Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 


    MỘT CHIỀU CUỐI NĂM
         NHỚ VỀ CÁC BẠN

                TRÂM ANH
 

(Mến tặng các bạn thân quen mà tôi đă và chưa gặp lại trong lần đầu về Việt Nam
tháng 12/2010)

 

  

 

PHẦN 2: (Tiếp PHẦN 1)
 

       Sau những lời phát biểu cảm tưởng của nhiều bạn là đến phần phát hành Kỷ Yếu. Nh́n các bạn cầm quyển Kỷ Yếu trong tay, say sưa mở ra xem h́nh ảnh và lướt sơ các bài viết, tôi vui quá. Các bạn đă đón nhận món quà bằng tất cả chân t́nh, quên cả bữa ăn đang chờ các bạn dù đă hơn mười hai giờ trưa. Thú vị nhất là các bạn chuyền tay nhau để kư tên vào trang lưu bút ở cuối quyển Kỷ Yếu. Bỗng dưng tôi nhớ lại cũng những người bạn này của ba mươi mốt năm trước, vào mùa hè năm 1979: Ngày Ấy- lưu bút là những ḍng chữ viết vội, Hôm Nay- lưu bút chỉ là những chữ kư của các bạn. Kim Chi ra về sớm nhất v́ c̣n phải chuẩn bị các thứ về Sài G̣n tối nay đưa con gái đi du học tại Mỹ. Tiễn chân Chi ra cửa nhà hàng, tôi gặp Duy Chương (chồng của Chi) đến đón, Chương cũng là bạn học chung lớp 8/1 với tôi. Cám ơn tất cả các bạn đă đến tham dự trong bữa tiệc với C3 ngày hôm đó.

 


Trao Kỷ Yếu lớp C3 lại cho Bùi Gia Thế
 

Vài bạn C3 đang xem h́nh ảnh trong Kỷ Yếu

 

Lớp C3 đón nhận Kỷ Yếu và say sưa đọc

 

       Tan buổi họp mặt lớp, chúng tôi đă đi thăm Xuân Hiền, Ánh (vợ của Châu) và Hồng Thu. Châu đă cố gắng giấu đi nỗi buồn để đến dự với các bạn C3 của ḿnh. Giờ đây đến thăm các bạn tôi chẳng biết nói ǵ. Mới hôm nào đây các bạn c̣n vui cười tṛ chuyện, c̣n họp mặt chung với bạn bè của ḿnh, hơn lúc nào hết tất cả chỉ là sự cầu nguyện với Đấng Thiêng Liêng. Mong sao các bạn Bá, Hồng Thu c̣n đủ sức khỏe sau những đợt hóa trị; Ánh bớt đi những cơn đau để vui sống cùng Châu và các con trai;  Xuân Hiền t́m được giấc ngủ ngon sau những lần tập dưỡng sinh.


       Sáng hôm 26/12, tôi cùng vài người bạn đến tiệm cà phê để ngồi uống ly nước chanh nóng và tâm sự với nhau. May mắn là tôi và Lan Phương thường được đi cùng xe nên nói chuyện với nhau khá nhiều. Nếu không giờ này trở lại Mỹ, email của tôi đầy lời hờn trách từ Phương rồi (Phương đọc xong đoạn này chắc hẳn lại nguưt thầm tôi!) bởi v́ tôi đă hứa là dành vài giờ để nói chuyện mà. Vui khi gặp nhau nên chúng tôi cũng chẳng nhớ để chụp riêng với Ngọc Huệ, Phương Mai tấm h́nh nào cả. Các bạn chở tôi đi ngang trường cấp Ba thân yêu. Tôi có cảm tưởng như bây giờ nó mang dáng dấp của một cơ quan hành chính nhiều hơn. Tiếc rằng không phải vào mùa hè để tôi ngắm nh́n những chùm hoa phượng đỏ và nghe lại tiếng ve kêu.


