Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

 

 

PHẦN 3 :

 

 

Như đă hẹn trước, trưa ngày 11/12, Bác luật sư V. (là phu nhân của Luật sư T.) đă đến tiệm đón vợ chồng tôi đi ăn. Bác cháu tôi hẹn ḥ đă lâu nhưng lần này mới thu xếp đi được. 

Tại tiệm phở

Tiệm phở Wagon nằm ở Campell là nơi Bác chọn mà tôi chưa nghe tên bao giờ dù tiệm mở đă lâu. Vừa lái xe, Bác vừa giới thiệu cho chúng tôi nghe về tiệm phở này. Tôi phải phục Bác V. ở tuổi ngoài 70 mà lái xe bon bon trên xa lộ và chuyển đổi tuyến đường nhuần nhuyễn, dù giờ trưa đang là giờ cao điểm khá đông xe. Đúng như lời Bác V. kể trên xe, bước chân vào tiệm tôi đă thấy được cách tŕnh bày mỹ thuật của nữ chủ nhân. Chỉ là một tiệm nhỏ ngay góc đường, nhưng với lối bài trí đơn giản nhưng khéo léo làm cho khách hàng vui mắt và thoải mái khi ngồi ăn ở đây. Từng chiếc bàn vuông bốn người ngồi đặt so le khoảng cách không xa. Giờ trưa tiệm khá đông, ngoại trừ bác cháu tôi ra, khách hàng toàn là người Mỹ. Cách phục vụ tại đây cũng theo kiểu Mỹ, có nhân viên đến từng bàn để tiếp thêm nước lạnh hay nước trà cho khách. Bác gái là chủ nhân không có mặt tại tiệm và chuyển giao cho người con gái của Bác đứng điều hành. Chỉ khi nào có tiệc hoặc các con cần nghỉ th́ Bác gái mới ra trông tiệm mà thôi. Bác V. c̣n cho chúng tôi biết căn nhà của Bác chủ tiệm rất đẹp, vườn tược bài trí hữu t́nh như một công viên thu nhỏ. Tôi ngẫm nghĩ tất cả đều do bàn tay khéo léo và cặp mắt thẩm mỹ của Bác gái. Mỗi người trời phú cho một năng khiếu khác nhau. Điều quan trọng là ḿnh có biết sử dụng được năng khiếu trời cho hay không mà thôi. 

 

Bác cháu tôi rời tiệm phở lúc 1 giờ trưa. Một bữa ăn trưa tuyệt vời khi vợ chồng tôi được thưởng thức tô phở ngon như thế. Đưa vợ chồng tôi về tiệm in, bác cháu tôi chia tay nhau và hẹn gặp lại Bác khi quyển Đặc san duyệt xong phần bản thảo và sẽ in.

Tại tiệm bánh canh

Sáng ngày 25/12 Bác V hẹn sẽ ghé tiệm tôi lúc 11 giờ trưa để đưa bản thảo. Bác mang đến tặng tôi một bánh Noel. Tiện dịp tôi mời Bác đến tiệm bánh canh dùng bữa trưa. Lần này tôi lái xe chở Bác. Trên đường đến tiệm, tôi học thêm Bác về cách nấu vài món ăn mà tôi thích. Bác rất khéo léo về nấu ăn và đan. Theo lời Bác kể, thời con gái Bác học ở trường ḍng nên biết nhiều về nữ công gia chánh. Cách đây 4 năm, Bác đan tặng tôi hai chiếc khăn len quàng cổ màu hồng và màu trắng mà khi thắt vào hai đuôi khăn x̣e ra như hai trái tim trông thật xinh xắn. Mỗi mùa lạnh tôi đều choàng vào cổ để giữ ấm.

Ổ bánh Bác V tặng tôi ngày Noel 2012

 

Khăn quàng cổ mà Bác V đan tặng tôi 

 Không chỉ riêng Thầy TLN, chị H. hay Bác V. mà c̣n rất nhiều khách hàng của tôi sau này đă trở thành những người bạn lớn mà tôi thường học hỏi kinh nghiệm.

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 1/2013


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com