Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 
 


Các bạn C3 và vợ cùng các con bên quan tài Bá.


 TRÂM ANH

(Viết cho người bạn học cùng lớp Toán C3
vừa mới ra đi v́ căn bệnh nan y)

 

  

Một lần nữa nhóm bạn C3 tại Mỹ nhận được tin buồn: Trần Đ́nh Bá đă mất. Thật không thể ngờ được, chỉ trong ṿng gần bốn năm qua, ba người bạn của lớp chúng tôi lần lượt ra đi: Tháng 11/2008 là Vũ Thị Khuê, tháng 6/2010 là Tôn Thất Diệm và hôm nay 1/9/2011 là Trần Đ́nh Bá. 


Nhớ lại hôm ngồi tại phi trường Tân Sơn Nhất để chờ chuyến bay lên Ban Mê Thuột họp mặt với các bạn C3 cuối năm 2010, vợ Bá ghé tai tôi cho biết sự sống của Bá chỉ đếm được từng ngày. Tôi đă cố xua tan tin buồn đó khi nh́n thấy niềm lạc quan trên gương mặt bạn. Không nói ra nhưng tôi biết bạn hy vọng rất nhiều ở phương pháp điều trị này, ít ra cũng c̣n vài năm nữa.


Các bạn C3 tại phi trường TSN (Bá đang cười)

Cuộc đời chẳng thể nào biết được. Trở lại Mỹ, vùi đầu vào công việc, tám tháng sau tôi nghe tin Bá mất. Một nỗi buồn lan tỏa. 


Yến ơi! Năm xưa trong lễ cưới trước bàn thờ Chúa em đă hứa chia sẻ mọi vui buồn, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe với người bạn đời của ḿnh. Hôm nay em đă làm đúng như lời hứa ấy. Có ngày nhận tin Bá khó thở, 4 giờ sáng trên đường từ chỗ bán hàng đêm trở về, em chạy vội vào bệnh viện thăm chồng. May sao Bá lại qua khỏi. Tôi vẫn h́nh dung ra sự mệt mỏi của em sau một đêm bán hàng, cần t́m lại giấc ngủ. Em đă vất vả ngược xuôi trong suốt thời gian Bá bị bệnh và cho đến giây phút cuối cùng của Bá. Trở thành góa phụ ở tuổi đời bốn mươi, với tôi, em hăy c̣n quá trẻ. Biết nói sao với sự hy sinh của em đây nhỉ. Bất chợt tôi nhớ đến bốn câu thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh: 


Cô gái Việt Nam ơi
Nếu chữ "Hy Sinh" có ở đời
Tôi sẽ nạm vàng muôn cực khổ
Cho ḷng cô gái Việt Nam tươi.


Giá có một phép mầu nhiệm, giá có một điều ước nhỏ nhoi th́ Bá ơi: Chỉ sống thêm một năm nữa thôi Bá nhỉ, để nh́n thấy ngày con trai đầu ḷng của vợ chồng Bá tốt nghiệp Đại Học, đó là món quà vô giá mà người con dành cho cha mẹ. Chỉ thêm một năm nữa thôi để ngày tôi về họp mặt với các bạn C3 lại gặp bạn. Có ngờ đâu lần đầu tiên tôi tham dự buổi hát Karaoke với các bạn cùng lớp vào ngày 26/12/2010 ở Ban Mê Thuột cũng là lần cuối cùng tôi nghe bạn hát. Trong ngôn ngữ Việt Nam, ba tiếng "lần cuối cùng" có phải chỉ sự đau đớn nhất hay không?


Tôi mở quyển Kỷ Yếu C3 đọc lại bài “Bạn Bè” của Bùi Ngọc Mai để biết rằng một trong những người bạn thân của Mai giờ đă không c̣n. Hôm tiễn đưa Bá về nơi an nghỉ cuối cùng, hẳn các bạn sẽ nghẹn ngào vĩnh biệt người bạn thân của ḿnh. Tôi nhớ một câu trong bài Thánh Ca: “Khi tôi ra đi, là tôi sẽ trở về, sự sống này chẳng có đổi thay”. Vẫn mong gia đ́nh và những người bạn thân của Bá nén được nỗi đau thương, một sự mất mát lớn lao không ǵ bù đắp được.


Ở một nơi rất xa tôi đă khóc khi ngồi viết bài này. Những giọt nước mắt của tôi thay cho nắm đất thả xuống huyệt tiễn đưa bạn vào ḷng đất lạnh. Sự thăm hỏi động viên của các bạn Hội Khóa, của các bạn C3 trong và ngoài nước vẫn không xoa dịu những cơn đau nhức buốt tận xương tủy của Bá, vẫn không giành lại được sự sống cho Bá. Thôi đành ngậm ngùi với câu: Định mệnh đă an bài phải không bạn? 


Các bạn và tôi sẽ nhớ măi về Bá-người bạn học của lớp C3 với giọng nói chất phác và nụ cười hiền ḥa. Những kỷ niệm về Bá có lẽ sẽ c̣n đọng măi trong tôi và các bạn.


Xin nguyện cầu linh hồn bạn Micae Trần Đ́nh Bá được an nghỉ đời đời trên cơi Thiên Đàng.

 



Nguyễn Vũ Trâm-Anh
Tháng 9/2011

 


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com