau bao giờ cũng lịch sự, nói "Hello!" Một hôm, người chồng chịu không nổi nữa, bỏ đi làm rất xa. Đứa con gái nhỏ gửi điện thư, nói "con ra lệnh cho bố phải về nhà ngay phút này!" Ông không về nhà ngay phút này. Một hai năm sau, ông trở về nhà, đứa con gái nhỏ như hận thù ông. Nó hỗn, ông mắng nó, hỏi tại sao. Nó nh́n thẳng vào mặt ông, mũi huếch lên run run, miệng há như con chó bị dồn vào chân tường, nhe răng tỏ sự căm hờn và khinh miệt, trả lời một cách hung dữ chưa từng thấy, "Because you did not solve your f...ing problem, you ran away from your own f...ing home!" (V́ bố không chịu giải quyết vấn đề mà bố bỏ chạy trốn đi khỏi nhà!) Ông muốn cho nó một cái tát nhưng không đủ can đảm; vả lại, tay ông như tê liệt. Như quả bóng hết hơi bị xẹp xuống, đứa con gái úp mặt vào ngực mẹ nó, vai rung rung, tấm tức khóc. Giữa những tiếng nức nở, nó nói,

 

"Con xin bố về, bố không chịu về. Măi măi con mới quen đi. Vừa mới quen đi th́ bố lại về làm phiền con nữa."

"Con nghĩ bố con không thương con sao?" Mắt ướt, ông hỏi con bé.

 

"Bố muốn nói chuyện lâu dài hay chuyện bây giờ?"

 

"Chuyện bây giờ."

 

"Bây giờ th́ con không biết, và con cũng không cần biết!"

 

Từ hôm đó hai vợ chồng chào nhau "Hello!" càng lịch sự hơn. 

*

 

Sau vài phút ngỡ ngàng, hai người nói chuyện xă giao rồi cùng đồng ư đi ăn ở một tiệm ăn trên bờ biển. Có lẽ cảm thấy ḿnh quá lợi thế so với đối phương - biết rơ đối phương không thua ǵ một cơ quan an ninh - tinh thần công b́nh của một trận đá bóng nơi người đàn bà nổi lên. Như để cho đối phương có cơ hội gỡ ḥa, trong bữa ăn bà ngạc nhiên thấy ḿnh kể cho đối phương nghe biết bao nhiêu t́nh tiết về đời ḿnh. Người đàn ông ngồi chú ư lắng tai nghe, nhiều lúc thấy ḿnh như đang đứng soi gương.

 

"Tôi phải tự tay là từng cái áo sơ-mi cho chồng tôi để ông ấy mặc đi làm. Ông ấy không chịu mặc áo mang về từ tiệm giặt ủi." Người đàn bà nói, và lập tức người đàn ông nh́n lại, ở một thời điểm nào đó ông nhất định mặc áo nhầu đi làm, người vợ không làm sao được, đành gọi chồng lại bắt cởi áo để là.

 

"Mười lăm năm gần như tôi một ḿnh nuôi con, v́ sau giờ làm việc là ông ấy biến mất, nhiều khi suốt đêm, nếu không xoa mạt chược th́ đi đánh phé ở đâu đó." Người đàn bà than.

 

"A ha, ḿnh khá hơn anh chàng này. Ḿnh không đánh bạc. Thật ra ḿnh khinh bỉ những người đánh bạc. Ḿnh cũng không hút xách, rượu chè nữa." Người đàn ông thầm đếm những điểm ḿnh đang thắng đối phương.

 

Thế rồi đến đoạn "Cảm ơn em đă giúp anh, và em đă giúp anh đủ rồi..." người đàn ông bất b́nh, phẫn nộ, "What a heel! Ḿnh sẽ không bao giờ có đủ can đảm để nói những câu như thế. Thật ra ḿnh sẽ không bao giờ có thể hạ ḿnh để nói những câu như thế. Lang thang tứ xứ trong bao nhiêu tháng trời, ḿnh sống như ông thày tu. Ngoài việc bắt tay xă giao, cũng chưa bao giờ nắm tay một người đàn bà nữa." Mắng nhiếc đối phương vô h́nh xong, ông giật ḿnh nghĩ đến chuyện hai vợ chồng ông chỉ chào nhau "Hello!" một cách lịch sự, tài đức như ông mà tại sao hèn thế, cứ phải sống độc thân tại chỗ? Người đàn ông kia nạt vợ, bỏ con để đi theo t́nh nhân - What a heel! - nhưng trong cái tồi tệ của hắn, dù sao hắn đă tỏ ra thành thực, lương thiện. Rồi ông nh́n người đàn bà ngồi phía bên kia bàn ăn. Bà là nạn nhân nhưng bà không hoàn toàn vô tội. It takes two to tango - cần có hai người để nhảy tango. Nếu bà cứ để cho đức ông chồng mặc áo là, mang về từ tiệm giặt? Nếu bà cứ giữ thú chăm lan bà có từ khi c̣n con gái, không để cho người chồng đe nạt; ôi, những gị lan tinh khôi, kiêu sa, óng ả mà mỗi lần bà đem dự thi là mỗi lần bà được giải? Nếu, nếu, một trăm chữ nếu, bà xử sự khác đi th́ có lẽ giờ đây ông không có may mắn được ngồi ăn tối với bà. Th́ ra người ta có rất nhiều cách cắn xé nhau, đầy sáng tạo hay ít sáng tạo, đầy thẩm mỹ hay ít thẩm mỹ, nhưng cách nào th́ cách, như tiếng Anh nói, cái ḍng dưới cùng - the bottom line - vẫn là sự cắn xé.

