Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


NHÂN NGÀY LỄ MẸ...
TRÂM ANH
 

  

 

 

 PHẦN 4:

 

 


 

Mẹ tôi - lúc 62 tuổi

 

Năm 1984 chị tôi lập gia đ́nh.Từ trại học tập, nhận thư Mẹ tôi báo tin, Bố tôi vội gửi thư về, dặn ḍ chị tôi hăy làm tṛn bổn phận dâu con, cũng như vai tṛ của người vợ. Thư của Bố có nhắc đến hai câu thơ trong bài "Mùa Xuân Chín" của Hàn Mặc Tử: 

 

"Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,

Có kẻ theo chồng bỏ cuộc vui".

 

Lần đầu tiên Mẹ tôi làm sui gia và một ḿnh đứng ra lo xếp đặt mọi việc. Tự tay Mẹ trang điểm cho các chị em tôi. Khi nhà trai đến đón dâu, Mẹ tôi đă cầm tay chị đặt vào tay con rể và căn dặn:

 - "Bắt đầu từ ngày hôm nay, Mẹ trao L.A. cho con hẳn như một tờ giấy trắng tinh. Mẹ mong con viết lên trang giấy này từ đầu đến cuối trang đừng để một vết mực nào làm hoen ố, đẹp hay không là do nơi con."

 

Chỉ một câu ngắn gọn thôi mà khiến chị thợ chụp h́nh cưới phải thốt lên:

 - "Thật tuyệt vời! Câu Bác nói đầy ư nghĩa quá." 

 

Chị chụp h́nh là giảng viên trường Đại Học Tổng Hợp, đồng nghiệp với anh rể của tôi. Nghề chụp h́nh chỉ là nghề tay trái của chị để kiếm thêm tiền trong thời bao cấp khi lương dạy học của vợ chồng chị không đủ nuôi gia đ́nh. 


 

Mẹ và 3 chị em trong ngày đám hỏi của chị tôi

  Trong ngày cưới của chị tôi, khách mời đi dự đều trầm trồ khen Mẹ tôi trẻ đẹp và quư phái.

 Các bạn thời cấp Ba của tôi thỉnh thoảng về Sài G̣n thường ghé đến nhà tôi chơi. Gặp dịp, Mẹ nấu cho bạn bè của tôi một nồi chè đậu xanh. Vừa múc chè vào bát, Mẹ vừa kể chuyện đến nỗi trước khi ra về các bạn c̣n nói nhỏ với tôi: 

- "Mẹ của Trâm Anh nói chuyện hay thật, câu chuyện nào cũng hấp dẫn người nghe."

 

 Chẳng phải bạn bè của tôi, mà những người hàng xóm của Mẹ ghé đến nhà chơi thường hay nói: 

-"Bước vào nhà chị, chỉ có mấy Mẹ con sống với nhau mà lúc nào cũng rộn tiếng cười."

 

Đôi khi gặp lại bạn bè cũ của Mẹ, mọi người vẫn cùng chung nhận xét là bao nhiêu năm qua dù phải vất vả đi thăm nuôi chồng, nuôi dậy con cái với những nỗi lo chồng chất nhưng sắc đẹp của Mẹ tôi vẫn không phai tàn theo năm tháng. 


Mẹ
tôi lúc 59 tuổi

Sau ngày chị tôi lấy chồng, chị vẫn hàng tuần đạp xe từ cư xá Lữ Gia về Thanh Đa để dạy kèm cho các em trai tôi chuẩn bị thi vào Đại Học. Phần tôi th́ nhờ Mẹ gửi theo học khóa may nên vừa nhận may quần áo cho hàng xóm, bạn bè, gia đ́nh học tṛ và cũng vừa đi dạy kèm. Mẹ lại ngồi thùa khuy, luôn gấu áo, gấu quần giúp tôi khi khách đặt may nhiều quá, nhất là vào dịp Tết. Thời gian trống trải Mẹ lại cùng em V. nhận may gia công quần áo. Với Mẹ, làm bất cứ nghề ǵ chân chính để kiếm tiền nuôi các con khi Bố tôi c̣n chưa biết ngày về, Mẹ tôi chẳng nề hà.



Mẹ và em gái út chụp năm 1999

Trong vai tṛ người Mẹ, người Cha, người bạn của các con lúc nào Mẹ tôi cũng uyển chuyển để giữ được không khí gia đ́nh luôn đầm ấm. Thiên chức của người Mẹ ngoài việc mang nặng đẻ đau, c̣n phải nuôi dạy, uốn nắn con cái. Lấy phương châm: Công, Dung, Ngôn, Hạnh của người phụ nữ thuần túy Việt Nam nên Mẹ tôi dạy chị em tôi kỹ lắm, từ lời ăn tiếng nói đến những phép xă giao căn bản. 

