Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

        Sáng ngày thứ Hai (7/9) chúng tôi tập họp ở pḥng ăn của khách sạn để dùng bữa điểm tâm nhẹ trước lúc lên đường. Qua cửa sổ pḥng ăn, tôi nh́n thấy nhiều vũng nước to nhỏ c̣n đọng lại trên lề đường chứng tỏ đêm qua có một trận mưa lớn. Các anh chị cứ từ tốn ăn sáng, không c̣n hấp tấp như những ngày vừa qua, bởi v́ chỉ nội trong ngày sẽ về lại Minnesota.

 

Trước khi lên xe, tránh t́nh trạng như ở Yellowstone, chúng tôi đă kiểm tra lại hành lư để chắc chắn không ai bỏ quên một món ǵ tại khách sạn nữa.

Xe chuyển bánh chừng một tiếng đồng hồ th́ anh Thành giao tay lái cho tôi. Chẳng bao lâu th́ trời lại đổ mưa to. Bầu trời khá âm u v́ mặt trời đă bị che khuất sau đám mây. Tôi cứ tha hồ mà lái xe trên xa lộ rộng thênh thang, thỉnh thoảng mới bắt gặp một xe đi cùng chiều. Vừa lái xe tôi vừa nghĩ thầm: Ai mà học lái xe trên xa lộ như thế này th́ đỡ sợ. Đó chính là tâm trạng của tôi mười tám năm trước. . . Hai năm sau ngày đến Mỹ, tôi mới học lái xe. Ngày đầu tiên, thầy dạy hướng dẫn cho cách đạp thắng, đạp ga khoảng mươi phút rồi chỉ đường cho tôi ra thẳng xa lộ. Sau một tiếng đồng hồ trở về nhà, hai bàn tay tôi tê cả đi v́ cầm vô-lăng quá chắc do sợ hăi. Đêm về nỗi sợ ám ảnh khiến tôi chẳng t́m được giấc ngủ ngon. Ngày hôm sau tôi xin thầy cho chạy đường trong cho quen tay. Ai dè gặp phải ông thầy "ngang" nên thầy tiếp tục bảo tôi lái xe "thẳng tiến" xa lộ. Mất ba ngày chạy đường trường cho quen tay lái, qua ngày thứ tư thầy mới chuyển vào đường trong để vừa chỉ dẫn cách đậu xe, lùi xe, dừng lại khi gặp bảng stop bốn chiều. . . và học những luật lệ. Mỗi lần lái xe, nh́n kính chiếu hậu không có xe nào ở phía sau, tôi mừng lắm. Cứ thế cho đến ngày tôi đi thi, thật trớ trêu hai vị giám khảo cùng lên xe của tôi trong khi các xe khác chỉ có một vị giám khảo. Nhớ lời dặn của mẹ chồng, tôi cố giữ b́nh tĩnh, chăm chú lái xe theo sự chỉ định của hai vị giám khảo. Sau khi tôi lái xe về lại băi đậu an toàn và nhận tờ giấy để đi chụp h́nh làm bằng lái, tôi mới thở phào nhẹ nhơm. Có lái xe loại 15 chỗ ngồi này tôi mới so sánh với tốc độ 80 dặm/giờ của xe này th́ chỉ bằng 65 dặm/giờ của xe nhỏ mà thôi.

 

Trở lại với xa lộ South 52, mưa dứt hẳn th́ trời lại sáng bừng lên. Một điều không ngờ là tiểu bang South Dakota có quá nhiều ruồi, rất may là chú ruồi cuối cùng trên xe đă kịp bay ra trước khi xe chạm bánh đến vùng đất thuộc tiểu bang Minnesota.

Suốt trên đoạn đường đi, anh Thành và tôi tiếp tục đổi tay lái. Khi đi ngang một cây cầu dài, các chị muốn chụp h́nh. Thế là anh Trang chủ t́m đường bọc vào phía sau và cho xe dừng. Khung cảnh đẹp quá, băi cỏ mịn màng, xanh mướt, xa xa là cây cầu dài bắc ngang con sông. Tôi nhớ đến miền sông nước Tiền Giang mà năm nào tôi đă một lần ghé đến.

 

Vốn thích du lịch và mê cảnh thiên nhiên nên chị Phương Hiền đă cùng với anh Tiến đến gần bờ sông để chụp h́nh. Trong khi đó tôi và chị Tuyết Hồng lại leo xuống con dốc thoai thoải toàn đá lởm chởm để hái ít hoa vàng. Hoa dại mọc vàng rực ở một góc thật là đẹp. Chụp h́nh xong, các anh chị lại tiếp tục lên xe vừa nói chuyện, vừa ngắm cảnh. Xuân Hoàng luôn là người tạo không khí vui nhộn trên xe.

Xe chạy ngang qua những rừng cây thấp xanh bạt ngàn trông như những cây cà phê, anh Trang chủ lên tiếng: Quê hương của anh đó, có đẹp không, anh đă chọn nơi này từ ngày đặt chân đến Mỹ hơn 40 năm rồi. Tôi lại miên man nhớ về miền đất đỏ của tôi là Ban Mê Thuột. Dẫu cho có chọn nơi này làm quê hương thứ hai th́ khi bắt gặp cảnh vật trông giống như ở quê nhà, tôi lại nhớ Ban Mê Thuột nhiều lắm. Khi anh Thành cho biết chỉ c̣n khoảng một tiếng đồng hồ nữa chúng tôi sẽ về đến nhà, mọi người trên xe đều vui mừng hớn hở. Nhưng đột nhiên đoạn đường phía trước bị nghẽn, xe nhích từng tí một, nhắm chừng kẹt xe c̣n lâu mà b́nh xăng đang cạn dần nên anh Thành đă nhanh trí cho xe quay trở lại t́m trạm xăng. Thế là chúng tôi được ra khỏi xe đi qua lại vài phút cho đôi chân đỡ "biểu t́nh".

