Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

ĩ
Lại Nhớ Về Tháng Ba

 

Trâm Anh

 

 

 - Thân tặng các bạn học cũ đă sống tại Ban Mê Thuột trong những ngày lửa đạn.

- Và để tưởng nhớ những người bạn học đă mất trong chiến tranh.

 

 

PHẦN 11:

 

Mấy ngày sau Bố không dám ra chăm sóc cho những người bị thương nữa v́ Ban Mê Thuột đă thất thủ hoàn toàn và phe kia đă xuất hiện ở đồn điền. Niềm hy vọng của tôi đă tiêu tan. Ở trong pḥng mà Bố Mẹ và các chị em tôi chỉ nói chuyện thầm th́, không dám nói to, cửa sổ lúc nào cũng đóng kín. Không riêng ǵ pḥng Bố Mẹ tôi mà các pḥng lân cận cũng thế. Nỗi sợ hăi dâng lên trong ḷng mọi người mỗi lần nghe tiếng đập mạnh ở cửa sổ hay cửa ra vào. Những lúc ấy tôi có cảm tưởng như tất cả mọi người đều nín thở. H́nh như mọi người không c̣n sợ hăi pháo kích nữa mà lại chuyển qua sợ hăi tiếng đập cửa dù là ngày hay đêm.

 

Chẳng biết phía bên kia có bắt được nhiều người hay không nhưng một buổi sáng nọ, khoảng chừng hai tuần sau, họ dùng loa kêu gọi tất cả mọi người đă làm việc cho chính quyền cũ nên ra tŕnh diện để được hưởng chế độ “khoan hồng” của chính phủ cách mạng lâm thời!  Bố và một số các bác sĩ, y tá khác đă ra tŕnh diện và được làm việc tại bệnh viện tỉnh (trước đây là Quân Y viện cũ.

 

Vài ngày sau đó khoảng chừng 11 giờ trưa, tôi nghe tiếng xe lam nổ máy bên ngoài cùng với một giọng nói to quen thuộc: “Nghe nói cả nhà con gái tôi chạy lên đây, người ta chỉ ở khu này nhưng không biết pḥng nào?” Nhận ra giọng, Mẹ vội vàng mở cửa sổ ra, c̣n năm chị em tôi ở trong pḥng đă reo vang “Bà, Bà” dù Bà cháu chưa nh́n thấy nhau v́ thành cửa sổ cao quá đầu người.  Đó là Bà ngoại mà hơn một tháng nay, gia đ́nh tôi lạc nhau. Việc đầu tiên Bà chuyền qua cửa sổ: hai bao quần áo, chăn gối, nồi niêu, soong chảo, bát đũa kế tiếp là một bao gạo, một thùng ḿ gói, bánh, kẹo, bánh ḿ và một nồi thịt heo kho. Sau đó Bà đứng lên cái ghế gỗ đă để sẵn bên ngoài, Mẹ phải kéo cái bàn lại gần cửa sổ và trèo lên bàn để nắm tay Bà kéo vào trong pḥng. Chị em tôi vui hẳn lên như thể cả năm nay không gặp Bà. Vốn dĩ trước đây mỗi lần Bà đi ra phố về thế nào cũng có quà cho các cháu mà.  Vào được trong pḥng, Bà ngồi b́nh tâm nh́n các cháu vừa ăn bánh vừa quây quần bên Bà, nét mặt Bà tươi hẳn lên. Có lẽ Bà vui mừng khi gặp lại con cháu nhưng vui hơn khi biết gia đ́nh tôi đều b́nh an. Mẹ và năm chị em tôi ngồi im lặng để nghe Bà kể: Sáng hôm 10/3, Bà dẫn ba cháu ngoại ra lánh nạn ở tiệm vải của bà cụ Phúc An nằm trên đường Quang Trung. Chị và hai em tôi ở ngoài phố đều b́nh an cả. Mấy ngày sau Bà có nhờ người quen chở xe Honda vào khu cư xá Độc Lập để lấy các thứ vật dụng cần thiết nhưng rất tiếc họ đă hôi của gần hết nên Bà chỉ lấy được vài thứ c̣n sót lại. Trong lúc Bà đang lượm các thứ cho vào bao và chuẩn bị ra cửa th́ nghe tiếng chú chạy xe la to: “Bom, bom”. Ngước lên trời Bà nh́n thấy một quả màu nâu nhỏ đang từ từ rơi xuống sân nhà thờ quân đội chỉ cách nơi Bà đang đứng chưa đến trăm mét. Thế là cả Bà và chú vội nằm rạp người xuống đất.  Một tiếng ầm vang lên, khói bụi mịt mù. Nghe tiếng máy bay đi xa, Bà nhổm dậy mà c̣n cảm giác như tức ở ngực. Đợi cho êm hẳn, chú người quen chở Bà ra phố lại. Đi ngang nhà thờ, Bà đưa mắt nh́n vào sân, quả bom đă đục thành một hố sâu hoắm. Bà nói chỉ cần máy bay thả bom gần sát hơn nữa th́ giờ này Bà đă không c̣n ngồi đây. V́ căn nhà của Bố Mẹ ở ngay đầu dăy cư xá, nghĩa là sát ngay sân nhà thờ quân đội. Thật là hú vía!

 

Gia đ́nh tôi c̣n ở tại cây số 3 khá lâu rồi mới dọn về phố.  Biết căn nhà trong khu cư xá Độc Lập th́ chính quyền mới đă “tiếp quản”, căn nhà mà Ông chủ cho mượn tạm ở trước cửa bưu điện th́ bị cháy nên bà cụ G. (bạn với Bà ngoại) cho gia đ́nh tôi ở tạm tại căn nhà nằm trên đường Tôn Thất Thuyết v́ chủ nhân căn nhà là con gái bà cụ G đă đi di tản ngay tháng 4 năm 1975 rồi.

 

  

Đón Xem PHẦN 12

 

 

 

 


Nguyễn Vũ Trâm-Anh
Tháng 03/2020

 


 

 

 

 

 

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com