Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ
từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

BỐN - 

Một buổi sáng thứ bẩy, tôi vừa dùng xong bữa điểm tâm th́ chuông điện thoại reo. Trong máy hiện lên số điện thoại của chị Lan Hạnh, chị bạn thân với tôi. Tôi vội nhấc máy chưa kịp lên tiếng th́ đă nghe giọng chị reo vang:

    -  Thím ơi! Cháu út nhà chị đă khỏe và bác sĩ cho về nhà cách đây ba ngày rồi.

Tôi thở phào nhẹ nhơm:

    -   Em mừng cho cháu và mừng cho cả anh chị nữa.

 

Không gặp mặt, tôi cũng biết chị mừng vui như thế nào. Chị thường gọi vợ chồng tôi là chú thím - đó là cách gọi thay cho các con chị.  

 

Chả bù cho mấy năm về trước, cũng vào một buổi sáng cuối tuần như thế này, chị Lan Hạnh gọi cho tôi để báo một tin không vui. Câu chuyện bị đứt đoạn nhiều lần bởi chị không ḱm được nước mắt với bao nhiêu nỗi lo lắng đang chất chứa trong tâm. Nghe xong câu chuyện, tôi trấn an chị:

      -  Bệnh của cháu không phải là bệnh nan y th́ em nghĩ cháu ăn uống, nghỉ ngơi, uống thuốc theo toa bác sĩ rồi cháu sẽ mau lành bệnh. Chị phải b́nh tĩnh, giữ sức khỏe để lo cho cháu nha chị.   

 

 ***

 

Anh chị sanh được bốn người con: hai gái, hai trai. Hai cháu lớn: một gái, một trai đă yên bề gia thất. Cháu gái út, Daisy, vừa học xong hai năm college, chuẩn bị sau mùa hè sẽ chuyển trường  theo học ngành y tá tại một trường đại học ở San Diego. Mấy năm qua, ngoài giờ học, thỉnh thoảng cháu đi làm nails để có tiền tiêu lặt vặt mà không dùng tiền của cha mẹ. Một bữa nọ, cháu gọi cho chị than rằng sao lúc này cháu cảm thấy trong người mệt mỏi quá. Nghe con gái kể, chị bắt con tạm nghỉ học, quay về nhà.

 

Từ pḥng mạch của bác sĩ bước ra mà tai chị c̣n lùng bùng, chân chị đi không vững khi bác sĩ cho biết khả năng phục hồi của con gái chị rất là khó, có thể cháu sẽ phải ngồi xe lăn suốt đời! Lượng đường quá cao trong máu khiến các đường gân ở chân tay của cháu yếu hẳn. Càng lúc, cháu đi đứng càng khó khăn nên chỉ nằm hoặc ngồi ở trên giường, những lúc đi vệ sinh hoặc tắm rửa th́ phải có sự giúp đỡ từ người khác, lúc này không ai khác hơn chính là sự giúp đỡ của người mẹ. Thuốc chưa dùng hết th́ những cơn đau nhức hành hạ cháu suốt ngày, giống như có những ngọn lửa đốt ở khắp cơ thể khiến cháu không muốn ăn mà c̣n chẳng thể ngủ được. Nghe con diễn tả mà ḷng chị đau như cắt, thế là chị lại chở con vào bệnh viện. Nằm ở bệnh viện vài tuần, bác sĩ cho cháu uống thuốc, truyền nước biển, cơn đau giảm hẳn, cháu lại về nhà, lúc nào đau quá th́ lại vào nhập viện. Cứ thế mà số lần chị chở con vào bệnh viện không c̣n đếm xuể được nữa. Từ ngày con gái bệnh, chị ăn uống cũng thất thường. Hộp thức ăn đem theo, chỉ khi nào con ngủ, chị mới xuống pḥng ăn trong bệnh viện, hâm nóng lại để ăn. Gần như chị ở trong bệnh viện cả ngày với con, những lúc con tỉnh giấc, chị ngồi xoa bóp chân tay cho con. Buộc ḷng chị phải xin nghỉ làm luôn để ở nhà có thêm nhiều thời gian săn sóc con gái, chỉ c̣n ḿnh anh đi làm.

 

Biết chị nhiều lo toan nên thỉnh thoảng tôi gọi cho anh để hỏi thăm t́nh h́nh sức khỏe của cháu. Có một lần tôi gọi cho anh nhưng anh không bắt máy. Vài ngày sau chị gọi cho biết là chị vừa đưa con vào bệnh viện được vài ngày th́ anh lại nhập viện v́ bệnh tim. Hai cha con nằm ở hai bệnh viện cách nhau 15 phút lái xe. Ôi chao! Tội nghiệp cho chị quá. Tôi chợt thốt lên khi biết nỗi lo âu chồng chất trong tâm chị vào thời điểm này.

 

Thế là chị như con thoi đi lại giữa hai bệnh viện để thăm chồng và con. Vào những ngày đó chị thường trở về nhà lúc 10 giờ khuya. Sau khi tắm rửa, chị vào bếp nấu thức ăn cho ngày mai. Đêm nào chị đặt ḿnh xuống giường, kim đồng hồ cũng chỉ 2 giờ sáng. Vốn đă mất ngủ từ hơn mười năm nay nên giấc ngủ đến với chị càng khó khăn hơn trong giai đoạn này. Chị lo cho con gái sống cuộc đời tàn phế ở lứa tuổi đầy hoa mộng. Chị lo chồng không biết bệnh tim có biến chứng ǵ không? Những băn khoăn ấy càng làm chị khó dỗ giấc ngủ. Nước mắt chị lăn dài…

 

 Hai chiếc kim đồng hồ cứ tích tắc quay cho đến lúc chị bừng tỉnh mắt th́ đă 6 giờ sáng. Chỉ có ba tiếng đồng hồ ngủ thiếp để chị tạm quên đi mọi âu lo nhưng lạ một điều khi thức dậy chị không cảm thấy mệt! Chính tôi c̣n khâm phục chị v́ sức khỏe dẻo dai đó.

 

 

 

Xem PHẦN 4B

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 4/2021


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com