Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

NĂM

Anh đột ngột mất đi để lại cho năm mẹ con chị một niềm thương tiếc khôn nguôi. Nhưng bù lại chị có một đàn con chăm ngoan dù c̣n đang trong độ tuổi ăn học. Con gái lớn nhất đang học lớp 12, con trai thứ nh́ học lớp 9, con trai thứ ba học lớp 7 và con trai út đang học lớp 5. Chị c̣n đang lúng túng chưa biết xoay xở ra sao để sắp xếp thời gian vừa đi làm vừa đưa đón các con đi học. Các con chị đă mồ côi cha quá sớm. Vốn là một người phụ nữ có bản lĩnh, chị đă giấu nỗi đau buồn đó trong ḷng, tiếp tục đứng dậy thay chồng nuôi dạy các con nên người. Là người mẹ, chị đă bù đắp cho các con sự thiếu thốn đó bằng một t́nh thương yêu trọn vẹn, không thiên vị.

 

Thật là may mắn, giấy tờ bảo lănh cho cha mẹ chị đă đến kỳ hạn. Thế là chỉ trong nửa năm, cha mẹ chị đă đoàn tụ với con gái và các cháu ngoại. Ông bà cụ tiếc là không kịp gặp người con rể hiền lành mà ông bà đă chọn cho chị mấy chục năm về trước.

 

Gọi là chọn lựa nhưng thật ra anh chị cũng đă có thời gian quen và yêu nhau trước khi có một đám cưới ấm áp. Ngày đó, rất nhiều chàng trai si t́nh chị và muốn tiến đến hôn nhân nhưng chị lại ngại ngần. Ở những cô gái mới lớn thường mơ ước lấy được tấm chồng đẹp trai, hoặc là con nhà giàu hoặc có địa vị. Những chàng trai si t́nh ngày đó gần như có một hoặc hai hoặc cả ba điều ấy. Nhưng chị lại chỉ muốn sống b́nh yên với người bạn đời có tính thật thà, giản dị và biết chăm lo cho gia đ́nh.

 

Trong mắt chị, anh là một người chồng tốt. Cũng có những mối t́nh đơn phương dành cho anh v́ bằng chứng ngày cha mẹ anh mang trầu cau đi hỏi chị, rất nhiều cô buồn bă cả mấy tháng trời kia mà.

 

***

Anh và cô em gái được sinh ra trong một gia đ́nh trung lưu. Nhưng không phải v́ được nuông chiều mà hai anh em lười nhác, trái lại cha mẹ anh đă tập cho các con một lối sống không ỷ lại vào người khác ngay từ nhỏ. Tốt nghiệp đại học ngành kế toán, anh t́m được việc làm cùng thành phố. Trong một lần t́nh cờ chị vào tiệm sách, đó là một ngày cuối tuần, chị vốn mê đọc sách từ những ngày c̣n bé, đang loay hoay t́m tựa sách trên kệ th́ anh bước vào tiệm. H́nh như anh đă quen mua sách tại đây nên anh nói chuyện với ông chủ tiệm có vẻ thân mật lắm. Lựa xong vài quyển sách, chị đem đến quầy để trả tiền. Nh́n vào mấy quyển sách của chị, anh chợt hỏi:

- Ủa, cô cũng mê đọc sách lắm hả?

Thấy người lạ hỏi, chị luống cuống gật đầu nhẹ thay cho câu trả lời rồi vội trả tiền và đi thật nhanh ra khỏi tiệm sách. Chị thong dong trên chiếc xe đạp mini màu đỏ mà cha mẹ thưởng cho vào mùa hè cách đây hai năm v́ tấm bảng danh dự hạng nhất trong ngày tốt nghiệp bậc trung học. Chị hớn hở với những quyển sách ḿnh vừa mua và mải miết đạp xe. Bất chợt, tiếng người nói bên tai làm chị giật ḿnh. Quay sang bên cạnh, chị ngạc nhiên! Lại là anh! Chị tấp xe đạp vào lề, anh cũng dừng chiếc vespa màu trắng ngay phía sau xe đạp của chị. Anh gỡ cái mũ bằng vải hồng treo ở ngay tay lái xe vespa và đưa cho chị:

- Cô để quên cái mũ này.

