Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

BẢY A  - 

 

Chị Nhung là con thứ trong một gia đ́nh gốc người miền Tây Nam bộ. Cha chị là một nhà mô phạm nên giáo dục con cái khá chuẩn mực: luôn lấy lễ nghĩa làm đầu và sống chân thật, đạo đức. Mẹ chị ở nhà săn sóc con cái và trông nom một số ruộng đất của gia đ́nh.

 

Trước năm 1975, vùng đồng bằng sông Cửu Long được xem như vựa lúa cung cấp gạo cho toàn miền Nam. Nơi đây ruộng lúa ph́ nhiêu, đồng lúa thẳng cánh c̣ bay, trải dài xa tít tắp. Sông rạch chằng chịt và các vườn cây ăn trái sai trĩu quả. Những chiếc xuồng máy chạy tấp nập trên sông chở theo đủ loại mặt hàng. Từ các ghe chở thực phẩm, hải sản, trái cây thu hoạch sau các vụ mùa cho đến các ghe chở những mặt hàng cồng kềnh như lu, vại đựng nước,… Điều đó chứng tỏ sự phồn thịnh, no ấm của dân chúng miền Nam. Đó là tất cả những ǵ nằm trong tâm trí của chị từ những ngày khôn lớn.

 

Tốt nghiệp tú tài, chị không chọn nghề nhà giáo như cha mà lại chọn ngành y. Chị vẫn mong muốn góp một phần nhỏ nhoi là xoa dịu vết thương cho mọi người bất đắc dĩ phải bước chân đến bệnh viện để cầu cứu. Mặc dù cha mẹ chị không bằng ḷng cho con gái theo nghề này v́ sẽ mất sắc do thiếu ngủ thường xuyên mỗi lần phải trực đêm ở bệnh viện hoặc phải làm thêm giờ khi gặp những trường hợp khẩn cấp. Nhưng rồi cuối cùng cha mẹ chị cũng đành chiều ḷng để chị tiếp tục theo đuổi ngành nghề mà chị mong muốn.

 

Sau mấy năm theo học tại trường Cán sự Y tế ở Cần Thơ, chị Nhung tốt nghiệp và trở về làm việc tại quê nhà là bệnh viện ở Mỹ Tho. Cha mẹ chị vui mừng khôn xiết.

 

Anh Hiển gốc người Bến Tre, mồ côi cha mẹ năm lên tám tuổi. May mắn là anh Hiển và em gái được gia đ́nh d́ ruột cưu mang nuôi nấng kể từ lúc cha mẹ anh mất. Cả hai anh em đều chăm chỉ học hành không phụ ḷng d́ dượng. Anh tốt nghiệp đại học sư phạm và dạy học tại một ngôi trường ở Mỹ Tho. Cô em gái của anh Hiển thực tập tại bệnh viện nơi chị Nhung đang làm việc. Hơn thế nữa, chị Nhung c̣n là người hướng dẫn trực tiếp cho em gái của anh Hiển. Trong suốt thời gian cô em gái thực tập tại bệnh viện, một đôi lần anh Hiển ghé đón em gái. Từ đó mà anh và chị mới quen biết nhau. T́nh yêu của anh chị đậm đà theo năm tháng. H́nh như ông tơ bà nguyệt đă se chỉ hồng cho anh chị từ ngày cả hai c̣n nằm trong bụng mẹ hay sao đấy mà khi gặp nhau, anh Hiển ngỏ lời thương là chị Nhung quyết định ưng thuận để xây tổ ấm cùng anh dù mẹ chị không vui. Quan niệm của lớp người xưa vẫn muốn con gái ḿnh chọn được nơi ấm êm để nương nhờ. Hơn thế nữa mẹ chị Nhung cho rằng có biết bao người theo đuổi có danh phận mà chị không ưng thuận để rồi khi gặp anh Hiển th́ chị chọn anh, một nhà giáo mồ côi cả cha lẫn mẹ! Lần thứ hai trong đời, chị lại không vâng lời song thân. Mẹ chị giận hờn nhưng cũng không lay chuyển được ư chí của cô con gái. Chị vẫn giữ vững lập trường của ḿnh: Nếu cha mẹ không chấp thuận cuộc hôn nhân th́ chị sẽ ở giá suốt đời!

 

Hai năm sau ngày cưới, anh chị hân hoan đón con gái đầu ḷng chào đời và năm kế tiếp là một bé trai. Ngày đó với lương giáo sư của anh Hiển cộng với lương cán sự y tế của chị Nhung th́ cả hai anh chị đều t́m được người giúp việc phụ trông các con. Mỗi buổi chiều từ bệnh viện về nhà, nghe tiếng các con bi bô gọi mẹ, chị Nhung vui hẳn lên, mọi nỗi mệt nhọc dường như tan biến. C̣n đang ngập tràn hạnh phúc với gia đ́nh nhỏ, đôi vợ chồng trẻ c̣n đang vạch ra bao nhiêu là dự tính th́… t́nh h́nh chiến sự trở nên sôi động. Lệnh tổng động viên được tổng thống ban hành trên toàn miền nam.

 

 Là một thanh niên sống trong thời chiến, anh không thể nào làm ngơ với bổn phận của một công dân yêu nước. Gác lại nghề phấn trắng bảng đen, giă từ người vợ trẻ và các con thơ, anh khoác áo chiến y để xông pha lên đường. Sau một khóa huấn luyện căn bản về bộ binh, anh Hiển được điều về một sư đoàn thuộc vùng U Minh hạ. Từ ngày anh Hiển vào quân đội, chị Nhung vẫn đi làm ở bệnh viện nhưng tâm trạng luôn phập phồng, lo lắng. Tin chiến sự đưa về, chẳng phải chỉ riêng ḿnh chị mà hầu hết những người vợ nào có chồng phải đi hành quân, xông pha ngoài mặt trận th́ không tránh khỏi những nỗi âu lo, thấp thỏm. Hằng đêm, sau khi dỗ cho các con ngủ, chị Nhung vẫn ra trước cửa nhà thắp nhang cầu xin Trời Phật che chở cho chồng chị được khỏe mạnh, tránh khỏi làn tên mũi đạn.

 

 

Xem PHẦN 7B

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 1/2022


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com