Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 
 



NỤ CƯỜI CỦA
EM
TRÂM ANH
 

  

PHẦN 2: (tiếp theo PHẦN 1)

 


        Nhà em ở tận Hóc Môn tôi chưa một lần biết đến, nhà chị họ của em ở Ngă Tư Phú Nhuận th́ đă dọn đi. Tôi bặt tin em luôn. Năm 1988 tôi nhận được thiệp cưới báo tin em lên xe hoa, vị hôn phu của em cũng là bác sĩ. Tôi không đến chung vui với em trong ngày cưới được v́ lư do đột xuất vào giờ phút cuối. Chị em tôi lại bặt tin nhau. Cho đến một ngày hè 1990, t́nh cờ đi làm về gần đến ngă tư Phú Nhuận tôi gặp em. Hai chị em mừng vui đứng lại nói chuyện. Em cho tôi địa chỉ nhà chồng và hẹn tôi nhớ đến em vào ngày mai v́ em sắp đi rồi. Đúng hẹn, tôi t́m đến nhà em. Đó là một biệt thự sang trọng gần ngă tư Hoàng Văn Thụ. Em đón tôi tại pḥng khách và ngồi tâm sự với tôi rất nhiều. Em đă tốt nghiệp Bác sĩ và đang làm việc tại một bệnh viện Quận. Em sẽ đi Bỉ cùng chồng và cho tôi địa chỉ để chị em liên lạc.


        Năm 1996 tôi đến Mỹ đoàn tụ với chồng. Nhớ đến em, tôi viết thư và cho em số phone tôi. Một buổi sáng năm 1999, từ Bỉ em gọi qua thăm tôi. Lúc đó tôi mới sanh cháu trai thứ hai được gần hai tháng. Em cho biết một tuần nữa sẽ qua Mỹ thay mặt cha mẹ em để làm đám cưới cho người em trai út và em mời tôi đến dự tiệc cưới v́ em cũng chẳng có ai thân quen ở Mỹ. Tôi vui mừng nhận lời, đám cưới của em không đi dự được tôi đă áy náy suốt bao nhiêu năm qua, giờ là cơ hội để tôi trả nợ lời hứa với em. Gặp lại em tại bữa tiệc cưới tôi mừng quá, em xinh hơn rất nhiều. Qua ngày hôm sau, em gọi điện thoại cám ơn, hai chị em tôi lại tâm sự với nhau… "Năm 1990, đặt chân đến Bỉ, hai vợ chồng em bàn tính với nhau và đi đến quyết định: em hy sinh đi làm nuôi chồng ăn học lấy lại bằng bác sĩ. Chỉ cần một người có bằng là đủ rồi.Thời gian đó em bị tai nạn phải ngồi xe lăn gần cả năm trời. Rồi chồng em tốt nghiệp và hành nghề. Những tưởng cuộc sống sẽ thoải mái hơn nhưng rồi v́ một lư do khá tế nhị, bắt buộc em phải đi học và lấy bằng hành nghề. Sau ngày em lấy bằng bác sĩ lần thứ hai trên xứ người, cuộc sống chỉ hạnh phúc trong vài năm rồi đi đến mâu thuẫn. Tôi vẫn khuyên em những ǵ có thể làm để giữ ǵn gia đ́nh dù tôi biết tính em rất giỏi chịu đựng và nhẫn nhịn. Hỏi em về căn bệnh của mười năm trước, em cho biết sau ngày từ bệnh viện về, mẹ em khóc cạn nước mắt, c̣n nước c̣n tát nên cứ nghe ai mách bảo thuốc nam, thuốc bắc ǵ th́ mẹ em đều mua về cho em uống. Rồi có người cho toa thuốc bắc gia truyền, mẹ em sắc cho em uống mỗi ngày trong ṿng ba tháng trời. Và kết quả là em c̣n sống cho đến ngày hôm nay. Chính các bác sĩ cũng không thể giải thích lư do tại sao. Em cười và nói đùa rằng em vẫn c̣n nợ đời nhiều lắm nên chưa chết được. Riêng với tôi, em c̣n nợ tôi nụ cười, ngày nào tôi chưa quên được nụ cười dễ thương của em th́ ngày đó em vẫn phải c̣n hiện hữu trên cơi đời này…"


        Một ngày mùa hè năm 2010, tôi nhận email báo tin vài tuần nữa em sẽ đi du lịch qua Mỹ. Chị em tôi lại sắp sửa gặp nhau sau mười một năm xa cách. Hôm em ghé đến tiệm thăm, tôi rất đỗi vui mừng. Em gầy đi nhiều so với lần tôi gặp em năm 1999. Em cho biết năm ngoái em bị bệnh phải nằm một chỗ suốt sáu tháng trời. Có một điều lạ là bao quanh em toàn những chuyện không may mắn nhưng khi gặp tôi, em vẫn kể cho tôi nghe bằng một giọng nhỏ nhẹ,từ tốn, thỉnh thoảng lại kèm theo nụ cười. Căn bệnh đă lấy đi thiên chức làm mẹ của em, cuộc sống lứa đôi lại không toàn vẹn. Có thể em xem như đó là chuyện phải đến cho riêng ḿnh nên sẵn sàng chấp nhận mà không buông tiếng thở dài. Nghị lực đă giúp em tiếp tục bước tới, quên đi phiền muộn. Trên đường chở em về nhà tôi có nói với em một điều rằng kiếp sau em sẽ sung sướng, v́ theo luật nhân quả th́ những “nhân tốt” em gieo được trong kiếp này sẽ là “quả lành” em được hưởng ở kiếp sau.


        Vài ngày nữa em trở về Bỉ, chị em tôi hứa hẹn sang năm sẽ lại gặp nhau. Em cùng vợ chồng người em gái cũng là bác sĩ sinh sống tại Pháp sẽ du lịch qua Mỹ năm tới. Nụ cười của em ngày hôm nay không phải là nụ cười tươi của mười năm trước, nhưng khó ḷng tôi quên được em, người bác sĩ đă thành đạt trong sự nghiệp nhưng lại rất b́nh dân, giản dị bên cạnh bạn bè, trong đó có cả tôi. Những người như em lúc nào cũng ghi khắc câu “Lương Y như Từ mẫu" thật là hiếm có trong cuộc đời này phải không em? 

 



HẾT

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Thân tặng Ngọc Phượng-
Nhân chuyến em du lịch qua Mỹ và
ghé thăm anh chị
Hè 2010

 

 


 

 



 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com