Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 


 

TRUYỆN NGẮN

 

MỘT-

 Sau một khóa tu nghiệp về ngành viễn thông ở Mỹ, anh trở về nước làm việc nhưng vẫn giữ sợi dây liên lạc với các bạn Mỹ cùng khóa. T́nh cờ vài năm sau, anh gặp lại một trong những người bạn Mỹ đó tại Việt Nam. Như một sự sắp đặt trước, quả là một điều may mắn cho anh mà chính anh cũng không ngờ đến.

 Vào những ngày trong tháng 4/1975 cả Sài G̣n gần như nhốn nháo, tin chiến sự đưa về không c̣n sáng sủa nữa. Vài ngày trước khi miền Nam thất thủ, anh nhận được tin từ người bạn Mỹ cho biết sẽ dành cho anh một món quà bất ngờ: Đó là đưa gia đ́nh anh sang tị nạn ở Mỹ  v́ họ biết t́nh h́nh ở Việt Nam đă nguy ngập lắm rồi!  

Chị c̣n nhớ như in, sáng hôm đó anh trở về nhà hối thúc chị phải thu xếp hành lư gấp để đi, không nên chần chừ nữa. Khoảng chừng nửa tiếng nữa sẽ có xe đến đón. Chị cuống cuồng cả lên, chưa biết đem cái ǵ đi, bỏ cái ǵ lại. Tính tới tính lui, cuối cùng chị quyết định đem theo vài bộ quần áo cùng một số giấy tờ tùy thân của gia đ́nh. Các con của anh chị gồm 5 cháu mà lớn nhất mới 10 tuổi, cháu nhỏ nhất mới được 3 tháng tuổi. Giờ phút này chị cũng không thể nào kịp báo tin cho cha mẹ của hai bên biết được rồi. Viết vội vài ḍng nhắn gửi, chị bỏ thư vào phong b́ cùng với chùm ch́a khóa nhà và ch́a khóa chiếc xe Honda rồi đem sang gửi người hàng xóm ở cùng khu cư xá. Trước khi khóa cửa, nh́n thấy thùng bánh ngọt ở trên bàn ngay pḥng khách, chị bỏ luôn vào túi xách tay.

Chiếc xe Jeep chở gia đ́nh anh chị thẳng hướng phi trường Tân Sơn Nhất. Dọc đường, chị thấy đủ các loại xe chạy hối hả, ngược xuôi, mỗi người mang một bộ mặt khác nhau, người th́ lộ vẻ thất thần trông có vẻ như lạc mất người thân; người th́ lộ rơ sự lo âu, hoang mang, người th́ nhớn nhác, dáo dác. Lúc này đây thật khó mà t́m được nụ cười trên gương mặt của từng người. Nếu có người họa sĩ nào thật tài t́nh mới có thể khắc họa nhanh được những h́nh ảnh trong thời điểm đó. Đoạn đường ra phi trường không xa khu cư xá mà sao chị thấy đi hoài chưa đến nơi.

Phi trường Tân Sơn Nhất lúc này được canh gác nghiêm ngặt, khó ḷng mà xe chở gia đ́nh anh chị vào được bên trong nếu không có tờ giấy ưu tiên của người bạn Mỹ. Người ở phi trường chật như nêm. Đứng ở phi trường mà ruột gan chị giống như lửa đốt. Tiếng thằng bé 3 tuổi đ̣i ăn, chị nh́n đồng hồ và lẩm bẩm đă hơn 10 giờ sáng rồi. Thảo nào mà các con chẳng đói. Hối thúc các con đi, chúng nó nào đă kịp ăn sáng. Mọi ngày, giờ này chị bắt đầu vào bếp chuẩn bị cho bữa cơm trưa, 12 giờ anh đi làm về là cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm. Nghỉ ngơi một chút rồi anh sẽ chở các con đi học. Thế mà bây giờ… Đưa con bé 3 tháng tuổi cho anh bế, chị vội mở thùng bánh ngọt, phát cho các con mỗi đứa mấy cái ăn cho đỡ đói. Chị cũng lấy một cái bánh để ăn nhưng không c̣n cảm nhận được mùi vị của nó nữa. Đầu óc của chị đang căng ra v́ những lo lắng, ngồi cạnh chị mà gương mặt anh cũng đăm chiêu không kém.

