Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

SÁU B  - (Tiếp PHẦN 6A)

 

Sau đợt tản cư năm 1945, chừng khoảng năm, bảy người bạn c̣n trong độ tuổi thiếu niên trong đó có ông Sang, ông Luận và ông Chương, đều trở về quê và sống ở các làng cách xa nhau. Gần 5 năm sau, năm 1950, t́nh cờ họ gặp lại nhau, cùng trọ dưới một mái lá trong một xă nghèo, heo hút, nhà cửa thưa thớt tại một miền quê xứ đạo xa xôi thuộc tỉnh Nam Định. Đêm đêm gió lạnh luồn lách vào những tàu lá chuối trồng ở đầu hồi nhà, gió rít triền miên trên mái nhà lợp bằng rạ. Cơm trọ ở miền quê, ít cá nhiều rau, mọi người luôn luôn thèm ăn đói ngủ. Nửa khuya, ba người bạn cùng đắp chung một mảnh chăn mỏng, xác xơ, bạc màu, gần như đă rụng hết những sợi len dệt… Chính v́ vậy mà t́nh bạn của họ trở nên thân thiết hơn.

 

 Mấy năm sau, tất cả những thanh niên đó cùng di cư vào Nam. Tại Sài G̣n, họ thường gặp nhau để cùng đi ăn sáng hoặc đi ngắm nh́n phố xá, các cửa tiệm vào mỗi cuối tuần. Sau năm 1960 th́ mỗi người đi mỗi phương lập nghiệp nhưng thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau. Riêng t́nh bạn giữa ông Sang, ông Luận và ông Chương vẫn khắng khít dù cá tính của mỗi người khác nhau. Trong khi ông Sang điềm đạm, ít nói th́ ông Luận lại láu táu, nhanh nhẹn c̣n ông Chương th́ tính hấp tấp, thiếu kiên nhẫn và hay nói mỉa mai bạn bè. Cả ba người đều chọn con đường binh nghiệp dù khác binh chủng.

 

Thật không may cho ông Luận là trong những ngày ra trận đầu tiên của cuộc đời binh nghiệp, một quả thận của ông đă dâng hiến cho mẹ Việt Nam. Nhưng……như  người ta thường nói, trong rủi lại có may, dù là thương binh loại ba nhưng ông Luận vẫn hăng say phục vụ trong khối văn pḥng. Hơn nữa cũng nhờ vào số mạng nên trong suốt hai mươi mốt năm chiến tranh ác liệt mà con đường hoạn lộ của ông Luận vẫn thăng tiến. Dù không c̣n phải ra mặt trận nữa nhưng ông Luận vẫn được thăng cấp đều đều. Ngày đó, nghe tin ông Luận bị thương đang nằm điều trị tại Quân y viện Hàm Nghi, Sài G̣n, ông Sang đă đến thăm bạn với niềm cảm phục. Trong mắt ông Sang th́ ông Luận là một chiến binh quả cảm! Tuổi đời c̣n trẻ nên ông Luận đă phục hồi sức khỏe nhanh chóng.

 

Năm 1975, miền Nam thất thủ, gia đ́nh ông Luận may mắn di tản được sang Mỹ. Khi đă ổn định cuộc sống, ông liền làm giấy tờ bảo lănh cho gia đ́nh các em của vợ chồng ông qua Mỹ và sống rải rác ở khắp các tiểu bang. Ngày tháng trôi qua, các con trai, con gái của ông tốt nghiệp đại học, có việc làm ổn định và lần lượt lập gia đ́nh. Trách nhiệm làm cha mẹ lo cho con như vậy là xong, ngoài việc an hưởng tuổi già, ông tính đến chuyện về Việt Nam lấy lại căn nhà đă bị người khác chiếm đoạt từ ngày gia đ́nh ông di tản qua Mỹ. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ được như ḿnh dự tính, công việc chỉ mới ở bước sơ khởi th́ vợ ông Luận qua đời v́ biến chứng của căn bệnh mạn tính.    

