Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

SÁU C  - (Tiếp PHẦN 6B)

 

C̣n đang đứng bên giường bệnh, mân mê bàn tay nhăn nhúm, da tai tái quá ít máu của người bạn già và thả hồn vào kư ức xa xăm đó th́ ông Sang thấy một người phụ nữ tuổi trung niên, ăn mặc xuềnh xoàng bước vào. Ông Sang chưa kịp nói ǵ th́ bà ta đă nhanh miệng nói: Ổng cứ nằm vầy suốt từ sáng tới giờ, em trai ổng đến cũng không biết ǵ? Mà sao kỳ quá? Ông đến nói vào tai th́ ổng lại “lúc lắc đầu”!!! Ông Sang  hỏi ra mới biết là em trai ông Luận thuê bà ta đến chăm sóc anh trai của ḿnh. Trước khi ra về, một mặt ông Sang hỏi xin số điện thoại của em trai ông Luận, một mặt ông đưa số điện thoại của ḿnh cho bà kia với lời dặn: Bà gọi cho tôi biết t́nh trạng bệnh của bạn tôi như thế nào trong những ngày sắp tới nhé.

 

Về đến nhà, ông Sang hăy c̣n bần thần, h́nh ảnh người bạn già trên giường bệnh vẫn in hằn trong tâm trí ông. Chưa kịp gọi cho em trai ông Luận th́ qua ngày hôm sau ông Sang nhận tin báo từ bà chăm sóc cho biết: Ông Luận đă trở bệnh nặng và được chuyển xuống pḥng Hồi sức tích cực. Nghe thấy thế, ông Sang lại lật đật vào bệnh viện thăm bạn. Cũng tại đây, ông Sang đă gặp được  em trai và con gái lớn của ông Luận từ Mỹ về cùng với một số bà con bên vợ của ông Luận đang sống tại Việt Nam. Qua vài câu thăm hỏi th́ ông Sang mới biết là chú em đă có mặt ở Sài G̣n gần hai tuần nay khi biết tin anh trai đau nặng. Trước đó, chú em cũng muốn liên lạc với ông Sang nhưng không biết bằng cách nào v́ chú em biết rơ t́nh bạn giữa anh trai của ḿnh với ông Sang. Rời bệnh viện Nguyễn Tri Phương ra về, ông Sang vẫn mang theo niềm hy vọng dù biết rằng điều đó rất mong manh.

 

Qua ngày kế tiếp, chú em gọi cho ông Sang để báo tin: Sau khi bác sĩ cho biết t́nh trạng của ông Luận chỉ có thể hồi sức trong vài ngày nữa chứ không thể hồi sinh được th́ chú em và con gái lớn đă đồng ư rút ống thở để ông Luận ra đi thanh thản. Thôi thế là hết rồi, Luận ơi. Bạn ra đi mang theo tất cả những kỷ niệm về t́nh bạn của chúng ta. Ông Sang chợt thốt lên như thế.  

 

Trưa thứ Tư, trời nắng chang chang, con trai của ông Sang xin nghỉ làm nửa buổi để chở Bố ḿnh đến nhà tang lễ An B́nh ở quận 5. Ông Sang muốn nh́n mặt người bạn thân lần chót trước khi đóng nắp quan tài. Vị linh mục làm lễ là cháu bên vợ của ông Luận. Trước giờ làm lễ, ông Sang đến bên quan tài của bạn, ông lại th́ thầm: Luận ơi! Năm ngoái, biết tôi bệnh, ông đă hai lần vào thăm tôi: một lần ở bệnh viện, một lần ở nhà. Nh́n ông khỏe mạnh, đi đứng vững vàng, trong khi tôi gầy guộc, yếu ớt, tôi cứ nghĩ rằng tôi sẽ đi trước ông, có ngờ đâu… Giờ này ông nằm b́nh yên nơi đây, ông đă phụ lời hứa vuốt mắt cho tôi rồi. Nói đến đây, ông Sang ngậm ngùi khóc như muốn khuỵu xuống bên linh cữu của người bạn. Vị linh mục làm chủ lễ vội đến nâng ông Sang dậy, d́u lại ghế và an ủi: Năy giờ con thấy Bác xúc động quá v́ nặng mối bằng hữu thâm t́nh với bác rể của con. Chứng kiến h́nh ảnh này con cũng vô cùng xúc động. Xin Bác hăy b́nh tâm v́ đó là ư Chúa đă định rồi.  

 

4 giờ sáng ngày thứ Sáu, hai cha con ông Sang thẳng hướng đến nhà thờ Ba Chuông, quận Phú Nhuận. Trước khi đi, ông Sang đă kịp uống một ly cà phê nhỏ kèm với vài cái bánh quy lạt. Từ ngày Sài G̣n mở cửa chào đón khách du lịch quốc tế th́ các khách sạn, các cửa tiệm mọc ra nhan nhản. Số người từ khắp nơi trong nước đổ về đây kiếm sống và sinh sống ngày càng đông dần. Số người làm ăn thành công th́ mua xe hơi để chạy thay v́ xe Honda như trước đây. V́ thế t́nh trạng kẹt xe là điều không thể tránh khỏi nhất là trong những giờ cao điểm. Chính v́ vậy mà các đám ma thường diễn ra vào lúc sáng sớm mờ sương là thế.

 

Ông Sang khó nhọc bước lên từng bậc tam cấp để vào nhà thờ. Vị linh mục đang cử hành Thánh lễ an táng cho người đă mất trước lúc di quan. Sau nghi thức đó, đội tang lễ bắt đầu di chuyển quan tài ra xe. Những tiếng kèn đồng loạt thổi lên nghe áo năo làm sao. V́ sức khỏe chỉ có giới hạn, không thể theo xe tang đến Ḷ thiêu B́nh Hưng Ḥa nên ông Sang chỉ tiễn bạn một đoạn đường ngắn từ nhà thờ ra xe tang mà thôi.    

 

Trời bắt đầu rạng sáng dần, một ngày mới cho mọi người nhưng là một ngày rất buồn với ông Sang khi ông vĩnh viễn chia tay một người bạn thân ở tuổi gần đất xa trời.

 

Đứng tại sân nhà thờ, ông Sang dơi mắt nh́n theo cho đến khi chiếc xe tang chở linh cữu của ông Luận khuất dần. Chỉ vài tiếng nữa thôi, xác thân của ông Luận sẽ hóa thành tro bụi. Mong sao linh hồn người bạn của ông sẽ được Chúa đón nhận trong ṿng tay yêu thương của Ngài và sớm về nước Thiên Đàng. Gương mặt ông Sang nḥa nước mắt. Lấy vội chiếc khăn tay ở túi áo, ông Sang vừa lau nước mắt, vừa lẩm nhẩm: Luận ơi! Tôi khóc cho ông bây giờ, ai khóc cho tôi ngày sau…?

 

 

Hết PHẦN 6

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 11/2021


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com