Chiếc máy bay từ từ ra phi đạo, trong phút chốc nó nhấc khỏi mặt đất và lao vút đi như tên bắn. Con bé út ngủ ngon trong ḷng chị. Các con ngồi ở dăy ghế bên cạnh chị cũng ngủ ngon lành. Chị thiếp dần đi v́ mệt cho đến khi tiếng cô tiếp viên cho biết chuyến bay đă ra khỏi không phận Việt Nam. Chị tỉnh hẳn người, nh́n ra ngoài cửa sổ chỉ thấy những đám mây bồng bềnh trôi và bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt. Thôi thế là chị đă rời quê hương Việt Nam chẳng kịp giă từ cha mẹ. Biết bao giờ mới có dịp gặp lại những người thân yêu. Không ḱm được, chị bật khóc, nước mắt đầm đ́a trên khuôn mặt. Hiểu được những trăn trở của chị, anh nắm chặt bàn tay chị như an ủi.  Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu óc chị. Cha mẹ và ở lại có b́nh an không? Nhà của anh chị gửi người hàng xóm nhưng liệu cha mẹ của chị có kịp lên lấy các thứ đồ đạc vợ chồng chị bỏ lại trước khi căn nhà bị chiếm đoạt không?... C̣n nhiều câu hỏi nữa cứ thế tuôn ra trong đầu chị mà chẳng có lời giải đáp. Mấy năm sau, khi đă nối liên lạc được với cha mẹ th́ chị mới biết anh chị rời nhà đi chỉ vài hôm sau là thiên hạ phá cửa vào nhà để hôi của. Lúc mẹ chị lên đến nơi th́ nhà chị chỉ c̣n vài thứ cồng kềnh mà họ không đem đi được nên đành vất lại mà thôi.

 Các con chị tỉnh giấc khi đến giờ ăn rồi lại tiếp tục ngủ. Đúng là trẻ con có khác, ở tuổi ăn chưa no lo chưa tới là thế. Con bé lớn nhất có lẽ hiểu chuyện nên chỉ th́ thầm với chị: Con nhớ ông bà ngoại quá. Con bé thứ nh́ 8 tuổi sau khi ngủ no mắt th́ cứ đ̣i về nhà ông bà ngoại chơi. Hai thằng bé trai 6 tuổi và 3 tuổi chẳng biết ǵ cứ ngơ ngác nh́n mẹ và các chị. Chuyến bay lần lượt ghé đến đảo Guam ở đó một tuần rồi chuyển qua Phi Luật Tân ở một ngày và bay qua Hawaii ở thêm một ngày nữa trước khi bay thẳng về trại tị nạn Fort Chaffee ở miền Nam California.   

Đặt chân đến miền đất tự do, v́ gia đ́nh đông con nên anh chị có nhiều gia đ́nh cùng bảo trợ. Trước đây anh đă có thời gian tu nghiệp ở Mỹ nên ít nhiều anh cũng biết đường đi nước bước. Anh nhất quyết t́m kiếm các gia đ́nh để nhờ bảo trợ chứ không muốn nhờ đến các Hội đoàn Công giáo. Đêm đầu tiên nằm ngủ ở trại tị nạn, chị lại khóc. Chị mừng v́ gia đ́nh đă đến bến bờ b́nh an nhưng chị lại nhớ đến cha mẹ, nhớ đến căn nhà nhỏ ở khu cư xá với biết bao nhiêu kỷ niệm. Giờ đây trên xứ người, anh chị sẽ phải bắt đầu từ con số không. Chị nhớ lại năm 1954, cha mẹ dẫn chị di cư vào Nam, lúc đó chị đă 12 tuổi, cũng đỡ đần được phần nào cho cha mẹ rồi. Ngày đó, cha mẹ chị cũng phải bắt đầu từ hai bàn tay trắng như gia đ́nh chị bây giờ, chỉ khác một điều là gia đ́nh chị không c̣n ở trên quê hương mà phải tạm dung nơi xứ người.