 

 Lúc con cái c̣n nhỏ cùng sống chung trong căn nhà này th́ ông Luận cảm thấy chật chội quá. Giờ chỉ c̣n lại một ḿnh, ông cảm thấy căn nhà rộng thênh thang, quá trống trải. Thỉnh thoảng các con mới ghé thăm ông vào những ngày cuối tuần v́ chúng c̣n đi làm và lo toan cho cuộc sống riêng. Ngoài những buổi đi lễ nhà thờ hằng tuần, ông chỉ quanh quẩn ở nhà v́ bạn bè của ông cũng đă có nhiều người vắn số ở tuổi ngoài 70. Sau nhiều tháng suy nghĩ, ông quyết định gọi vợ chồng anh con trai út về sống chung, c̣n căn nhà của anh ta th́ cho người ta thuê. Tài sản của vợ chồng ông Luận không có nhiều nhưng ông vẫn trích ra một phần gửi con gái giữ để lo việc ma chay khi ông nằm xuống, phần c̣n lại ông giữ để lo chuyện giấy tờ ở Việt Nam. Thu xếp mọi chuyện tạm ổn tại Mỹ, ông Luận về Việt Nam tiến hành làm thủ tục giấy tờ đ̣i nhà. Ông thuê một căn pḥng nhỏ ở nhà gia đ́nh người bạn thân với ông trước năm 1975. Thỉnh thoảng ông Luận mới sang Mỹ thăm các con, các cháu mà thôi. Thành thử, tiếng là ở chung với vợ chồng con trai út nhưng thời gian ông sống tại Việt Nam nhiều hơn.

 

Những năm đầu đặt chân đến Mỹ, qua lời kể của một số người quen biết, ông Luận mới biết tin gia đ́nh ông Sang c̣n kẹt lại ở Việt Nam và ông Sang đang bị tù cải tạo. Măi đến khi ông Sang trở về đoàn tụ với gia đ́nh, ông Luận mới liên lạc thư từ được. Chính ông Luận đă đứng ra quyên góp một số tiền nhỏ từ các bạn bè thân quen với cả hai ông trước 75 để gửi về giúp đỡ cho gia đ́nh ông Sang. Ông Sang rất cảm kích tấm ḷng chân thành mà các bạn đặc biệt là ông Luận   đă dành cho ông.

 

Mỗi lần từ Mỹ về Việt Nam, ông Luận đều ghé thăm ông Sang, mang tặng cho bạn những hộp thuốc bổ, những gói kẹo sô cô la, những cái dao cạo râu, ống kem đánh răng… C̣n ai nữa đâu, ngoài người bạn cùng quê với biết bao nhiêu kỷ niệm từ ngày xa xửa xa xưa ở miền Bắc cho đến lúc di cư vào Nam. Trong lúc ngồi ăn cơm, ông Luận và ông Sang có nhắc đến ông Chương, người bạn thân với cả hai ông từ ngày di cư vào Nam. Ông Chương cũng bị tù cải tạo mấy năm và sau đó cùng gia đ́nh vượt biên đến Mỹ. Hay tin ông Sang cũng đă về đoàn tụ với gia đ́nh, trong một lá thư gửi về thăm hỏi, vẫn không bỏ được tính hay mỉa mai, ở phần tái bút ông Chương viết: “Sang ơi! Nồi kê đă chín chưa?” (dựa theo tích truyện Giấc Mộng Kê Vàng). Vốn tính điềm tĩnh, ít nói, sau những năm tháng tù cải tạo, ông Sang càng trở nên trầm tư hơn và ít giao tiếp với bạn bè. Tuy thế, ông Sang vẫn hồi âm thư cho bạn bằng vài ḍng vắn tắt: Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu. Gặp thời thế, thế thời phải thế (dựa theo vế đối của danh sĩ Ngô Thời Nhiệm). Cũng qua lời kể của ông Luận th́ ông Sang mới biết là ông Chương đă mất cách đây vài năm. Đó là một trong những người bạn thân xa xưa đă ra đi sớm nhất trên mảnh đất tạm dung!

 

 

Xem PHẦN 6C

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 10/2021


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com