Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


TÂM SỰ VỚI BỐ
TRÂM ANH
 

 


 PHẦN 4:

 

Bố và con trước ngày đi Mỹ (1996)

Năm 1996, con đi đoàn tụ với chồng tại Mỹ. Tiễn chân con ra phi trường ngày ấy là đại gia đ́nh của ḿnh. Lúc bắt đầu vào pḥng kính ngăn cách với người thân, con chỉ kịp chào Bố Mẹ và các chị em, các cháu rồi đi thật nhanh. Không dám ngoái đầu nh́n lại, nhưng con biết rằng Bố sẽ khóc, c̣n Mẹ cứng rắn hơn nên đă giấu những giọt nước mắt vào ḷng. Lúc máy bay cất cánh, con mới để cho những giọt nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt ḿnh v́ biết rằng sẽ rất lâu con mới gặp lại Bố Mẹ và các chị em. 

 

Trước lúc chia tay Bố Mẹ tại phi trường (1996)

Đến Mỹ, con sống chung với gia đ́nh chồng gần 5 năm. Rất may mắn là gia đ́nh chồng tốt và thương yêu con như con ruột. Mỗi tuần con viết một lá thư gửi về. Biết rằng Bố Mẹ cũng chưa nguôi ngoai sau ngày con đi nên trong thư con đă viết: "Bố Mẹ có đông các con nên con mong rằng Bố Mẹ sẽ không buồn lắm khi vắng con". Lá thư viết sang Bố cho biết chiều nào Mẹ cũng ra đứng ở lan can nh́n về hướng xa xa để nhớ về con: H́nh ảnh con vẫn đạp xe đi dạy về mỗi chiều. "Một của, một con, chẳng ai từ" nên vắng bất kỳ người con nào Bố Mẹ cũng buồn cả. Thời gian đầu chưa quen giờ giấc, 3 giờ sáng con thức giấc nh́n ra cửa sổ. Trời c̣n tối đen, đường phố vắng lặng, thỉnh thoảng mới có bóng một chiếc xe hơi chạy ngang qua. Con nhớ về gia đ́nh ḿnh ở Việt Nam và nước mắt lại rơi.

 

Vài năm sau, bận rộn với công việc và con cái, nỗi nhớ nhà trong con nguôi ngoai. Nhưng mỗi năm Tết đến, con lại thấy ḷng ḿnh chùng xuống. Có điều ǵ khó nói trong tâm tư khi con đón tết nơi xứ người. Nhưng ngay cả nếu bây giờ có quay về để đón tết nơi quê hương, có lẽ h́nh ảnh đẹp như ngày con ở đó cũng chẳng c̣n. Chỉ có lấy không khí gia đ́nh làm niềm vui của ḿnh thôi Bố nhỉ. 

 

Bố Mẹ

 

Cuối năm 2011, nhận được email của Bố nhờ con t́m giúp toàn bộ bài thơ Toán Học mà hiện giờ Bố chỉ nhớ vài câu đầu. Khi c̣n là một học sinh lớp Năm, t́nh cờ chiều hôm đó Bố đi ngang lớp học và thấy thầy giáo viết trên bảng. Bố đứng lẩm nhẩm học thuộc ḷng, bài thơ chỉ toàn nói về những chữ của toán học: định đề, quỹ tích, mặt phẳng, đẳng thức, lũy thừa...Con đă nhờ người quen t́m ra và chép lại toàn bộ bài thơ đó nhưng rất tiếc lại không biết tác giả là ai. Bẩy mươi năm trôi qua, hăy c̣n đọng lại trong trí nhớ của Bố 1/3 bài thơ. Hơn mười lăm năm trong trại học tập nhưng trí nhớ của Bố không bị sút giảm đi. Con phục Bố quá.

 

Con biết Bố từng là học sinh trường Bưởi ở Hà Nội. Các bạn cùng thời và ngay cả thế hệ đàn em cũng biết Bố học rất giỏi. Là con trai út trong gia đ́nh, năm lên mười tuổi Bố đă mồ côi Mẹ. Cảnh nhà sa sút hẳn sau ngày Bà nội mất nhưng không làm nhụt chí hiếu học của Bố.