- Cám ơn anh. Chị lí nhí nói.

Vừa sợ khi có người lạ hỏi, vừa vui v́ đă lựa được mấy quyển sách quư, chị quên khuấy cái mũ chị để quên lại trên quầy tính tiền. May sao…

 

Sau lần đó, anh t́m đến nhà thăm chị, có những hôm chị ngồi trong pḥng để ôn bài, anh đến nhà mà chị chưa ra kịp th́ cha mẹ chị tiếp chuyện với anh. Chính trong những lần nói chuyện như thế, cha mẹ chị đă nhận ra bản tính chân chất của anh và tiếp tục cho chị quen. Hai năm sau ngày chị tốt nghiệp đại học văn khoa, chị lên xe hoa về nhà chồng.

 

Khi đă thành vợ chồng rồi, sau này thỉnh thoảng anh thường hay nhắc lại chuyện cái mũ đă bắc nhịp cầu để anh làm quen với chị và có một gia đ́nh êm ấm như hiện tại.

 

 Biến cố 1975 bất ngờ ập đến, cả anh chị đều may mắn thoát khỏi Sài G̣n cùng với gia đ́nh anh trong những ngày cuối cùng đó. Qua đến Mỹ, chân ướt chân ráo, v́ tuổi c̣n trẻ, chưa vướng bận con cái nên anh chị đều nhận làm bất cứ công việc ǵ hợp với khả năng để có tiền trang trải cuộc sống. Vài năm sau, công việc tạm ổn, anh chị mới quyết định có con. Cháu gái đầu ḷng chào đời trong ṿng tay yêu thương của ông bà nội, cô út và cha mẹ. Thật t́nh mà nói, giai đoạn đầu có thêm con, anh chị khá vất vả. Những công việc không tên xuất hiện khi về đến nhà nhưng rồi nh́n mặt con, nỗi mệt nhọc của anh chị tan biến đi. Em gái anh vừa đi học vừa phụ trông cháu. Có ông bà nội ở chung nhà nên anh chị thật yên tâm đi làm. Dù đi làm lao động cực nhọc vậy nhưng về đến nhà là anh cũng phụ với chị chăm con, rửa bát, giặt quần áo… Nghĩa là anh chẳng nề hà chuyện ǵ cả. Cơm nước đă có mẹ anh nấu cho. Cuối tuần chị đi chợ và nấu nướng. Ngày chủ nhật th́ anh chở cha mẹ vào khu shopping cho khuây khỏa bù lại cả tuần trông cháu và cơm nước cho cả nhà. Tính t́nh anh như vậy đó, thật đúng như sự lựa chọn của chị và cũng là người thuận với ư cha mẹ chị.

 

Vốn khéo tay và yêu thích nấu nướng, sau một thời gian đi làm cho hăng điện tử, chị và một người bạn rủ nhau hùn vốn mở một tiệm bán bánh ngọt. Anh sắp xếp thời gian vừa đi làm vừa đi học lại, rồi anh cũng lấy được tấm bằng đại học trên xứ người. Từ đấy, lương kỹ sư của anh đă cùng với chị nuôi các con ăn học. Em gái anh, sau ngày tốt nghiệp đại học ngành thương mại, đă t́m được việc làm ở tiểu bang Texas. Hơn một năm sau, cô em gái anh đă lập gia đ́nh với một anh bạn cùng hăng. Chỉ đến khi cô em gái anh chuẩn bị sanh con đầu ḷng th́ cha mẹ anh mới chuyển qua bên đó sống để có thời gian chăm sóc con gái và cháu ngoại. Có sống trên xứ người rồi mới biết cuộc sống sẽ không đơn giản như mọi người nghĩ. T́m được việc làm ở đâu th́ mới định cư ở đó. Có lạc nghiệp rồi mới an cư được.

 

  

Xem PHẦN 5B

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 7/2021


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com