Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp BMT 
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

 

ĩ
Lại Nhớ Về Tháng Ba

 

Trâm Anh

 

 

 - Thân tặng các bạn học cũ đă sống tại Ban Mê Thuột trong những ngày lửa đạn.

- Và để tưởng nhớ những người bạn học đă mất trong chiến tranh.

 

 

PHẦN 9:

 

Nấn ná măi cho đến buổi trưa cùng ngày, biết t́nh h́nh đă không thể xoay chuyển được, người Y sĩ Chỉ huy trưởng Quân Y Viện đă làm một quyết định: Rút lui và di chuyển các thương bệnh binh đến nơi an toàn.

 

Sáng thứ Hai năm đó (10/3/1975) Quân Y Viện Ban Mê Thuột là đơn vị quân đội duy nhất vẫn làm lễ thượng quốc kỳ đầu tuần như thường lệ, có nghĩa là mọi người vẫn chào cờ, máy hát vẫn phát ra lời Quốc ca Việt Nam… V́ thế trước khi ra lệnh rút lui, Bố đă nghiêm chỉnh hạ lá cờ xuống, gấp làm tư rồi cất cẩn thận vào hộc xe Jeep chỉ huy của Bố và đem đi.

 

Trong số gần 700 thương bệnh binh, người nào bị thương nặng được tải trên xe Hồng Thập Tự, c̣n những người bị thương nhẹ và khoảng chừng 100 quân lính đă đi bộ theo chiếc xe Jeep chở Bố xuống đến cây số Ba để an toàn hơn chút đỉnh. Giây phút cuối cùng, Bố nghẹn ngào chia tay đồng đội và các thương bệnh binh ở đây… 

 

Dùng xong bữa cơm tối cũng là lúc Bố kết thúc câu chuyện kể. Gọi là bữa cơm nhưng chỉ là ḿ gói lơng bơng nước trộn với ít cơm, Bố Mẹ và chị em tôi chỉ ăn uống qua loa cho có chút ǵ dằn bụng đỡ đói mà thôi. Mỗi người, mỗi gia đ́nh đều mang nỗi âu lo riêng, không ai giống ai nhưng cùng có chung một nỗi sợ hăi. Hễ nghe tiếng rít từ xa là mọi người trong nhà cũng như ngoài nhà gọi nhau í ới nằm rạp xuống sàn và hồi hộp chờ đợi. Đến khi biết rằng pháo kích không trúng vào khu ḿnh ở th́ mọi người mới thở phào nhẹ nhơm. Chỉ mới bằng giờ này tuần trước, dù tin tức về chiến sự đă lan truyền đi nhưng chẳng ai nghĩ rằng thoáng chốc họ phải bỏ nhà, bỏ cửa chạy thoát thân, thoát khỏi làn tên mũi đạn của phía bên kia và giờ phút này phải sống cảnh tạm bợ như vầy. Gia đ́nh tôi và một số gia đ́nh khác may mắn chạy đến sớm nên được Ông chủ cho trú tạm trong những căn pḥng trống, c̣n những gia đ́nh nào đến sau không c̣n pḥng nữa th́ đành sống tạm dưới mái hiên. Số người chạy đến đây mỗi lúc mỗi đông v́ tương đối nơi đồn điền của Ông chủ nằm xa khu quân sự.

 

 Sau bữa cơm tối, Bố hỏi xin Ông chủ cho chuyển xuống một căn pḥng dưới nhà và Bố tiếp tục đi qua các nhà lân cận giúp băng bó cho những người dân chạy về đây xin trú ẩn và chẳng may bị trúng đạn. Không riêng ǵ Bố mà những bác sĩ, y tá đang trú tạm tại đây cũng đều t́nh nguyện làm thế. Những người bị thương nằm la liệt trước các hiên nhà. Tôi không được ra ngoài để tận mắt chứng kiến nhưng qua những điều Bố kể th́ tôi biết rằng t́nh trạng của mọi người thảm thương lắm.

 

Khuya trở về pḥng, Bố cho biết ngay phía ngoài có một chị khoảng chừng bốn mươi tuổi, bị đạn cắt cụt bàn chân, mất hết thịt chỉ c̣n lớp da mỏng ở trên. Bố tôi băng bó tạm cho chị. Không có thuốc giảm đau, chị rên la và cứ nắm tay Bố van xin cho liều thuốc uống để chết. Vừa kể, Bố vừa chảy nước mắt. Một người bác sĩ như Bố phải chấp nhận nh́n bệnh nhân chịu đau đớn mà đành bó tay không thể làm được ǵ hơn trong lúc này ngoài lời an ủi và cầu xin Trời Phật. C̣n ǵ đau xót cho bằng.

 

Cũng như những thương bệnh binh mà chiều hôm trước Bố đưa đi có thể sẽ không hiểu được tâm trạng của một người thầy thuốc như Bố và trách nhiệm của một vị Chỉ huy trưởng như thế nào. Những vết thương trên thân thể của họ đă không c̣n được sự chăm sóc của các bác sĩ và y tá nữa…

 

 

Xem PHẦN 10

 

 

 

 


Nguyễn Vũ Trâm-Anh
Tháng 05/2019

 


 

 

 

 

 

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com