Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

BẢY D  - 

 

Rồi cũng đến ngày gia đ́nh anh chị gặp phái đoàn phỏng vấn và được đi Mỹ. Năm đầu tiên định cư tại tiểu bang xa xôi ít người Việt, chị Nhung buồn da diết nhớ quê hương. May mắn là chị c̣n có chồng và các con ở cạnh cộng thêm nỗi bận rộn v́ kiếm kế sinh nhai trên xứ người nên nỗi nhớ nhà cũng dần dần nguôi ngoai. Có chăng là mỗi lần tết đến, trong cái lạnh thấu xương của mùa đông vào những ngày cuối năm, chị Nhung chợt nhớ về không khí nhộn nhịp của những ngày cận tết nơi quê nhà. Trong tâm tư của những người xa xứ, ngày tết là một ngày thiêng liêng vô cùng. Làm sao t́m được những khoảnh khắc ấy ở chốn xa xăm này- nơi cách quê hương nửa ṿng trái đất? 

Anh Hiển đă t́m được một công việc phù hợp với sức khỏe của anh. Chị Nhung cũng t́m được việc làm toàn thời gian tại một công ty gần nhà. Các con của anh chị được xe buưt của trường đưa đón hằng ngày nên anh chị an tâm làm việc. Cả hai anh chị đều dốc sức ra làm việc để nuôi các con ăn học. Nhờ tính cần cù, tháo vát mà chưa đầy ba năm sau, gia đ́nh anh chị đă nhanh chóng ổn định cuộc sống nơi xứ người.   

Thời gian cứ vùn vụt trôi qua, thắm thoát mà cũng đến ngày các con của anh chị tốt nghiệp đại học và anh chị chuẩn bị nghỉ hưu. Con gái của anh chị năm xưa tưởng đă không qua khỏi tại trại tị nạn ở trên đảo Indonesia - giờ đă trở thành một cô bác sĩ xinh xắn, dịu hiền và giỏi giang. Chị Nhung nhớ lại những năm mà con gái c̣n đang ngồi dưới mái trường trung học, chị thường khuyên con nên chọn học ngành y như để trả ơn đời đă cứu con. Bảy năm trời học miệt mài, gian nan, đôi lúc chị Nhung cứ tưởng con gái sẽ bỏ cuộc và chuyển ngành v́ sự học quá sức không kham nổi so với tạng người nhỏ bé của con. Thế mà con gái của anh chị đă vượt qua hết những môn học, trải qua những lần thực tập tại bệnh viện và kết quả là tấm bằng tốt nghiệp đậu thủ khoa trong ngày ra trường năm đó.

Là một người mẹ, chị Nhung hiểu con gái hơn bao giờ hết. Khoác chiếc áo blouse trắng vào người là con gái chị khoác vào trọng trách cứu người là chính, luôn luôn đặt lương tâm của một người thầy thuốc lên trên hết. Hai năm sau, cậu em trai cũng nối gót chị cả, tốt nghiệp bác sĩ luôn. Chị Nhung rưng rưng nước mắt v́ mừng vui. Đó là món quà ư nghĩa nhất mà các con đă dành cho cha mẹ. Vinh dự này chỉ có những bậc cha mẹ là hănh diện nhất, riêng với anh chị th́ đó c̣n là niềm tự hào khi anh chị đă chọn một quyết định đúng đắn là t́m đường ra nước ngoài để con cái có tương lai tốt đẹp hơn. 

Cho đến hôm nay, anh chị đă thật sự về hưu. Mỗi ngày, anh Hiển đến pḥng mạch của con gái để giúp việc sổ sách. Con trai của anh chị th́ làm việc tại một bệnh viện không xa nhà. Chị Nhung ở nhà lo việc cơm nước, săn sóc và đưa đón các cháu ngoại đi học. Cuối tuần rảnh rang, anh chị lại dành thời gian chăm sóc mảnh vườn nhỏ ở sau nhà. Mỗi cuối năm, các con của anh chị lại mua vé cho cha mẹ đi du lịch ở các nước như Nhật Bản, Pháp, Úc, Trung Quốc…Mùa hè th́ anh chị lại đi du lịch ở những tiểu bang khác trong nước Mỹ. C̣n niềm hạnh phúc nào hơn thế nữa. Hạnh phúc đến tầm tay th́ nên đón nhận, tiền bạc không thể nào mua được sức khỏe và hạnh phúc. Chị Nhung luôn cảm nhận điều đó mỗi khi ch́m vào giấc ngủ đêm.

Riêng anh Hiển, dù đă gặp lại những học tṛ cũ nay đă thành danh trên xứ người, anh đă gặp lại các bạn đồng nghiệp cũ nhưng trong tâm anh, anh không nghĩ đến ḿnh là một nhà mô phạm mà anh chỉ luôn tự hào là một chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă đóng góp một phần xương máu cho quê hương trong công cuộc bảo vệ miền Nam thân yêu cho đến ngày mất nước. Đáng khâm phục biết bao!

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 12/2022


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com