Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

BẢY B  - 

 

Vào quân đội chưa đầy một năm, trong một lần đơn vị anh đi tiếp cứu cho đơn vị bạn, chẳng may đụng độ với quân giặc, anh Hiển đă bị thương rất nặng và được di tản về Tổng Y viện Cộng Ḥa. V́ anh giấu nhẹm nên chị Nhung hoàn toàn không hề hay biết. Măi cho đến một tuần sau, nhờ cô y tá là học tṛ cũ của anh, hiện đang làm ở Tổng Y viện Cộng Ḥa, đă nhận ra thầy giáo cũ của ḿnh nên vội báo tin cho chị Nhung biết. Thế là chị Nhung lật đật xin nghỉ phép ở bệnh viện. Ngay chiều hôm đó, chị vội vàng đem hai con qua gửi cho ông bà ngoại. Trở về nhà, chị thu xếp vài bộ quần áo và sáng sớm hôm sau từ Cần Thơ chị tất tả đón xe lên Sài G̣n thăm anh.

Dù đă chuẩn bị tinh thần trên suốt đoạn đường nhưng khi bước vào pḥng bệnh nơi anh Hiển đang nằm, nh́n thấy toàn thân anh Hiển từ đầu đến chân gần như quấn băng trắng toát, chị Nhung đă không c̣n đủ can đảm và bật khóc. Mặc dù chị Nhung đang làm việc tại một bệnh viện lớn và thường xuyên chứng kiến những cảnh thương tâm như thế nhưng chị không nghĩ có ngày người chồng thân yêu của chị cũng lâm vào trường hợp này. Trong thâm tâm, chị Nhung nghĩ rằng chắc anh khó ḷng qua khỏi.

Nhưng ông Trời vẫn thương chị, thương anh. Sau một tháng nằm điều trị, anh Hiển đă b́nh phục, chỉ có điều một phần thân thể của anh đă hiến dâng cho Tổ quốc và cơ thể anh chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ do đạn pháo. Hôm ra Hội đồng giám định y khoa, với thương tật vĩnh viễn,  anh Hiển đă được giải ngũ và trở về sống với gia đ́nh.

Anh Hiển trở lại ngôi trường xưa, tiếp tục với nghề dạy học. Hằng ngày truyền bá kiến thức cho từng lớp thế hệ học sinh nối tiếp nhau, tinh thần của anh Hiển phấn chấn hơn. Anh chị lại có những ngày tháng hạnh phúc, quây quần trong bữa cơm chiều cùng với các con thơ.

Một đôi lần chị Nhung nghĩ lại và cảm thấy rùng ḿnh. Chiến tranh thật tàn khốc, suưt tí nữa chị mất đi người chồng thương yêu và các con của chị mất đi người cha nhân ái. Chiến tranh thật là đáng sợ, chỉ một sớm một chiều có thể đem đến những bi ai cho gia đ́nh khi những người vợ bỗng trở thành góa phụ cùng với những đứa con mồ côi cha.  

Những tưởng cuộc sống b́nh dị trôi qua êm đềm theo ngày tháng. Nhưng rồi một  ngày cuối tháng Tư năm 1975, miền Nam thân yêu bị thất thủ. Người dân từ thôn quê đến thành thị đều không thể ngờ được. Mặc dù họ đă nghe chộn rộn từ mấy tuần qua, kể từ lúc mất Ban Mê Thuột vào ngày 10/3/1975 nhưng họ không nghĩ t́nh h́nh lại xảy ra quá nhanh như thế. Hầu hết những người chồng, người cha, những thanh niên trong mỗi gia đ́nh, mới hôm nào c̣n hăng hái đi theo tiếng gọi lên đường để bảo vệ tổ quốc, giờ đây sau ngày miền nam bị đổi chủ, họ đă bị tống giam vào nhà tù lớn để “cải tạo tư tưởng”.  

Chị Nhung vẫn c̣n may mắn được làm tại bệnh viện nhưng anh Hiển, dù đă được giải ngũ gần ba năm, vẫn phải đi tù cải tạo. Thế mới gọi là chính sách “khoan hồng” của Đảng và nhà nước ta!

 

 

Xem PHẦN 7C

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 8/2022


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com