Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

MỘT ĐỨC TÍNH TỐT
Nguyễn Vũ Trâm Anh

 

 {Thân tặng chị Trần Thị Dung (chị chồng của tôi) và anh Nguyễn Văn Thành (Trang chủ Ninh-Hoa.com)}

 

Mùa hè năm 1974 chị tốt nghiệp Tú Tài (Toàn phần) với bằng Tối Ưu. Gia đ́nh chị vui mừng. Đó là món quà vô giá chị dành cho Bố Mẹ chị. Các thầy cô giáo không ngớt lời khen ngợi. Bạn bè nể phục chị. Cả thị xă Ban Mê Thuột xôn xao. Chị là niềm hănh diện chung cho thị xă nhỏ bé ngày ấy. Tại sao vậy nhỉ? Bởi v́ một người nữ sinh học giỏi, ngoan hiền đă lặng lẽ vượt qua các bạn nam sinh để chiếm giải Tối Ưu trong kỳ thi Tú Tài chấm theo hệ thống IBM đầu tiên năm đó. Các thầy dạy môn Toán thoạt đầu không tin chị học Toán xuất sắc đến như vậy. Thầy S. vốn trọng nam khinh nữ đă coi thường chị nhưng rồi với kết quả bài thi của chị đă làm thầy xóa bỏ định kiến này. Năm ấy dù chỉ mới học lớp Tám cùng trường Tổng Hợp Ban Mê Thuột với chị, và chỉ t́nh cờ gặp chị một lần ở sân trường nhưng nghe tin chị thi đậu tôi ngưỡng mộ lắm. Chị có gương mặt thật phúc hậu, dễ thương và tính nết rất hiền ḥa. Đó là tất cả những ǵ tôi biết về chị ngày xa xưa ấy. 

Có ngờ đâu hai mươi năm sau tôi lại là em dâu của chị. Năm 1996, tôi đến Mỹ đoàn tụ với chồng và có năm năm làm dâu Bố mẹ chị. Chị vẫn ghé nhà thăm Bố Mẹ đều đặn nhiều lần trong tuần. Có khi cuối tuần chị ghé nhà chở Mẹ đi chợ hoặc mua sắm. Công việc của hăng và con cái choán khá nhiều th́ giờ của chị, nhưng chị vẫn không quên làm tṛn bổn phận của người con, người chị cả trong gia đ́nh. Vào những ngày lễ lớn ở Hoa Kỳ hay ngày Tết chị luôn có mặt thật sớm để phụ giúp gia đ́nh làm các món ăn. Mấy chị em xúm lại vừa làm vừa nói chuyện thật là vui. Cả nhà quây quần họp mặt trong không khí yêu thương, thuận ḥa. 

Đầu năm 1999, Mẹ chồng tôi qua đời, chị là người đứng ra đọc bài điếu văn trong tiếng nấc nghẹn ngào, đẫm lệ khiến mọi người đến đưa tiễn xúc động và không ai cầm được nước mắt. Suốt ba năm trời để tang Mẹ, chị là người duy nhất trong nhà chọn những áo màu trắng và đen để mặc.  

Thời gian Mẹ chồng tôi c̣n sống, những lúc tôi phụ giúp Mẹ chồng làm bếp hay những việc vặt, tôi được nghe kể nhiều về chị. Tháng 2 năm 1975 Bố Mẹ chị quyết định xin cho chị đi du học ở Pháp.  

Một tháng sau ngày chị đặt chân đến Pháp, biến cố lịch sử 1975 xảy ra. Chị ở lại Pháp mà tâm trạng rối bời không biết tin tức ǵ về Bố Mẹ và các em c̣n ở lại Ban Mê Thuột. Mẹ chị biết tính con gái ḿnh hay lo nên đă viết lá thư nhờ người chuyển giúp qua Pháp để chị yên tâm học hành. Sau khi tốt nghiệp Kỹ sư ngành Computer Science, chị kết hôn và theo chồng sang Mỹ năm 1981.  

Mùa hè 1985, Bố Mẹ và sáu em của chị đă đến Mỹ theo diện đoàn tụ gia đ́nh. Chẳng có niềm hạnh phúc nào bằng khi gia đ́nh chị đă sum họp sau mười năm trời xa cách. 

Vài tháng sau ngày đến Mỹ, biết chị đang làm việc tại một hăng chế tạo máy trợ tim nhân tạo, chị làm việc trong nhóm chế tạo những con "chip" điện tử để thiết kế chiếc máy ấy, sự ngưỡng mộ về chị tiếp tục dâng cao trong tôi. Khi chuyển qua hăng khác, tài năng của chị được đồng nghiệp nể nang. Hiện giờ chị đang ở cương vị Director về Electronic Design Automation. Con cái chị đă lớn, cháu gái đă đi làm và cháu trai đang học năm thứ hai Đại Học. Có nhiều lúc tôi thầm nghĩ, giá đừng vướng bận gia đ́nh, có thể chị c̣n gặt hái được nhiều bằng cấp cao hơn nữa. 

