Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 
 



NỤ CƯỜI CỦA
EM
TRÂM ANH
 

  

PHẦN 1:
 

 

      Tôi và em quen nhau tại một lớp luyện thi Đại học ở Sài G̣n vào mùa hè 1980. Em thua tôi một tuổi. Chỉ vài ngày sau chị em tôi làm thân với nhau v́ cùng ngồi chung một bàn. Điều đầu tiên mà tôi cảm mến em là nụ cười luôn nở trên môi. 

 

        Nhà tôi ở gần trung tâm nên tôi thường đi bộ đến đó khoảng 15 phút. Nhưng rồi cũng có khi em đ̣i chở tôi về, có ngày em ghé qua nhà đón tôi đi học v́ nhà em ở ngay ngă tư Phú Nhuận, rất gần nhà tôi. Có những buổi chiều tan học, chị em tôi ghé lại xe nước mía đầu đường, ngồi uống ly nước mía ngọt lịm và tâm sự. Em có mơ ước trở thành bác sĩ, c̣n tôi đường vào Đại Học chỉ là xa vời v́ bố tôi vẫn c̣n đi học tập, nhưng tôi vẫn thích đi học thêm vào mùa thi để nhớ lại không khí trường lớp. Năm đó em không đủ điểm nên được vào học dự bị Y Khoa một năm. Tôi mừng cho em. 


       
Tháng 9 năm 1981 em chính thức vào học chương tŕnh Đại Học Y Khoa. Tuần lễ nào không về thăm nhà, em đều ghé đến tôi chơi. Ba má em ở tận Hóc Môn, em trọ học tại nhà người chị họ. Em kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện từ những ngày đầu đặt chân vào trường, khám sức khỏe tập thể em thấy sao ngộ quá. Rồi đến những giờ học quân sự giữa trưa nắng chang chang, cái đáng sợ là cầm súng ngắm vào trúng mục tiêu rồi bóp c̣, súng thật, đạn thật, nghe tiếng nổ. Em sợ điếng hồn sau mỗi giờ học như thế. Qua đến năm thứ hai em bắt đầu đi thực tập ở bệnh viện. Lần đầu tiên nh́n thấy bông băng, máu me, hai tháng trời em ăn cơm không thấy ngon miệng. Đến những lần vào phụ mổ hay thực tập mổ trên xác người chết, các bạn lớp em đùn đẩy nhau không ai muốn là người đầu tiên cầm dao mổ trên xác. Những năm sau, em cần nhiều thời gian để học nên chị em tôi ít gặp nhau. Năm 1982, em đang học năm thứ 2, biết tin em mổ và nằm tại bệnh viện B́nh Dân, tôi vội đạp xe đến thăm em. Năm 1985, em ghé qua nhà và báo cho tôi biết em vừa trải qua một ca mổ xong cách đây hai tháng. Tôi lại trách em không báo tin cho tôi biết trong những ngày em nằm bệnh viện. Em cười vào bảo tôi em vẫn khỏe để đến thăm tôi là vui rồi. Thế rồi em ngỏ ư muốn đi học kịch câm. Tôi giới thiệu em với một người bạn thân cũng đang sinh hoạt về bộ môn kịch câm tại Nhà Văn Hóa Thanh Niên. Từ đó mỗi tuần em lại đến kể cho tôi nghe học kịch như thế nào, hai chị em tôi vừa chuyện tṛ, vừa cười vui theo những câu nói dễ thương, dí dỏm của em. 


        Buổi tối đầu tuần năm 1986, đi làm về nghe mẹ tôi nhắn lại là em bị mổ, khó qua khỏi và đang nằm tại bệnh viện Chợ Rẫy. Người bạn thân của tôi và chính là người hướng dẫn em học kịch câm th́ đang là sinh viên Y Khoa năm thứ ba, cũng chính người bạn này đă đưa tin về em cho tôi biết khi đang thực tập tại bệnh viện này, nên tôi phải nhờ người bạn đó dẫn đến thăm em. Trưa hôm sau, đi làm về sớm tôi đạp xe lên nhà người bạn. Trước khi rời nhà, người bạn cầm theo hai cành hoa và đưa cho tôi một cành kèm theo câu nói giữ lấy đề pḥng nếu không vào bệnh viện được. Tôi chẳng hiểu chuyện ǵ nhưng vẫn cứ cài cành hoa trước giỏ xe đạp, và mỗi người đạp xe thẳng hướng đến Chợ Rẫy. Đến cổng bệnh viện, anh bảo vệ không cho vào v́ hôm nay có phái đoàn thanh tra nên hạn chế số người thăm nuôi. Người bạn bèn nói là các sinh viên muốn vào thăm BS trưởng khoa tên là…. Chúng tôi qua khỏi cổng bảo vệ an toàn v́ họ thấy cành hoa trên tay nên tin chắc là vào thăm thầy và tặng hoa. Em nằm ở lầu bốn nhưng đến lầu ba th́ chúng tôi bị chặn lại. Lư do là phái đoàn thanh tra vẫn c̣n ở trên đó. Người bạn tôi nhanh chóng mặc áo blouse trắng vào rồi thong thả đi lên lầu bốn với tư cách là sinh viên đang thực tập. Năm phút sau, người bạn chạy xuống đưa cho tôi áo blouse của em. Khoác áo vào, tôi đă nghiễm nhiên trở thành sinh viên đại học Y năm thứ năm "tạm thời" và cùng bạn tôi lên lầu bốn vào pḥng thăm em. Em đă ngồi trên giường bệnh đón tôi. Vẫn nở một nụ cười tươi dù em gầy và xanh xao so với lần gặp tôi vào dịp hè. Cầm tay em mà tôi nghẹn lời, chẳng lẽ đây là lần cuối cùng chị em tôi gặp nhau. Em cho biết bác sĩ đă giấu hồ sơ bệnh án của em, nhưng em hiểu bệnh của em, bác sĩ đă mổ ra, nh́n rồi lắc đầu và đành khâu trở lại. Tôi vẫn trấn an em cố nghỉ ngơi cho b́nh phục để tiếp tục năm cuối của chương tŕnh Y Khoa. Trên đường về nhà, người bạn thân cho tôi biết có quá nhiều khối u trong người của em khiến bác sĩ không dám đụng dao kéo vào, bác sĩ chẩn đoán có sống cũng chỉ được vài tháng thôi. Tôi buồn và suy nghĩ miên man. Cha mẹ nuôi em ăn học tốn biết bao nhiêu tiền của, giờ em mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này. Em c̣n quá trẻ và là người chị cả của bốn người em, lẽ nào…..

 

 


Xem PHẦN 2

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Thân tặng Ngọc Phượng-
Nhân chuyến em du lịch qua Mỹ và
ghé thăm anh chị
Hè 2010


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com