7 giờ chiều xe về đến nhà anh chị Thành-Giỏi. Mau quá, mới hôm nào mọi người lục tục chuẩn bị cho chuyến đi, giờ đă về lại đây rồi.

 

Sáng ngày thứ Ba (8/9) anh Thành chở chúng tôi đi Mall of America để các anh chị mua sắm và ngắm nh́n khu shopping lớn nhất nước Mỹ. Thời gian không nhiều nên tôi nghĩ chỉ mới đi một phần mười của nơi này mà thôi. 4 giờ chiều anh Thành quay lại đón chúng tôi về nhà ăn cơm tối. Chị Giỏi đă đi làm về. Mọi người quây quần bên bàn ăn với tô canh chua quá to, riêng món cá nục kho do chị Tuyết Hồng nêm nếm rất ngon. Anh Thành chu đáo c̣n chuẩn bị thêm một nồi bắp luộc. Chia tay nhau về khách sạn lúc 9 giờ tối, chúng tôi hẹn gặp nhau vào ngày hôm sau.

Sáng ngày thứ Tư (9/9), anh Trang chủ chở chúng tôi đến dinh Thống đốc. Trên con đường dẫn vào dinh, một bức tường đá đen để tưởng nhớ những người lính đă hy sinh trong cuộc chiến tranh Việt Nam từ năm 1960 đến năm 1972. Tôi lặng lẽ nh́n ḍng chữ to đầu tiên khắc trên bức tường: WE WERE YOUNG. WE HAVE DIED. REMEMBER US. Một cảm xúc buồn khó tả chợt dâng lên khiến tôi đứng bần thần thật lâu và muốn quay về. Có lẽ tôi sẽ trở lại trong một bài khác để nói về cảm xúc này. Tôi theo các anh chị đi tiếp nhưng rất tiếc dinh Thống đốc đang sửa chữa nên du khách không vào được bên trong. Trên đường trở ra xe th́ trời mưa lâm râm như chia sẻ tâm trạng của tôi lúc này.

Về nhà anh Trang chủ lúc 12 giờ trưa, mỗi người một tay chúng tôi phụ với anh Trang chủ làm món hoành thánh chiên. Thịt heo xay đă được anh Thành ướp sẵn sàng từ buổi sáng chúng tôi chỉ lo dùng vỏ bột gói lại và luộc lên ăn mà thôi. Nh́n thấy anh Thành thái hẹ nhỏ bay bỏ vào thịt xay, rồi gói thịt và luộc hoành thánh tôi mới biết thêm những tài vặt của người Trang chủ mà trước đây chỉ nghe qua lời kể của các anh chị đă từng đến thăm nhà.

4 giờ chiều cùng ngày anh Thành lái xe chở chúng tôi đến nhà hàng buffet Mystic Lake (cách thành phố Burnsville 15 phút) do chị Phương Hiền đăi. Chị Tuyết Hồng đau chân nên nằm nghỉ ở khách sạn và không chịu đi cùng. Rời nhà hàng, chúng tôi lại thằng đường đến thăm nhà chị Giàu, các anh chị nhâm nhi tách cà phê trước khi tạm biệt.

Hôm chia tay, nghe hai chị (chị Phương Hiền và tôi) dặn ḍ nhớ viết bài tường thuật th́ Xuân Hoàng lắc đầu lia lịa và trả lời: Hoàng c̣n bận nhiều việc lắm. Thế mà tuần lễ sau đó, tôi vào trang mạng và mừng thầm khi thấy tên của Xuân Hoàng, dè đâu Hoàng chỉ viết về đề tài Rắn và c̣n tḥng thêm câu: ". . . bài tường thuật đă có hai bà chị chăm sóc, Hoàng phẻ re. . . ". Tôi mỉm cười và nghĩ: Bận th́ đă không viết bài nào cả, hoá ra đó là cách mà Xuân Hoàng né để khỏi viết tường thuật mà thôi. Đúng là chú em út nên hai chị mới tha thứ cho đấy.

Cám ơn các anh chị đă cho tôi tham gia trong chuyến đi này. Một điều chắc chắn rằng nếu không có sự nhiệt t́nh của anh Trang chủ, vừa lái xe, vừa là hướng dẫn viên du lịch nghiệp dư th́ chẳng bao giờ tôi và các anh chị có cơ hội đặt chân đến Yellowstone và thăm những địa danh khác. Thêm nữa là đoạn đường trường sẽ tẻ nhạt nếu thiếu sự hài hước của chú em út Xuân Hoàng. Một chuyến đi thật bất ngờ, thú vị và dư âm làm tôi nhớ măi mà tôi nghĩ rằng khó có thể thực hiện được dịp nào nữa trong tương lai v́ một điều đơn giản: Tuổi già không chừa một ai và sức khoẻ của con người chỉ có giới hạn.

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 04/2016


 

 

 

 

         



 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com