 

Người đàn ông đă uống hết cốc cà phê thứ hai. Ông ngồi tính nhẩm, câu chuyện kể đến đó mới hết năm 1992, ông đề nghị,

 

"Câu chuyện c̣n dài, hay là tối mai ta đi ăn tối nữa. Nếu bà muốn, bà có thể mời tôi."

Người đàn bà, bị khích động v́ việc người đàn ông đ̣i nợ bữa ăn bất th́nh ĺnh, ngồi lặng đi không nói được trong một phút. Sau này, bà rất hài ḷng là đă không câu nệ, từ chối trả nợ người đàn ông. Bởi v́ họ nói chuyện với nhau như đôi bạn chí thiết từ bao giờ; bởi v́, như hộp số của chiếc xe đua, những bánh xe răng cưa của câu chuyện ăn khớp, kêu vù êm trong đêm tối. Ngay cả những ước mơ thầm kín, những câu chuyện ngang trái, cất dấu trong ḷng từ bao nhiêu năm, hay những quan niệm về đời sống, họ đều có thể chia sẻ hay trang trải cho nhau.

 

"Tôi nghĩ trong t́nh vợ chồng không thể thiếu t́nh bè bạn..."

 

"Vâng, và cũng không thể thiếu sự kính trọng lẫn nhau."

 

Chính v́ vậy, họ có dịp cùng nhau lên núi đêm nay.

 

Xe lên đến đỉnh núi, người đàn bà đề nghị ra ngoài đi bộ cho thoáng. Gió thổi lạnh, hai vai họ chạm khẽ vào nhau. Như kinh sợ, họ đi lùi ra xa.

 

"A, đêm nay được lên núi ngắm sao!" Người đàn bà nói, người đàn ông suy nghĩ. Ở tuổi họ, họ cần có bạn đồng hành để tâm sự, để chia sẻ nỗi niềm; những thèm muốn xác thịt không c̣n là điều quan trọng nữa. Dù sao, người đàn ông vẫn cứ thắc mắc.

 

Hồi c̣n đi học, có lần ông rủ cô bạn học Suzanne đi xem chiếu bóng. Xem chiếu bóng xong hăy c̣n sớm, hai người bàn tính làm ǵ tiếp. Suzanne nói,

 

"Ḿnh có thể ra park, ngắm trăng - We can go to the park to look at the moon."

"Nhưng đêm nay không có trăng."

 

Suzanne không nói ǵ, cười, kéo ông ra park. Hồi đó tiếng Anh của ông c̣n yếu lắm, đêm về ông kể cho bạn cùng buồng nghe; nó ôm bụng cười rồi mắng ông,

 

"Cái thằng Việt Nam ba lần ngu xuẩn! Đi ngắm trăng có nghĩa là đi ôm nhau hôn hít - You Vietnamese triple idiot! To look at the moon means to go kissing, necking..."

Ông học bài học từ đó, không để bạn bè lăng mạ dân tộc Việt nữa. Củng có lần hiểu nhầm, dân tộc Việt bị một cái tát. Nhưng thôi, chuyện qua đă quá lâu rồi. Trở về thực tại, người đàn bà đă ở đây mười mấy năm, chắc chắn là bà thông hiểu tiếng Anh. Mỗi lần gọi điện thoại cho bà, ở đầu ống nói đằng kia bà trả lời thánh thót, "Hel-lo!" với âm "lo" crescendo - ngân dài, lớn dần, lên cao, không khác ǵ Suzanne vậy. Ông quyết định là bà bạn biết phân biệt rơ ràng nghĩa của hai chữ trăng và sao. Vả lại, mặc dù ánh đèn điện có sáng, đêm nay quả thật có sao! Bà không có ư định ngắm trăng.

 

Đôi lúc họ kể cho nhau nghe một chuyện vui. Như khi bàn đến tuổi già, người đàn ông hỏi bà đă đọc truyện Tắt Đèn của cụ Ngô Tất Tố chưa. Ông thật t́nh chẳng c̣n nhớ truyện đó như thế nào ngoài cảnh cụ Cố tám chục tuổi, ṃ xuống bếp kiếm chị người làm mới đến làm. Chị người làm nghe tiếng lục đục, hốt hoảng thức dậy thấy cụ Cố, cụ nói "Tào, tào đây..." Người đàn bà cười như cô gái mười tám đi với bạn trai lần đầu.

