Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


TIỄN BIỆT ÁNH
TRÂM ANH
 

    

 


Nhận email của các bạn C3 trong nước báo tin: Phạm Thị Ánh -người bạn đời của Nguyễn Văn Châu đă mất. Tôi vội chuyển email đến nhóm bạn C3 tại Mỹ biết về tin buồn này. Cá nhân tôi buồn bă và bần thần nhớ lại....


Các bạn C3 và Hội Khóa trong ngày tiễn đưa Ánh

Hơn 4 năm qua vật vă với căn bệnh nan y, có những lúc tưởng Ánh đă đầu hàng với bệnh tật nhưng rồi lại vượt qua được. Suốt bao nhiêu năm trời Châu đă săn sóc vợ lúc ở bệnh viện cũng như khi về nhà. Có lần gọi về hỏi thăm Châu, tôi nghe kể: V́ chân đau nên Ánh không thể nằm hoặc ngồi được mà chỉ đứng. Châu phải buộc cổ tay Ánh vào song cửa sổ để vợ khỏi ngă những lúc thiếp đi trong giấc ngủ đứng. Những lần về Sài G̣n để làm hóa trị tại bệnh viện Chợ Rẫy, Châu phải thuê pḥng ở tầng trệt ngay trước bệnh viện, dù tiền thuê pḥng rất đắt so với những pḥng ở trên lầu. Ngày nào Ánh phải vào bệnh viện th́ buổi sáng hôm đó Châu thức dậy sớm, đôn đáo chạy qua bệnh viện mượn chiếc xe lăn để di chuyển Ánh đến pḥng khám bệnh dễ dàng hơn. Tôi h́nh dung ra cái không khí oi bức và ngột ngạt của Sài G̣n. Ngay tại bệnh viện, các pḥng khám chật ních người ngồi chờ đợi đến lượt ḿnh, phải kiên nhẫn lắm! Tháng nào đưa vợ từ Ban Mê Thuột về Sài G̣n để điều trị, Châu lại gửi con trai qua nhà hàng xóm. Hoàn cảnh neo đơn thật là ái ngại. An ủi Châu qua điện thoại, tôi thầm cầu mong phép mầu nhiệm đến với Ánh. 

 


Chồng và các con cùng họ hàng, bạn bè trước lúc hạ huyệt quan tài Ánh

 

Cuối tháng 12/2010, hai vợ chồng tôi về thăm lại Ban Mê Thuột. Sau bữa tiệc họp mặt, vợ chồng tôi cùng các bạn có ghé đến thăm Ánh. Lúc này Ánh ngồi trên chiếc ghế dựa thấp, hai chân duỗi dài, tuy rất mệt nhưng Ánh vẫn gắng cười và lộ rơ niềm vui khi bạn bè ghé đến thăm. Là giáo viên thể dục thể thao, khỏe mạnh, xông xáo, giờ đây trước mặt tôi là một người bạn gầy rộc khác hẳn với Ánh trong những tấm h́nh tôi đă nh́n thấy trước đây.


Tháng 3/2012, nh́n thấy Ánh và Châu trong buổi họp mặt hằng năm của lớp C3, Ánh đă lên chia sẻ cảm nghĩ của ḿnh với các bạn. Tôi mừng cho bạn đă qua được cơn ngặt nghèo. 

 


 

Có ngờ đâu nhỉ, một buổi chiều buồn ngày 20/11/2012 Ánh đă lặng lẽ ra đi. Vài tuần trước đó, qua bạn bè C3 tôi được biết mọi cách chữa trị đă vô hiệu và cơn đau dồn dập đến khiến Ánh không c̣n nhận ra ai nữa. Một tuần sau Ánh bỏ ăn uống. Hy vọng mong manh kéo dài thêm sự sống với Ánh chẳng thể nào làm được. Hỡi ôi, định mệnh đă an bài. Biết nói sao với bạn tôi đây nhỉ. Cuộc chia ly nào cũng để lại một nỗi đau buồn khôn nguôi cho những người ở lại. 


Chúng ta vẫn thường khuyên nhủ nhau hăy giữ ǵn sức khỏe ở lứa tuổi này, nhưng nào ai biết được điều ǵ sẽ xảy đến. Rồi đây trên đoạn đường c̣n lại Châu phải gắng nuôi con trai ăn học nên người. Bốn năm qua là một sự hy sinh lớn mà Châu đă dành cho người vợ yêu quư của ḿnh. 

 


Ánh và con trai trong lần họp mặt cuối cùng
với C3 (3/2012)


Ngày tiễn bạn đi, chúng tôi-những người bạn C3 đang ở quá xa. Đốt nén hương ḷng, chúng tôi dơi mắt về quê nhà cùng với bạn bè trong nước đưa Ánh về nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi sẽ nhớ măi mùa thu 2012, thêm một người bạn nữa đă ra đi trong niềm thương tiếc của chồng con và bạn bè. Xin gửi lời chia buồn đến Châu và con trai. Nguyện cầu hương hồn Ánh luôn được b́nh an ở cơi vĩnh hằng.

 


 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 12/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com