 

Năm 1992, Bố tôi học tập trở về. Từ đó đến giờ đă hai mươi năm trôi qua nhưng thời gian vẫn phải nhường bước trước vẻ trẻ đẹp của Mẹ tôi. Những tấm h́nh chụp chung của đại gia đ́nh mỗi năm đă chứng tỏ điều này. Một người phụ nữ đă bước qua ngưỡng cửa tuổi bảy mươi, đă làm bà ngoại, bà nội nhưng sắc đẹp vẫn vẹn toàn. Các chị em tôi rất mừng là Mẹ vẫn giữ được dáng dấp thanh tao của một mệnh phụ phu nhân thuở nào. 

 

Bố Mẹ chụp năm 1995

Giờ đây khi đă có gia đ́nh, va chạm với đời tôi học được rất nhiều bài học. Bất chợt tôi nhớ đến câu Mẹ nói:

 - "Trường học th́ hữu hạn nhưng trường đời th́ vô hạn. Đến lúc nhắm mắt tắt hơi cũng vẫn chưa học hết trường đời."

 

Chưa kể đến những lần Mẹ sai các em tôi đi đâu th́ các em cứ bảo là không biết đường. Mẹ nói với các em rằng:

 - "Đường đi ở miệng của ḿnh, các con không biết th́ hỏi thăm người ta sẽ chỉ cho."

 

 Tôi cứ nhớ hoài những điều giáo huấn ấy như là kim chỉ nam cho cuộc đời của ḿnh. Hơn nữa, tôi c̣n học hỏi thêm kinh nghiệm từ những người bạn, từ sách vở, từ khách hàng... 

Họp mặt đại gia đ́nh năm 2010

 

 
Họp mặt đại gia đ́nh năm 201
2

Măi đến mười lăm năm sau, Noel 2010, tôi mới thu xếp để dẫn các con về thăm quê hương nơi tôi đă sinh ra và lớn lên. Trong lúc ngồi chờ tại phi trường Đài Loan, con trai út hỏi tôi bằng tiếng Việt rất sơi:

- Mẹ ơi! Có phải Bà ngoại sẽ đón ḿnh không?

Choàng tay qua vai con, tôi trả lời:

-Ừ, Bà ngoại và cậu K. sẽ đón ḿnh tại phi trường. Hôm nay Ông ngoại đau chân nên không đi được. Về nhà ḿnh sẽ gặp được đầy đủ: Ông ngoại, Bác và các d́, các cậu.

 

Máy bay đáp xuống phi trường lúc 10 giờ 30, măi đến 11 giờ 30 tôi mới lấy xong hành lư và đẩy xe ra. Nh́n thấy Mẹ và em trai cười, tôi giơ tay vẫy. Bao nhiêu năm qua rồi Mẹ tôi vẫn c̣n giữ được nụ cười tươi tắn. Em ra đón tôi chính là em trai ngày nào bị đau mà Mẹ đă cơng vào bệnh viện. 

 

Các con tôi gặp Bà ngoại th́ bẽn lẽn chào. Lên xe ngồi, tôi thắc mắc hỏi th́ nhận được câu trả lời của các con: 

-Tại v́ Bà ngoại khác với trong h́nh. Bà ngoại đẹp hơn.

 

 Tôi thầm nghĩ các con tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ mà cũng biết nhận xét như vậy sao. 

 



Bố (83 tuổi) và Mẹ (72 tuổi) Tết 2012

Khi ngồi viết bài này để hồi tưởng về quăng thời gian đó, tôi cảm thấy tự hào về Mẹ nhiều lắm. Tôi thường nghe nói con gái nhà giàu chẳng biết làm ǵ, điều đó hoàn toàn không đúng với Mẹ tôi. Ngoài sắc đẹp trời cho, Mẹ vẫn giữ vai tṛ nội trợ nhuần nhuyễn. Giờ rảnh của Mẹ nếu không thêu thùa, đan áo th́ Mẹ đọc sách. Thỉnh thoảng trên Ti vi có phim hay th́ Mẹ mới ngồi xem. Sau này Mẹ học thêm cách kết cườm trên áo nên tự tay Mẹ nghĩ kiểu kết áo cho các chị em tôi. Xưa kia, Mẹ trang điểm cho các con gái, giờ Mẹ lại trang điểm cho các cháu ngoại mỗi khi các cháu đi dự tiệc. Một người Mẹ giỏi giang, tháo vát, hy sinh rất nhiều cho chồng con để giữ trọn vẹn mái ấm gia đ́nh cho đến ngày đoàn tụ. Thật tuyệt vời người Mẹ của 8 chị em tôi.
 



Mẹ chụp tại bờ sông Thanh Đa năm 2004.

 

 

 

HẾT


 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 5/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com