Trải qua bao năm tháng gian nan vất vả, anh đă học lấy lại bằng trên đất Mỹ, chị hy sinh ở nhà làm công việc nội trợ và đưa đón các con đi học…Mọi thứ đều chi tiêu tằn tiện v́ chỉ có một ḿnh anh đi làm nhưng anh chị cũng dành dụm gửi quà về giúp đỡ cho gia đ́nh. Những năm đó thực phẩm Việt Nam rất hiếm hoi. Có một hôm, anh đi làm về và đặt mấy chai nước mắm lên bàn ăn trong nhà bếp. Chị tṛn mắt vừa mừng vừa ngạc nhiên chưa kịp hỏi th́ anh đă giải thích : Chả là 5 năm trước, lúc đi tu nghiệp ở đây, anh có ghé đến tiệm này và thấy họ bầy bán nước mắm. Bây giờ cả gia đ́nh đă qua Mỹ sinh sống, ăn hoài món Mỹ cũng ngán mà nêm nếm thức ăn bằng muối th́ không ngon. Tiện dịp đi làm về ngang qua con đường này, anh ghé vào tiệm và thật may mắn họ vẫn c̣n bán nước mắm. Thế là anh mua luôn mấy chai cho chị. Gia vị đặc trưng của quê hương không thể quên được trong mỗi con người Việt Nam xa xứ và thiếu nó h́nh như món ăn cũng kém ngon trong những bữa ăn hằng ngày của người Việt Nam trên đất nước tạm dung.

8 năm sau lần lượt th́ cha mẹ của anh chị đă đoàn tụ trên đất Mỹ. Thoạt đầu, anh chị tính dùng xe nhà đi đón nên các con phải ở nhà v́ xe không đủ chỗ. Nhưng nghe tin ông bà ngoại sắp qua, đứa nào cũng đ̣i đi ra phi trường cả. V́ thế anh đă thuê hẳn một chiếc xe lớn 12 chỗ. Hôm gặp lại cha mẹ tại phi trường, Chị đă ôm chầm lấy cả hai và khóc ̣a, khóc cho thỏa nỗi nhớ thương bậc sinh thành sau bao nhiêu năm tháng xa cách. Cha mẹ của chị có gầy nhưng rất khỏe dù sau một chặng bay khá dài. Có thể ông bà nghĩ sắp gặp lại các con, các cháu nên mừng vui mà quên đi nỗi mệt nhọc. Các con chị ríu rít gọi và ôm chầm lấy ông bà, con bé út 8 tuổi th́ chỉ biết ông bà ngoại qua h́nh chụp v́ ngày di tản cháu mới 3 tháng tuổi, giờ thấy các anh chị ḿnh ôm ông bà th́ bẽn lẽn lại gần nắm tay bà ngoại và đi ṿng qua bên kia nắm tay ông ngoại. Đúng là t́nh máu mủ, ruột thịt có khác. Đợi cho giây phút xúc động qua đi, anh mới bảo cả nhà cùng đi ra xe để về. Cùng trên một chuyến xe mà 8 năm trước v́ thiếu người thân đi cùng qua Mỹ nên đoạn đường gần mà hóa xa. Hôm nay đón cha mẹ qua định cư tại Mỹ th́ đoạn đường xa lại thành gần. C̣n niềm hạnh phúc nào hơn thế nữa! 

Cho đến bây giờ, dù cha mẹ đă quá văng từ lâu, Anh cũng mất sau một cơn bạo bệnh, chị đă lên chức Bà nội, ngoại nhưng chưa bao giờ chị đặt chân về lại Việt Nam. Chẳng c̣n ai thân thuộc ở đó cả, hơn nữa cứ để những h́nh ảnh đẹp của Ḥn Ngọc Viễn Đông 45 năm về trước nằm măi trong tâm trí chị th́ tốt hơn. Bạn bè chị vẫn thường nói thế.  

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 09/2020


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com