Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

ĩ
Lại Nhớ Về Tháng Ba

 

Trâm Anh

 

 

 - Thân tặng các bạn học cũ đă sống tại Ban Mê Thuột trong những ngày lửa đạn.

- Và để tưởng nhớ những người bạn học đă mất trong chiến tranh.

 

 

PHẦN 10:

 

Sáng hôm sau, Bố Mẹ xách vali và các chị em tôi đeo những túi tay nải xuống căn pḥng ở tầng trệt mà Bố đă hỏi xin Ông chủ từ ngày hôm trước.  Đây là pḥng ngủ chính của căn nhà này nên đă có sẵn giường, bàn để đầu giường, và một cái bàn giấy với 2 cái ghế dựa, đặc biệt là có cả pḥng vệ sinh nữa. Trong khi đó th́ những người trú tại pḥng khách và pḥng ngủ nhỏ th́ dùng chung nhà vệ sinh ở gần nhà bếp. V́ pḥng nào cũng có người nên cửa ra vào thông nhau trong mỗi pḥng đều đóng kín, do đó gia đ́nh tôi dùng cửa sổ là cửa chính để đi ra ngoài đường.  

 

Việc đầu tiên vào pḥng là Bố Mẹ đẩy bàn giấy vào góc và đặt hết các tay nải lên bàn. Mẹ mượn được chú đầu bếp cái soong và một cái bếp dầu nhỏ cùng với một ít bát đũa. Ông chủ cho Bố Mẹ một ít gạo và ḿ ăn liền. Thế là trong khi Mẹ nấu cơm th́ tôi lau sàn gạch cho sạch để có chỗ ngồi ăn cơm và cũng là chỗ nằm cho các chị em tôi. Nước trong nhà vệ sinh chảy rất yếu nên việc dùng nước cũng hết sức tằn tiện.Chuyển xuống đây th́ an toàn hơn ở trên lầu nhưng lại rất nóng. Mặc dù pḥng có hai cửa sổ: một cửa nh́n ra ngoài hàng hiên trước mặt nhà, một cửa quay ra băi đất trống bên hông căn nhà nhưng ngay cả ban ngày Bố Mẹ cũng chẳng dám mở ra. Mỗi lần có việc phải ra ngoài để t́m mua thức ăn th́ Mẹ thường nh́n qua khe cửa chớp xem có ai không rồi mới trèo ra và tôi vội đóng chặt cửa sổ lại ngay.

Những gia đ́nh ở tại cây số Ba nằm trong khu đồn điền của Ông chủ không phải chạy lánh nạn nên họ nấu thức ăn đi bán rảo quanh các căn nhà có người đến trú tạm.

 

Hầu như gia đ́nh nào cũng vội vă chạy đi để tránh bom rơi đạn lạc nên chỉ mang theo vài bộ quần áo là cùng, thực phẩm và thuốc men th́ không ai nghĩ đến, thậm chí là tiền bạc. Ban ngày trời nắng nóng, khát nhiều hơn đói nhưng khi màn đêm buông xuống th́ bụng lại cồn cào, người này hỏi xin người kia thức ăn: một miếng cơm cháy, một nắm ḿ vụn, một mẩu bánh ḿ khô cứng… cũng đều đáng quư.     Có một buổi tối, tôi kiễng chân nh́n qua khe chớp cửa sổ, dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn trước hiên nhà, h́nh ảnh thật thê lương hiện ra: mọi người nằm vạ vật, ngủ thiếp đi, bất kể là nền đất hay nền xi măng, có người ôm con ngủ ngồi. Tiếng quạt phành phạch xua đuổi muỗi xen lẫn tiếng x́ xào của người lớn v́ khó ngủ hay v́ đói, lâu lâu có tiếng trẻ con khóc ré lên giữa màn đêm tĩnh mịch cộng với tiếng chó sủa từ nơi xa vọng lại.

 

Trong căn pḥng nhỏ dành cho gia đ́nh tôi cũng chẳng khá hơn. Hơi người cộng thêm hơi nóng hầm hập từ ban ngày gián tiếp qua hai bức tường đưa vào pḥng. Khí nóng cứ luẩn quẩn trong đó v́ không được mở cửa sổ. Dù nằm trong nhà nhưng tôi cũng không thể dễ ngủ như các em, giường là sàn gạch, c̣n những túi tay nải th́ chị em tôi san bằng quần áo bên trong ra để làm gối nằm. Bẩy người dồn lại trong một căn pḥng nhỏ xíu, chật chội và nóng bức nhưng biết làm sao hơn. So với những người bên ngoài th́ gia đ́nh tôi quả là may mắn lắm rồi.

 

Nghĩ lại ngày đó các em tôi thật là ngoan. Em nhỏ nhất mới 4 tuổi, đang tuổi chơi đùa, chạy nhảy thế mà trong hoàn cảnh đó cũng ngoan ngoăn chịu bó gối trong căn pḥng nhỏ. Các em không nằm th́ ngồi, ngồi chán lại nằm. Không có bất cứ món đồ chơi nào để chơi, không có một quyển truyện nào để đọc, không gian th́ chật hẹp, ăn uống đều hạn chế vậy mà các em chẳng hề quấy khóc, ṿi vĩnh hay đùa giỡn la hét. Phải chăng giác quan của trẻ con cũng nhậy bén khi biết được một cái ǵ đáng sợ lắm đang diễn ra ở ngoài xă hội?

 

Lại thêm một ngày nữa trôi qua. Tôi vẫn hy vọng sẽ được trở về căn nhà quen thuộc một ngày rất gần đây dù biết rằng đồ đạc trong nhà đă bị nhóm người hôi của lấy đi qua lời Bố kể lại.

 

  

Xem PHẦN 11

 

 

 

 


Nguyễn Vũ Trâm-Anh
Tháng 08/2019

 


 

 

 

 

 

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com