Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

  

 

Gần mười lăm năm trên xứ người, tôi quay về thăm lại quê nhà vào trưa ngày 15/12/2010. Thời gian vỏn vẹn chỉ có hai tuần lễ nên thật là khó khi tôi phải thu xếp để gặp bạn bè cũ: Nhóm bạn lớp Tám trước 75 ở Sài G̣n và các bạn lớp C3 của tôi tại Ban Mê Thuột. Ngày 21/12/2010 tôi ghé thăm vợ chồng Luyện lúc 9 giờ tối và tính nhờ Luyện chuyển lời thăm đến các bạn cũ nhưng Luyện nói tôi cố gắng dành cho các bạn vài giờ. Thế là tôi có một buổi họp mặt bất ngờ với các bạn lớp 8/1 : Luyện, Ánh, Cương, Tuấn vào tối ngày 27/12/2010 tại một nhà hàng trên đường Hoàng Hoa Thám, Sài G̣n.

Tṛ chuyện trong lúc chờ nhà hàng dọn thức ăn

Trong suốt bữa ăn các bạn kể cho nhau nghe về những ngày xưa thân ái chung lớp chung trường. Tôi tiếp thức ăn cho Ánh và giục bạn ăn. Ánh vội nói: “Lâu ngày gặp lại bạn bè vui quá, ḿnh chẳng thấy đói.” Ưu tiên vẫn dành cho Ánh v́ từ sau 1975, Ánh đă không gặp lại Cương và Tuấn. Ánh say sưa kể chuyện cho các bạn nghe, thỉnh thoảng Luyện pha thêm những câu chuyện ngắn gọn thật dí dỏm, khôi hài làm các bạn cười vang. Những câu chuyện như gợi tôi nhớ lại h́nh ảnh các bạn dưới mái trường Tổng Hợp năm xưa...

Trâm Anh và Ánh

Niên khóa 1974-1975,Trọng Luyện và Trung Tuấn là hai học sinh mới chuyển về học chung lớp 8/1 với tôi. Thật t́nh cờ cả ba chúng tôi lại có cha lúc bấy giờ giữ những chức vụ ṇng cốt trong quân đội: Trung Tuấn là con trai của một vị Chuẩn Tướng Tư Lệnh Sư Đoàn, Trọng Luyện là con trai của một vị Đại Tá Tỉnh Trưởng, và tôi là con gái của một Trung Tá Bác sĩ Chỉ Huy Trưởng Quân Y Viện. Điều đặc biệt là chúng tôi lại rất chăm chỉ học hành, không đua đ̣i, phá phách, hống hách, ỷ vào quyền thế của cha ḿnh. Luyện mới vào đă được Thầy dạy môn Doanh Nghiệp cho lên trước lớp giới thiệu với các bạn về sinh hoạt Hướng Đạo mà Luyện đang tham gia mỗi cuối tuần. Tháng nào Luyện cũng có tên trên bảng danh dự. Tuấn rất hiền và học giỏi môn Toán, Lư, Hóa. Cương sinh ra trong một gia đ́nh cha mẹ đều là nhà giáo, Cương cũng hiền, ít nói và khá đều các môn. Ánh là con gái của Thiếu Tá Pháo Binh, ngồi ở cuối lớp, chơi thân với Hải Đường và rất chăm học. Tuổi học tṛ của chúng tôi ngày ấy thật thơ ngây. Chúng tôi chỉ lo học và sợ bị điểm kém, thua sút bạn bè thôi chứ không chăm chút, làm dáng cho bề ngoài lắm mặc dù đang chuẩn bị bước vào tuổi dậy th́.

Các bạn xem lại danh sách lớp 8/1

Mùa hè 1979, tôi gặp lại Luyện khi tôi đến thăm bác Việt (chị ruột của Bố tôi) ở đường Bà Hạt, Sài G̣n. Gia đ́nh Luyện là hàng xóm của Bác tôi và ở nhà đối diện. Thỉnh thoảng vào cuối tuần, Luyện và Tuấn rủ nhau xuống nhà tôi chơi ở cư xá Chu Mạnh Trinh, Phú Nhuận. Thời gian đó Luyện vẫn c̣n trongThanh Niên Xung Phong, c̣n Tuấn vừa mới thi đậu vào Đại Học. Khi ngồi nói chuyện với nhau, Luyện kể về những công việc lao động tại nông trường và những mơ ước của ḿnh, Tuấn nhắc đến những ngày tháng ôn thi miệt mài vào Đại Học, c̣n tôi kể sơ với các bạn về hoàn cảnh hiện tại khi Mẹ và các em tôi c̣n đang ở Ban Mê Thuột. Chỉ có hai chị em tôi về Sài G̣n trước để thi Đại Học thôi. Mấy năm sau tôi gặp lại Cương vừa tốt nghiệp ra trường và đi làm ở Thủ Đức. Ánh th́ nhận chân bán hàng cho một cửa tiệm thuê quần áo cưới ở đường Lư Thái Tổ. Bạn thân của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

 Có một lần tôi kể cho bác Ninh (là giáo viên và là anh rể của Mẹ tôi) về các bạn học cũ của tôi hiện đang sống tại Sài G̣n. Bác Ninh đă nói với tôi rằng: "Bác không ngờ được là sau biến cố lịch sử đă làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của gia đ́nh, con cũng như các bạn con đều có cha là những sĩ quan chế độ cũ, cha các con đang ở trong trại học tập nhưng các con vẫn ngoan ngoăn, lễ phép, cố gắng học hành chăm chỉ. Giấy rách phải giữ lấy lề. Thật đáng khen." Không riêng tôi mà các bạn của tôi chắc cũng hănh diện về điều này. Giáo dục gia đ́nh vẫn là nền tảng quan trọng dù ở trong bất cứ môi trường nào.

 

Hiện tại Luyện đă là một bác sĩ làm việc tại một bệnh viện lớn của Sài G̣n, Tuấn và Cương là những kỹ sư giỏi đang làm việc trong các công ty, Cương đă từng sang Nhật tu nghiệp. Ánh rất thành công trong ngành buôn bán. Vật chất và danh vọng chỉ là điều hăo huyền  đă không thể đánh đổi t́nh bạn của chúng tôi.

 

Cám ơn các bạn của tôi, hôm nay khi ngồi lại với nhau, các bạn đă cất đi những bằng cấp kỹ sư, bác sĩ, hay là sự giàu sang của ḿnh. Các bạn chỉ nhắc về thầy cô giáo cũ, về những kỷ niệm của tuổi học tṛ, về những mẩu chuyện hay trong đời thường. Tôi chợt nhớ lại Trọng Luyện và Trung Tuấn là hai người bạn mới chuyển về trường Trung Học Tổng Hợp vào đầu năm 8/1. Rồi biến cố 75 xảy đến, chưa kịp nhớ hết bạn bè của ḿnh các bạn đă vội chia tay. Kỷ niệm chẳng có nhiều như các bạn khác thế mà tất cả vẫn thấy thật gần gũi, thân thiện. Tiến Cương, Trung Tuấn th́ hiền ḥa, giản dị, Trọng Luyện th́ vui tính, Ánh th́ lanh lẹ, dễ thương. Nhưng điều mà tôi thích nhất ở các bạn là tính chân thật, giản dị và tế nhị với bạn bè trong từng lời nói.

Từ trái qua:
(Hàng ngồi):  Trâm Anh, Ánh, Tuấn  
(Hàng đứng) Quang, Luyện, Cương

Gần mười một giờ khuya chúng tôi tạm biệt nhau. Đêm cuối năm mà không có một tí gió để làm dịu tiết trời oi bức. Bạn bè cười và bảo tôi rằng: " Khí hậu như vậy là dễ chịu lắm rồi đấy". Chúng tôi đi bộ trên một đoạn đường ngắn để cảm nhận được giây phút hiếm hoi này. Những cái bắt tay như ngầm hiểu rằng t́nh bạn của tất cả chúng tôi vẫn bền chặt qua năm tháng. Luyện nhắn nhủ với tôi lần tới về nhớ dành cho gia đ́nh Luyện một ngày cuối tuần để đi picnic. Tuấn th́ quả quyết rằng về đến Việt Nam gọi cho Tuấn ngay, Tuấn sẽ thông báo lại cho các bạn. Cương và Ánh th́ sẵn sàng đến khi nhận điện thoại của Tuấn báo tin họp mặt. Tôi chỉ nhắc các bạn nhớ giữ vững sợi dây liên lạc này để có thể chia sẻ với nhau mọi vui buồn, cho dù cuộc sống có trăm điều bận rộn. 

 

Kỷ niệm này tôi sẽ chẳng thể nào quên. Chia tay các bạn trong lưu luyến, tôi mang theo nhiều h́nh ảnh đáng giá trên suốt đoạn đường dài trở lại Mỹ. Ở tuổi năm mươi dễ ǵ t́m được những kỷ niệm đẹp như thế. Dù ở phương trời xa, tôi vẫn luôn nhớ về các bạn và cầu mong những người bạn mến yêu của tôi sẽ gặp mọi điều may mắn và tốt lành.

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

04/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com