 

Cứ như vậy, họ bước đi trong sương núi, trong gió núi, có đôi khi vai họ chạm nhau, họ lại run rảy lùi xa. Họ hít thở không khí tự do của núi, nói chuyện một cách thân ái qua cái lồng kính cá nhân, ngắm sao! Một lúc nào đó, người đàn bà đọc thơ của Vũ Hoàng Chương:

 

Một ánh dao bay, ngàn thuở đẹp

Dù sai hay đúng cũng là dư...

 

Người đàn ông muốn tḥ tay qua cái lồng kính để nắm chặt lấy đôi vai lụa mát, ông nh́n sâu vào mắt người đàn bà, nghe bà nói tiếp, "Tiếc quá, đêm nay sao rất đẹp mà đèn điện sáng quá!" Ông nói,

 

"Tưởng tượng nếu ḿnh gặp nhau cách đây ba mươi năm th́ thế nào nhỉ?"

 

"Không được, ông ạ..."

 

Người đàn bà nghĩ, có lẽ cười thầm người đàn ông già rồi mà c̣n lăng mạn, viển vông. Cách đây ba mươi năm bà đang đi t́m cuốn băng nhạc bà rất yêu thích, vừa mua, mà người chồng đă lấy đem đi cho t́nh nhân; đó là lần đối chất đầu tiên. Sẽ c̣n hai lần đối chất nữa và bà sắp phải khốn đốn đi dạy học để nuôi con. Phải chi ông nói bốn mươi năm...

 

"A... về.. Mà.. rí... à..."

 

Ave Maria, tiếng hát vẳng đến từ xa, có nhà ai trên núi nhỉ? Có một thời ông đọc "Kính mừng Maria đầy ơn phúc..." như vẹt để chuộc tội nhưng ngày hôm sau, chứng nào tật ấy, lại kéo tóc con bé ngồi bàn học trước mặt. Những ngày ấy, Maria là một công cụ cứu rỗi, ít nhất trong giây lát; giữa hai trọng tội, tâm hồn ông trong sáng, lương tâm ông nhẹ nhơm, thảnh thơi. Đêm nay, Maria có vấn đề. Đêm nay, Maria chẳng cứu được ai. Những linh hồn u tối, khốn khổ này sẽ vẫn c̣n phải ăn, phải thở trong những lồng kính của riêng họ. Maria không thể đập vỡ những lồng kính này mà không làm hư hại những lồng kính khác, những thế giới khác. Qua những nốt nhạc của Bach-Gounod, Maria là tiếng thở dài năo nuột. Mắt Bà bi thương bất lực, Maria đang van nài, nức nở, thổn thức.

 

"Không được, ông ạ... Cách đây ba mươi năm chúng ta không phải là những người ngồi đây đêm nay. Nếu chúng ta gặp nhau cách đây ba mươi năm tôi sợ rằng người ngồi cạnh ông đêm nay sẽ không phải là tôi mất!"

 

Một người gác đến nói xin lỗi, phải đóng cổng. Người đàn ông mím môi, cẩn thận lái xe xuống núi. Trước cửa nhà, người đàn ông bất chợt nắm tay người đàn bà. Họ nắm chặt tay nhau, cùng cảm thấy cơn gió khuya bớt lạnh. Những bấu vai, những vật lộn nhiều khi đến độ khuỷu tay sứt da, rớm máu, những mơn trớn nhẹ nhàng êm dịu của ngày xa xưa, họ sẽ t́m thấy lại trong những phút ngồi im lặng nắm tay nhau.

 

"Ông nên bớt uống cà phê và uống nhiều juice hơn, bàn tay ông khô quá!"

 

Bàn tay xương xương của người đàn bà cũng không biết nói dối, người đàn ông dịu dàng nói,

 

"Bà cũng cần phải uống nhiều juice hơn."

 

*

 

Một hôm đă quá nửa đêm, chuông điện thoại của người đàn bà reo,

 

"Hel-lo!... Sao ông gọi khuya thế?"

 

"Xin lỗi, không khuya cho tôi, tôi vừa ăn trưa xong. Tôi đang nói chuyện với bà từ phía bên kia thế giới. Ấy chết, tôi muốn nói từ phía bên kia trái đất."

 

Họ kể cho nhau nghe những chuyện của tuần vừa qua. Người đàn ông vừa kư hợp đồng năm năm đến làm việc ở đây. Ông phải đi rất vội.

 

"Hết hợp đồng tôi về, tôi sợ lúc ấy tôi sẽ nói Tào, tào đây... mất." Người đàn ông nói đùa,

 

"Hiền ơi, khi tôi về, ḿnh sẽ lại lên núi ngắm sao nữa, nhá!"

 

Hay ngắm trăng! Người đàn ông gọi người đàn bà là Hiền, tên con gái của bà. Người đàn bà cười to, tiếng cười đẫm nước, như thể ở phía trời bên ấy bà đang đứng dưới cơn mưa lớn, khiến người đàn ông ngờ ngợ đoán ra những ḍng nước mắt chảy lặng lẽ trên khuôn mặt người đàn bà.

 

 

 

 

 

Aylmer 19-07-2001

Nguyễn Đức Tường

 

 

 

 


        


 

 

 

 

       

 

 

 

       

 

 

 

 

Trang XUÂN 2012- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương