Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trong dịp Phương Ngọc du lịch qua Mỹ và ghé đến San Jose vào tháng 5/2014, tôi, Phương Ngọc và Ngọc Nguyễn  đă gặp nhau sau 36 năm xa cách. Sau dịp  hội ngộ đó, thỉnh thoảng tôi và Ngọc Nguyễn vẫn gọi thăm nhau. Một buổi chiều tháng 10, vợ chồng Ngọc mời vợ chồng tôi đi ăn tối tại nhà hàng Đồng Quê. Lần này bạn và tôi nói chuyện nhiều hơn nhưng vẫn chưa đủ thời gian để ôn lại cả một quăng thời gian khá dài mà chúng tôi bặt tin nhau.  

Chiều thứ Bẩy (10/11/2014), nhóm bạn C3 đă tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà tôi để mời vợ chồng  Ngọc đến tham dự. Như mọi lần, thường những bữa tiệc đột xuất gặp bạn cũ như thế này th́ Dũng và Minh Tâm không có mặt v́ hai bạn ở xa. Sáng thứ Sáu, Ngọc đă nhắn với tôi là sẽ nấu xôi mặn đem  đến. 

Ngọc Nguyễn (áo đỏ) và các bạn C3

Không khí tại nhà tôi nhộn nhịp hẳn lên khi các bạn gặp lại Ngọc- người bạn học khác lớp (D2) nhưng cùng trường. Sở dĩ các bạn biết đến Ngọc v́ bạn là trưởng lớp D2 trong suốt những năm ở cấp Ba. Trong những năm ở cấp Một và cấp Hai, bạn cũng đă từng làm lớp trưởng. Đó là một vị trí mà một số bạn đều muốn thời c̣n đi học nhưng không phải ai cũng làm được trọn vẹn vai tṛ của ḿnh. Người trưởng lớp phải có tinh thần trách nhiệm cao song song với việc học tốt. Ngọc đă có đầy đủ hai yếu tố đó, bạn nổi trội ở môn Anh văn dù lúc đó đang theo học ban Sinh Vật và Hóa. 

 

Anh Hưng (chồng của Ngọc) đem theo máy ảnh lớn để bấm vài tấm h́nh lưu niệm trước khi các bạn an vị tại bàn tiệc. Không cần phải nói ra, các bạn tôi đều tự nhủ sẽ dành ưu tiên cho vợ chồng Ngọc kể chuyện. Ngọc rất tế nhị, thoạt đầu bạn không chịu ngồi ở đầu bàn, nhưng chúng tôi giải thích với bạn rằng ngồi ở đó th́ tất cả chúng tôi mới dễ dàng nghe câu chuyện từ bạn hay anh Hưng kể được. Chúng tôi vừa ăn vừa lắng nghe không bỏ sót một chi tiết nào v́ quả t́nh câu chuyện thật cảm động.

 Không phải là chị cả trong một gia đ́nh đông anh chị em gồm 6 người nhưng Ngọc cùng chồng đă nuôi cha mẹ già bị tai biến làm mất trí nhớ ṛng ră suốt 10 năm trời tại Sài G̣n. Anh Hưng cho biết là không bao giờ vợ chồng anh được cùng nhau đi chơi xa. Tiệc cưới nào thân quen lắm th́ cả hai vợ chồng bạn mới nhận lời đi dự. Tuy nhờ hàng xóm trông giúp dùm cha mẹ ḿnh nhưng không quá hai giờ đồng hồ vợ chồng Ngọc đă phải về nhà. Những lúc đút cơm cho cha ăn th́ bạn lại nói chuyện với cha, hy vọng phục hồi phần nào trí nhớ của cha trong khi mẹ đă nằm liệt giường từ nhiều năm. Mỗi lần hớt tóc cho cha, Ngọc lại cột dây ngang ghế để cha ngồi khỏi bị ngă. Hằng đêm hai vợ chồng bạn chỉ chợp mắt được khoảng 4 tiếng v́ phải thay nhau thức dậy thay tă, đổi tư thế nằm cho cha mẹ. Ấy thế mà hai cụ cũng không tránh khỏi bị lở loét ở lưng. Nhờ người bác sĩ ở gần nhà chỉ dẫn tường tận, Ngọc đă mua thuốc ở tiệm thuốc tây và tự tay đắp thuốc, thay băng cho cha mẹ thay v́ phải chở đến bệnh viện hằng tuần.


Anh Hưng (mặc áo sọc ngang)

Anh Hưng là một người chồng chịu thương, chịu khó. Ban ngày anh đi làm, chiều về phụ với vợ chăm sóc con trai ba tuổi và cha mẹ vợ. Hiếm có người con rể nào như thế. Động viên tinh thần và giúp đỡ vợ chăm sóc cha mẹ già bệnh hoạn là cả một sự hy sinh lớn đối với anh. Trong suốt câu chuyện, anh Hưng nhường lời cho vợ kể, thỉnh thoảng anh mới thêm vào đôi câu. Tự hào về người bạn đời của ḿnh, anh Hưng cho biết: Ngọc vừa săn sóc cha mẹ già, vừa chăm chút cho tổ ấm nhỏ của ḿnh một cách chu toàn. Năm nào bạn cũng được phường b́nh chọn là người con có hiếu. Con trai của vợ chồng Ngọc học rất giỏi, mỗi năm đều nhận được giấy khen của trường. Khi c̣n là học sinh cấp Một tại trường Lương Đ́nh Của ở quận Ba, cháu trai đă nhận giải học sinh xuất sắc toàn cấp Thành phố.

Sau khi cha mẹ đă măn phần vào năm 1998, lúc đó vợ chồng bạn mới quyết định đi định cư ở Mỹ mặc dù giấy tờ bảo lănh từ phía gia đ́nh chồng gửi về đă lâu. 

 Năm 2000, gia đ́nh bạn đă đặt chân đến miền đất hứa. Mọi việc đều lại bắt đầu từ con số không, khi mà tuổi của vợ chồng Ngọc đă ngoài bốn mươi. Nhưng với tính cần cù, không nản chí, một lần nữa trên xứ người, vợ chồng bạn lại chăm chỉ "cuốc cày" để nuôi cậu con trai duy nhất ăn học thành tài. Trời đă không phụ ḷng người, đặc biệt với người bạn học cũ của tôi. Con trai của vợ chồng Ngọc rất có hiếu với cha mẹ, hiện đang chuẩn bị tốt nghiệp bằng Tiến sĩ ngành Cơ khí tại trường Đại học ở miền Nam California và là một trong những sinh viên xuất sắc của trường. Đó là món quà quư giá đối với vợ chồng bạn. 

Giờ đây, sau buổi chiều đi làm, vợ chồng bạn cùng nhau đi đến pḥng tập thể dục rồi trở về nhà cơm nước. Ngọc rất giỏi về nấu ăn từ lúc c̣n ở Việt Nam nhưng lúc nào bận việc hay đau ốm th́ anh Hưng lại trổ tài "nội trợ". Dù nấu ăn không thua ǵ Ngọc nhưng anh Hưng luôn khiêm tốn nói rằng anh học cách nấu ăn từ vợ.

 Cuối tuần, vợ chồng Ngọc thường lái xe đi chơi xa, ghi lại rất nhiều h́nh ảnh đẹp của thiên nhiên từ rừng cây, bờ biển đến thác nước, ngọn núi.... V́ thế anh Hưng phải "sắm" một máy ảnh lớn và trở thành nhiếp ảnh gia nghiệp dư tự bao giờ.  Đó là niềm hạnh phúc ai cũng muốn nhưng không phải dễ t́m được.  

Chúng tôi tiếp tục vừa nghe anh Hưng kể chuyện vui vừa ăn tráng miệng bằng rau câu do vợ chồng Tuấn đem đến. Tiếng cười vang của các bạn khiến tôi liên tưởng đến buổi họp mặt với Tuấn hôm tháng 9 vừa qua. Dịp này mà có thêm anh rể Ḥa th́ đúng là buổi họp mặt c̣n vui nữa.

Các bạn rời nhà tôi lúc 11 giờ khuya với tâm trạng nuối tiếc v́ c̣n nhiều câu chuyện hay mà kim đồng hồ đă không chịu quay chậm lại.

 

 Khi ngồi viết bài này, tôi h́nh dung đến những công việc không tên của Ngọc dạo ấy và thầm thán phục người bạn của ḿnh. Ngọc vừa đi chợ, lo nấu nướng, đút cơm và tắm rửa cho cha mẹ, chăm sóc chồng con, giặt giũ quần áo cho cả nhà... Ngần ấy công việc không tên vây quanh thế mà với bàn tay khéo léo của Ngọc mọi chuyện đều tươm tất. Một người phụ nữ thật đảm đang. Chả trách mà Ngọc chẳng c̣n thời gian để liên lạc với bạn bè nữa. Câu chuyện bạn kể cho chúng tôi nghe chỉ đơn giản, tích tắc là xong nhưng ngẫm lại mười năm trời trả hiếu cho cha mẹ là một khoảng thời gian mà mọi việc không dễ dàng và ngắn gọn như thế.

Cám ơn vợ chồng Ngọc và các bạn đă tạo nên một bữa tiệc nhỏ thật vui và ư nghĩa. Đặc biệt món xôi mặn do anh Hưng nấu đem đến mà các bạn ăn đều tấm tắc khen ngon nhưng khi vợ chồng Đào hỏi cách thức nấu th́ anh khôi hài trả lời là anh không chỉ lại được v́ mỗi lần anh nấu một cách khác nhau. Nhân dịp này, vợ chồng Ngọc đă nhận lời mời tham dự với nhóm chúng tôi trong buổi họp mặt hằng năm của C3.

 

Hẹn gặp lại các bạn vào một ngày cuối tháng Ba.

 

HẾT 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 02/2015


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com