Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


NHÂN NGÀY LỄ MẸ...
TRÂM ANH
 

 


 PHẦN 2:
 

 

Mùa hè 1980, Mẹ tôi xin chuyển trường cho các em tôi về hết Sài G̣n học. Chị em tôi đă nhận đến nhà người ta dạy kèm con cái của họ các môn Toán Lư Hóa để bớt gánh nặng cho Mẹ. Không có nhà, Mẹ xin thuê một căn nhà ở lầu Ba của cư xá Thanh Đa và nhận đan giỏ bằng lá buông để xuất khẩu từ Hợp Tác Xă Mây Tre Lá của Phường. Có hôm lănh về một bó lá to c̣n ướt, Mẹ phải hong ra để phơi trước hàng hiên cho khô mới dễ đan. Thay v́ trả tiền công, Mẹ tôi xin đổi lấy gạo. Ngày đó, gạo vừa mốc, vừa nhiều bông cỏ may, để vậy mà nấu thành cơm ăn vào rất hại cho bao tử. V́ thế, chiều nào không có lá để đan th́ Mẹ lại ngồi nhặt gạo, lựa bông cỏ vất đi. Hệt như cô Tấm trong truyện cổ tích bước ra ngoài đời. Vừa làm Mẹ vừa kể chuyện cho các con nghe....   


Bà ngoại và 5 chị em

Mẹ tôi  sinh ra và lớn lên trong một gia đ́nh khá giả. Là con gái út nhưng xinh đẹp, khéo chân khéo tay nên Mẹ tôi được Ông ngoại cưng lắm. Ông ngoại giao cho Mẹ tôi ủi quần áo. Những chiếc quần tây thẳng ly, những cái áo sơ mi đứng cổ từ bàn tay khéo ủi của Mẹ đă làm Ông ngoại tôi hài ḷng hơn khi giao việc đó cho các Bác. Ông c̣n dạy Mẹ tôi cách thắt cà vạt nữa. Trước năm 1954, ông ngoại tôi là chuyên viên Kỹ Thuật của sân bay Catbi. V́ thế khi Hiệp định Genève kư kết, Ông Bà ngoại tôi di cư vào Sài G̣n theo Bộ Hàng Không trên chuyến tàu đầu tiên và ở tại khu nhà thuộc phi trường Tân Sơn Nhất. Bà ngoại tôi mở tiệm phở gần chợ Đa Kao. Thời đó, tuy có người giúp việc nhưng việc nhà Mẹ và các Bác vẫn phải đảm nhiệm. Năm 18 tuổi, Mẹ tôi lập gia đ́nh. Sanh chị tôi được hơn 3 tháng th́ Bố tôi đi tu nghiệp một năm về ngành Quang Tuyến ở Mỹ. V́ thế Mẹ tôi về sống chung với Ông Bà ngoại. Một năm sau, Bố tôi trở về nước và chuyển ra làm việc tại Đà Nẵng. Mẹ bồng chị tôi đi theo và gửi tôi lại Sài G̣n cho Ông Bà ngoại khi tôi được 2 tuổi. Chị hơn tôi 1 tuổi nhưng trắng trẻo, xinh xắn, khôn lanh và lại là con gái đầu ḷng nên Bố Mẹ tôi dành t́nh thương cho chị nhiều hơn cho tôi.


Bố Mẹ và hai con gái chụp năm 1962

Cho đến năm 1965, Bố tôi mới thuyên chuyển về Ban Mê Thuột. Loay hoay với hai con nhỏ, Mẹ vẫn học được cách đan áo len từ người hàng xóm bên cạnh. Lúc đầu chỉ v́ Mẹ thích nhưng không ngờ đó chính là nghề đă giúp Mẹ nuôi chồng trong trại học tập và các con nhỏ trong khoảng thời gian dài tại Ban Mê Thuột sau ngày miền Nam sụp đổ.

 


H́nh Mẹ chụp tại nhà năm 1998

 

 

 

Đọc PHẦN 3


 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 5/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com