Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

TÁM C  - 

   Sau hơn mười năm ở tù cải tạo th́ cha của Phan được trở về đoàn tụ với gia đ́nh. C̣n niềm vui nào hơn thế nữa. Vẫn c̣n biết bao nhiêu gia đ́nh không bao giờ có được ngày đoàn tụ như gia đ́nh Phan khi người thân của họ đă vĩnh viễn nằm lại trong các trại tù cải tạo v́ rất nhiều lư do. Thật đáng thương biết bao!
 

Cha tôi cũng trở về đoàn tụ gia đ́nh vài tháng sau đó và rồi cả hai gia đ́nh cùng nộp đơn xuất cảnh theo diện HO. Trong thời gian c̣n ở Sài G̣n và chờ đợi phái đoàn Mỹ lên lịch phỏng vấn, Phan đă kể cho cha ḿnh nghe câu chuyện về Năm Th́n. Thoáng chút ngạc nhiên, một lúc sau cha Phan mới cho biết ông hoàn toàn không hay biết ǵ về chuyện đó cả. Theo ông nhận xét rất có thể khoảng thời gian đó, an ninh ch́m đă bí mật theo dơi và biết được âm mưu này nên mới được lệnh bảo vệ ông. Dù ǵ cha của Phan cũng là một trong những sĩ quan cấp cao ở Ban Mê Thuột thời đó. Nh́n gương mặt tư lự của cha, Phan hiểu được một phần nào những trăn trở của cha ḿnh khi tất cả giờ chỉ c̣n là quá khứ!

T́nh bạn giữa Phan với Sơn và Ḥa vẫn bền chặt dù mỗi người một nơi. Những tháng năm c̣n ngồi ở giảng đường đại học, Phan, Sơn và Ḥa chỉ trao đổi với nhau chuyện học tập là chính. Giờ đây tuy đă ra đời nhưng qua email Phan, Sơn và Ḥa lại kể vắn tắt cho nhau nghe về công ăn việc làm của ḿnh. Sơn ở Kontum vẫn làm đúng ngành như trong tấm bằng tốt nghiệp đại học nhưng Ḥa chỉ làm đúng chuyên ngành một thời gian ngắn rồi chuyển sang ngành khác thích hợp hơn với kinh tế thị trường thời mở cửa. Có được như vậy bởi v́ Ḥa- con trai của Năm Th́n- luôn nhận được sự “đăi ngộ” đặc biệt.

Ngày nhận thiệp cưới của Sơn, chỉ có Ḥa lên Kontum tham dự c̣n Phan lại bị đau nên chỉ gửi quà mừng bạn. Nhưng ngày Ḥa lập gia đ́nh ở Ban Mê Thuột th́ chẳng hẹn trước cả Phan và Sơn cùng có mặt. Chẳng qua là ba người bạn muốn t́m lại chút kỷ niệm đáng nhớ của thời c̣n là sinh viên đại học.

Một buổi sáng mùa hè, h́nh như không lâu sau ngày đám cưới của Ḥa, Phan nhận tin Ḥa cho biết: cha của Ḥa - Năm Th́n - đă bị thất sủng, không c̣n là một cán bộ nằm trong diện ưu tiên nữa. Gia đ́nh Năm Th́n cảm thấy bất măn tột độ. Lúc này, Ḥa mới thông cảm cho Phan nhiều hơn nữa khi ngày đó chế độ mới đă có cái nh́n khắt khe hay nói thẳng ra là “khinh bạc” với Phan nói riêng và những người có thân nhân đang bị tù cải tạo nói chung, chỉ v́ Phan có người cha là ngụy đang bị tù cải tạo. Chính v́ vậy mà xă hội đă để mất đi bao nhiêu nhân tài - đó cũng là một trong những nguồn tài nguyên quư của đất nước. Điển h́nh như các anh chị của Phan, đang là những sinh viên giỏi trong trường đại học, sau năm 1975 đành bỏ dở việc học, kiếm kế sinh nhai bằng những công việc lao động chân tay đấy thôi. V́ lư lịch nên lớp thanh niên (có cha đă từng là quân nhân thuộc chế độ cũ) không được học, không được trọng dụng th́ họ phải t́m đường ra nước ngoài để vươn lên. Nếu ngày đó Phan có ước mơ theo đuổi ngành y khoa th́ khó ḷng mà chen chân vào được bởi v́ con cái của các quan chức có quyền hay lư lịch “đỏ thắm” đă nằm trong diện ưu tiên hết rồi. Và những ngành nghề tốt nhất th́ cũng đă dành cho những lư lịch tươi đẹp như thế dù thành tích học tập của những học sinh đó ở bậc phổ thông chỉ là hạng yếu kém hay gọi là đội sổ! Chả thế mà ngày đó các sinh viên, học sinh thường truyền miệng câu: Nhất y, nh́ dược, tạm được bách khoa, sư phạm thông qua, nông lâm bỏ xó là thế.

Đêm trước ngày gia đ́nh Phan đi theo diện HO, cha của Phan đă trằn trọc không ngủ. Sáng hôm sau tại phi trường, một số ít bạn bè thân thiết và họ hàng của gia đ́nh Phan ra tiễn chân. Thật t́nh mà nói cha của Phan không vui chút nào nhưng ông quyết định phải đi v́ tương lai của các con ḿnh. Trước khi bước vào khoang máy bay, cha của Phan c̣n cố quay lại thật nhanh để nh́n bao quát cảnh quan tại phi trường và ứa nước mắt. Biết bao giờ ông mới có dịp trở về thăm lại quê hương? Câu hỏi chưa có lời giải đáp. Trên máy bay, gia đ́nh Phan được xếp vào dăy ghế cạnh cửa sổ. Lúc máy bay cất cánh, cha của Phan cứ dơi mắt nh́n qua cửa sổ cho đến khi Sài G̣n đă mất hút sau những đám mây trắng bồng bềnh trôi.

Cùng ngày gia đ́nh Phan rời Việt Nam đi Mỹ th́ Phan nhận email của Ḥa báo tin buồn: Cha của Ḥa tức Năm Th́n đă mất v́ bạo bệnh khi số tuổi chưa chạm đến con số bảy mươi! V́ đâu nên nỗi là câu hỏi chung cho gia đ́nh Ḥa khi đă mất đi người cha từng có nhiều "thành tích" được tuyên dương dưới chế độ mới cũng chính là câu hỏi cho gia đ́nh Phan khi phải rời xa quê hương thân yêu.

 

 

 

Xem PHẦN 8D

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 6/2022


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com