 

Ngày 20/7/1954, Hiệp Định Genève chia đôi đất nước. Vâng lời trối trăn của Bà nội, bác Th. đă dẫn Bố và bác T. vào Nam dù lúc đó bác Th. đă có chồng con và tiếp tục nuôi Bố học Y Khoa. Trong hoàn cảnh hết sức khó khăn của những năm đầu mới vào Nam, Bố c̣n phải đi dạy kèm để kiếm tiền mua sách vở, đỡ gánh nặng phần nào cho Bác Th. 

 

Bố Mẹ

 

Bố ơi! Tuổi thơ của Bố không trọn vẹn khi Bố mồ côi quá sớm. Có phải Bố cố gắng ǵn giữ tuổi thơ cho chị em con để t́m lại một phần nào h́nh ảnh tuổi thơ mất mát của Bố hay không? Kư ức đưa con trở lại khoảng thời gian trước năm 1975...

 

Gần đến Tết Đoan Ngọ, Mẹ làm rượu nếp. Đúng vào ngày mùng 5 tháng 5, Mẹ nấu thêm chè kê ăn kèm với bánh tráng nướng, và mua thêm bánh tro cùng với trái cây. Mẹ giải thích là phải ăn rượu nếp để giết sâu bọ. Con th́ chỉ thích ăn chè kê mà thôi.

 

Đến mùa Trung Thu, Mẹ luôn dắt chị em con đi mua lồng đèn để chấm thi ở lớp và những cân bánh nướng, bánh dẻo. Sau khi cơm nước xong, đợi trời tối hẳn Bố mới treo một lồng đèn kéo quân thật to ở giữa sân. Mẹ pha trà, rồi Bố Mẹ ngồi ở xích đu xem mấy chị em con rước lồng  đèn  đi ṿng quanh sân. Sau đó chị em con quây quần ngồi chung quanh bàn để chờ phá cỗ. Dưới ánh trăng sáng vằng vặc của đêm rằm tháng Tám, Bố chia bánh cho các con và kể chuyện cổ tích "Chú Cuội và gốc cây đa". Con ngồi lắng nghe, nh́n đèn kéo quân quay chầm chậm và nghĩ rằng chắc chị Hằng cũng đẹp như cô Tiên trong đèn.

 

Vào ngày rằm tháng 7 là Lễ cúng Cô Hồn, Bố đợi Mẹ cúng xong và cho các chị em con tranh nhau lấy phần cúng gồm: oản, xôi, bánh kẹo và khoai lang. Nhưng thú vị nhất vẫn là được đốt vàng bạc. Trí óc non nớt cho con cảm tưởng người chết đang đứng đâu đó chờ đón nhận những ǵ ḿnh đốt đi.

 

Đến Tết Nguyên Đán th́ chị em con lại mong mau đến sáng mùng Một để được thêm một tuổi. Thức dậy chị em con mặc quần áo mới chờ Bố Mẹ ĺ x́ để lấy hên và ngồi vào bàn ăn bánh chưng, gị lụa ...., hay ăn mứt, hạt dưa.

 

Cuộc sống nơi xứ người tất bật với những lo toan nhưng con vẫn không quên những kỷ niệm cũ. Đọng lại trong trí óc con hôm nay ngoài những điều giáo huấn của Bố Mẹ, c̣n là lời nhắn nhủ của Ông nội mà Bố đă từng nhắc với chị em con: Ḍng họ tổ tiên nhà ḿnh không giàu nhưng dày đức lắm. Các con cố gắng tích lũy đức không chỉ cho chính ḿnh mà c̣n cho đời con cháu của ḿnh sau này nữa. Con vẫn thấm nhuần lời dạy này. Đă bao nhiêu lần chị em con vượt qua mọi hoạn nạn chính là nhờ đức của tổ tiên nội ngoại để lại, của Bố Mẹ đă tiếp tục vun trồng. "Đức năng thắng số" mà Bố nhỉ.

 

Với t́nh thương của Mẹ và sự giáo dục nghiêm khắc của Bố đă che chở và rèn luyện cho chị em con một nhân cách vững vàng để có thể vượt qua bao sóng gió cuộc đời. Đó chính là động lực để con vươn lên trong cuộc sống. Con rất hănh diện về cách sống của Bố. Măi măi Bố là một thiên tài trong mắt của tám chị em con.

 



Bố (83 tuổi) và Mẹ (72 tuổi) Tết 2012

 

 

 

 

HẾT


 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 7/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com