Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


NHÂN NGÀY LỄ MẸ...
TRÂM ANH
 

 


 PHẦN 1:

 

 

Trong đời người có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Một trong những kỷ niệm không bao giờ tôi quên là những năm tháng sống cùng Mẹ và các chị em trong sự thiếu vắng Bố.

 

Sau biến cố lịch sử, như bao nhiêu sĩ quan quân đội lúc bấy giờ, Bố tôi phải đi học tập. Một gánh nặng choàng lên vai Mẹ tôi-người phụ nữ 36 tuổi phải chăm sóc 8 con thơ dại mà con gái lớn nhất đang học lớp Mười Một, con trai út mới lên 6. Bố đi mang theo một nỗi lo âu liệu Mẹ tôi có nuôi nổi đàn con nhỏ dại không. Từ một người vợ trước 1975 chỉ là người nội trợ đơn thuần, giờ đây Mẹ trở thành trụ cột gia đ́nh, biết bao nhiêu việc phải lo toan. Mở bán tạp hóa ngay tại nhà, Mẹ vừa nhận đan áo len để kiếm tiền nuôi các con. Ngày biết tin Bố chuyển trại ra Phú Yên, Mẹ đă vội vă hỏi thăm mọi người  để đi thăm nuôi Bố 3 tháng một lần theo quy định của trại. Lần thăm nuôi nào, Mẹ cũng trấn an Bố là bằng mọi giá Mẹ phải cho các chị em tôi học đến nơi đến chốn, ít ra cũng phải có bằng Tú Tài (sau này gọi là tốt nghiệp cấp Ba). Những buổi trưa đi học về, hai chị em tôi (là con gái lớn trong nhà) thường cố gắng học và làm bài xong sớm để kịp phụ Mẹ làm những việc khác.  


Mẹ và 3 con gái ở Ban Mê Thuột

Năm 1978, chị tôi thi đậu Tú Tài với số điểm cao và nộp đơn thi Đại Học ở Sài G̣n. Những năm ngồi trên ghế nhà trường, chị tôi thông minh và học rất giỏi. Giữa học kỳ Một của năm lớp Mười Hai, chị tôi được chọn đại diện cho toàn khối viết bài tham luận " Kinh nghiệm học Vật Lư" và đọc trước toàn trường. Các Thầy Cô và bạn bè cùng trang lứa cũng như lớp đàn em đều quư mến, nể trọng chị. Tập sách đó hiện nằm tại trường Đại Học Tây Nguyên để làm tài liệu cho các sinh viên. Những môn Khoa Học tự nhiên: Toán- Lư -Hóa thường là con trai chiếm lĩnh nhiều hơn con gái nhưng chị tôi đă vượt qua mặt các bạn dễ dàng. Mẹ tôi vui mừng khi chị đă không phụ công nuôi nấng của Mẹ. Đó là món quà vô giá mà chị đă tặng cho Mẹ tôi.


Mẹ và 8 con ở Thanh Đa  

 

Năm 1979, tôi theo chân chị về Sài G̣n thi Đại Học. Có hai chị em sống với nhau tại nhà Bác, Mẹ tôi yên tâm hơn nhưng lại vất vả khi không c̣n ai phụ Mẹ bán hàng và làm việc nhà. Nhưng rồi với tài tháo vát của Mẹ, mọi chuyện được thu xếp đâu vào đấy. Hàng tháng Mẹ tôi vẫn nhờ người quen đem tiền và thực phẩm cho chị em tôi ăn học ở Sài G̣n. Tôi c̣n nhớ, đến mùa bánh Trung Thu, Mẹ tôi mua và gửi về. Xa gia đ́nh, nhận được quà Mẹ gửi, hai chị em mừng rỡ và cảm động vô ngần.  Đều đặn mỗi tháng Mẹ tôi viết thư cho Bố cũng không quên viết thư cho chị em tôi và dặn ḍ rất nhiều điều. Hai chị em tôi lại ham học nên dù ở xa, Mẹ tôi vẫn yên tâm. Tiền Mẹ gửi cho, hai chị em tôi tiêu dè sẻn v́ c̣n phải dành dụm mua sách đọc, nhất là những sách về Toán để tham khảo. Hai chị em tôi rất thích đọc sách. Tuổi mới lớn đều thích chưng diện, nhưng v́ hoàn cảnh nên chị em tôi dành tiền cho món ăn tinh thần hơn là vật chất. Quần áo chỉ may vừa đủ. Ở chung với gia đ́nh Bác ruột có 5 người con trai, Bác luôn lấy chị em tôi làm tấm gương để các con Bác noi theo.

 

 

 

Đọc PHẦN 2


 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 5/2012


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com