       Chiều cùng ngày, các bạn rủ tôi đi hát karaoke. Lần đầu tiên tôi mới bước chân vào karaoke, trước đây tôi từng nghe nói nhưng chưa h́nh dung nó ra sao. Người ta thường nói “Hát hay không bằng hay hát”, tôi chẳng có hai điều trên nên chọn cách ngồi nghe các bạn hát là lư tưởng nhất. Cũng nhờ vậy tôi mới biết là giọng ca của các bạn đều tốt, ngày xưa thời đi học mà các bạn đều xung phong hát trong giờ văn nghệ th́ hay biết mấy. Ngà rất thích hát và hát nhiều bài. Vợ chồng Bá cũng say sưa hát. Các bạn rất khéo khi chọn bài để hát tặng tôi, gần như là những bài gợi nhớ về quê hương. Này nhé: Lan Phương với bài Người Mẹ Hiền, Ngà và Bá hát bài Nhớ Về Nguồn Cội, Về Đây Nghe Em do Thành và Đại song ca, Niệm Khúc Cuối do Tuấn B hát, Phan Thật chọn bài Dáng Đứng Bến Tre, Thành và Ḥa song ca bài Ngày Về. 

 

 

       Viết đến đây tôi mới nhớ trước khi đến karaoke, Thế giới thiệu với các bạn là tôi sẽ hát một bài. C̣n đang ngỡ ngàng v́ hát phải do tự nguyện có đâu mà chỉ định th́ Thành lại xướng lên là tôi sẽ hát hai bài. Trời đất ơi! Có chuyện này nữa sao nhỉ? Phương ghé tai tôi hỏi nhỏ: “Trâm Anh có sợ không?”. Tôi mỉm cười lắc đầu và nói: “Trâm Anh không sợ đâu, sẽ không hát nhưng tụi ḿnh cứ đi”. Tuấn B nghe được và nói thêm: “Kiểu này là liều đi rồi”. Tất cả cùng cười vui. Tôi theo chân các bạn vào pḥng karaoke và đinh ninh là hăng hái như Thế sẽ hát nhiều bài lắm. Nhưng đợi hoài cho đến hết giờ cũng chẳng nghe Thế hát một câu nào!!! Các bạn hát hay quá, bạn nào cũng được máy cho điểm từ 99 đến 100 điểm. May quá nếu tôi có hát cũng chỉ 80 điểm là cùng. Phải biết khôn nói như vậy để lần sau không bị Thế chỉ định hát nữa chứ. Ừ nhỉ, lúc đó tôi như cùng các bạn sống lại tuổi học tṛ hồn nhiên nghịch ngợm của ḿnh. Một buổi đi hát karaoke thật tuyệt vời. Cám ơn các bạn của tôi.

 

Đến nghe các bạn hát Karaoké


       Chỉ c̣n vài tiếng nữa tôi phải ra phi trường trở lại Sài G̣n. Tôi chia tay các bạn để về dùng bữa cơm sum họp với gia đ́nh người em gái. Vỏn vẹn chỉ có hai ngày tại Ban Mê Thuột nên tôi cố gắng dung ḥa thời gian dành cho bạn bè và gia đ́nh em gái. Sáu giờ tối, Tiến Thành chở vợ chồng tôi và Bùi Ngọc Mai ra phi trường. Cám ơn Thành rất nhiều.

 

        Trên đoạn đường ngắn ra máy bay, tôi quay lại để nh́n toàn cảnh phi trường khi nắng chiều đă tắt. Không gian thật là buồn. Tôi thầm nói lời chào tạm biệt các bạn. Tôi nhớ về ông ngoại-người đă đứng trông coi xây dựng phi trường này của thập niên 60. Tôi nhớ đến thời thơ ấu, có những chiều chủ nhật cùng các chị em theo bố ra hưởng không khí trong lành ở đây… Có thể tôi sẽ trở về thăm lại Ban Mê Thuột thêm một lần nữa, dành nhiều thời gian cho các bạn hơn, phải ngồi với nhau để nghe hết những câu chuyện các bạn kể dở dang và kể cho các bạn nghe những kỷ niệm của tôi thời cấp Ba, phải đi thăm lại những con đường quen thuộc vẫn c̣n hằn sâu trong trí óc tôi… Để rồi hoặc các bạn hoặc tôi không c̣n thốt lên câu: “Rất tiếc là chúng ta chẳng có nhiều thời gian…” các bạn nhỉ.

 



 

Đón Xem PHẦN 3

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Xuân Tân Măo 2011


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com