Mười lăm năm qua biết bao nhiêu lần tôi gặp chị trong buổi họp mặt với gia đ́nh chồng, chẳng bao giờ tôi nghe chị nói về chính ḿnh. Các em có ǵ thắc mắc hỏi th́ chị giảng giải cặn kẽ. Ở cương vị của chị, dù không nói ra nhưng tôi biết các giám đốc phải nể phục chị. Trong thời buổi kinh tế lao đao, chị vẫn an tâm làm việc mà không hề lo âu. Các hăng xưởng khác vẫn tiếp tục mời chị về làm việc tại hăng của họ nếu chị muốn. Với người khác, tài giỏi như thế, chắc chắn họ sẽ huênh hoang, khoe khoang nhiều lắm. Nhưng với chị, đức tính khiêm nhường đă nằm sâu trong tâm nên chị vẫn dịu dàng, tế nhị, ḥa nhă với tất cả đồng nghiệp, bạn bè và ngay cả với gia đ́nh. 

o0o

Tôi biết đến NINH-HOA.COM sau ngày Đặc san số 3 được in hoàn tất tại nhà in của tôi. Lướt qua phần tác giả và tác phẩm, tôi dừng lại khá lâu ở phần Sinh Hoạt Đồng Hương và số báo Xuân đầu tiên tṛn một năm thành lập trang mạng. Bất ngờ với tôi là trang này đă hiện hữu hơn 8 năm- là thời gian thật dài. Đó là điều thôi thúc tôi cần biết về người điều hành trang Ninh Ḥa này. 

Trong bài Một Thoáng Nh́n Lại NINH-HOA.COM của anh Việt Hải ở Đặc san 8 năm có nói đến rất rất nhiều bằng cấp mà trang chủ đă đạt được. Các bài viết của những đồng hương và thân hữu khác đăng rải rác trong Đặc san cũng như báo Xuân đều nhắc đến điều này. Thế nhưng khi tôi bước vào trang thơ văn của chủ nhân th́ tiểu sử vỏn vẹn chỉ có vài ḍng: Nguyễn Văn Thành, cựu học sinh trường Trung Học Trần B́nh Trọng niên khóa 1960-1964. Trong bài Lá Thư Quê Nhà của chị Hà Thị Thu Thủy cho tôi biết anh Thành xuất thân từ một gia đ́nh rất nghèo và anh luôn mặc cảm về điều này th́ bài viết Giây Phút Mất Mẹ của anh lại khiến tôi cảm động v́ sự hiếu thảo của người con trai trưởng trong gia đ́nh. Chị Nguyễn Thị Giỏi là người bạn đời của anh Thành đă kể khá chi tiết về quyết định ra đi của anh chị vào tháng 4 năm 1975 cũng như bắt đầu cuộc sống mới trên xứ người qua bài viết Đời Mới. Loạt bài 6 kỳ: Xuân Tân Măo-Xuân Hội Ngộ của chị Nguyễn Thị Thanh Trí tường thuật về buổi gặp gỡ bất ngờ giữa anh chị Thành và đồng hương Ninh Ḥa trong dịp Tết 2010 thật hay và thú vị. Đúc kết những ǵ đă đọc được qua các bài của anh chị và sau vài lần nói chuyện với anh trên điện thoại, tôi đă viết bài Cảm Nghĩ Của Tôi nhưng thực sự tôi chưa hài ḷng với bài này lắm.  

Biết anh là một kỹ sư giỏi, con cái đă trưởng thành ngoài việc hăng, thời gian c̣n lại anh dành cho niềm đam mê của anh: chăm sóc trang mạng NINH-HOA.COM. Tôi càng khâm phục anh hơn khi đọc qua bài viết Tham Khảo về Kinh Tế của anh. Chính những bài Kinh Tế lên hàng tuần này cho tôi khẳng định kiến thức của anh rất rộng.  

Bất ngờ cuối tháng 10 năm 2010 anh chị Thành qua San Jose họp mặt với đồng hương. Lắng nghe những buổi đối thoại giữa anh và các đồng hương tôi mới biết thêm về anh: Một con người thật thà, hiền lành và dễ chịu. Tôi cố t́m xem với tài năng như thế, anh sẽ bộc lộ thế nào qua lời nói, nhưng tuyệt nhiên không. Anh vẫn ḥa cùng với mọi người qua những câu chuyện kể, không màu mè, sáo rỗng, không nịnh bợ, tâng bốc. 

Trên đất Mỹ, anh là người thứ hai mà tôi biết tuy có tài nhưng anh rất khiêm tốn. Dần dần qua những câu chuyện kể của nhiều người bạn tốt của anh, tôi mới biết thêm chữ Nhẫn đă h́nh thành trong tâm tốt của anh từ lâu rồi. 

Cuộc sống trở nên có ư nghĩa hơn với tôi khi chung quanh tôi vẫn c̣n những người anh, người chị có tài nhưng giàu t́nh cảm, sống chan ḥa với mọi người. Kiến thức mà anh hay chị có được ngày hôm nay là cả một sự làm việc bền bỉ bằng trí óc. Những bằng cấp trên xứ người chính là những danh thật mà anh chị đạt được. Tôi vẫn thường ngẫm nghĩ bằng cấp chính là danh thật của ḿnh th́ nhiều người lại không lo t́m kiếm lại chỉ lo đi t́m danh hăo.  

Bài viết này như một lời tri ân của riêng tôi gửi đến chị Trần Thị Dung - người chị chồng yêu mến và anh Nguyễn Văn Thành - trang chủ của NINH-HOA.COM. Cám ơn các anh chị đă giữ được đức tính tốt đó, chẳng những là tấm gương sáng cho gia đ́nh, xă hội mà c̣n là một bài học rất hay cho tôi. Tôi luôn quư trọng những người có tài có đức. Sống chan ḥa với mọi người th́ lúc gặt hái thành công có nhiều người ngưỡng mộ hoặc khi gặp hoạn nạn quanh ḿnh luôn có nhiều người giúp đỡ, chia sẻ. 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Bài đă được đăng trong
ĐẶC SAN 10 NĂM, do Ninh-Hoa.com xuất bản và đăng lại do Tác giả yêu cầu

 


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com