Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 


 

CHẲNG AI

HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ
 


 

 

Dịch bệnh Corona hay c̣n gọi là Covid-19 xuất phát từ thành phố Vũ Hán ở Trung Quốc cuối năm 2019, bất ngờ bùng phát mạnh trên toàn thế giới đă làm đảo lộn cuộc sống của tất cả mọi người.

 

Mỗi buổi sáng thức dậy đă không c̣n là một ngày b́nh yên như trước đây nữa khi biết rằng những con virus quái ác kia vẫn tung tăng gieo bệnh mà con người chưa thể nào diệt được. Các tin tức về số người bị nhiễm bệnh và số người chết gia tăng từng ngày với con số thật chóng mặt không riêng ǵ trên đất Mỹ mà khắp cả toàn cầu.

 

Mô h́nh COVID-19

Tôi vẫn c̣n nhớ chiều mùng 1 tết Canh Tư, trong bữa ăn đầu năm họp mặt gia đ́nh, dịch bệnh là một trong những đề tài được mấy chị em thảo luận sôi nổi. Lúc đó, số người bị nhiễm bệnh tại quận hạt Santa Clara c̣n lác đác, nguyên nhân là do họ vừa từ thành phố Vũ Hán trở về. Nhưng rồi vài tuần sau th́ số người nhiễm bệnh tăng lên mặc dù họ không hề đi du lịch đến thành phố Vũ Hán. Đó mới thật đáng sợ!

 

Dù có sự chuẩn bị tại các bệnh viện nhưng những ca nhiễm bệnh cứ theo từng ngày lại tăng cao tại Mỹ… Và ngày 13/3 Tổng thống Donald Trump đă tuyên bố t́nh trạng khẩn cấp. Thế là dân chúng bắt đầu nhốn nháo đi mua các thứ vật dụng cần thiết kể cả gạo, ḿ gói, thực phẩm và thuốc men để dự trữ.

 

Mọi việc chưa kịp lắng dịu th́ ngày 17/3 lệnh cách ly được áp dụng tại 6 quận hạt miền Bắc California, nơi có gần 7 triệu dân cư sinh sống. Đó là San Francisco, Santa Clara, San Mateo, Marin, Contra Costa và Alameda. Lần này th́ đúng là chen chân xếp hàng ở các chợ để mua những thứ dùng trong thời gian cách ly. Hôm đó trên đường về, tôi tạt vào chợ gần nhà để mua thêm ít hành củ và tỏi. Băi đậu xe kín chỗ. Số lượng người xếp hàng chờ tính tiền phía trước tôi cũng gần 50 người. Trong lúc đứng chờ, tôi đưa mắt nh́n qua dăy hàng thịt. Cũng may là tôi không cần mua thịt gà hay thịt heo v́ quầy thịt đă trống trơn chỉ c̣n lại thịt ḅ mà thôi. V́ số lượng người đi chợ quá đông nên dù mới 6 giờ chiều nhưng chợ đă đóng cửa thay v́ 8 giờ như mọi ngày.

 

Nhưng vài ngày sau (19/3) th́ lệnh cách ly đă được Thống đốc Newsom ban hành trên toàn tiểu bang California. “Mọi người hăy ở yên tại nhà và chỉ nên ra ngoài khi thật sự cần thiết”. Chỉ có cách này th́ dịch bệnh mới không bị lây lan nhanh đưa đến số bệnh nhân vượt trội trong các bệnh viện tạo áp lực quá nặng nề cho các bác sĩ, dược sĩ, y tá và toàn bộ nhân viên đang là những người đứng đầu mang trọng trách cứu bệnh nhân thoát khỏi đại dịch Covid-19.

 

 Có đi ra đường vào những ngày lệnh cách ly được ban hành mới thấy sự vắng vẻ đến nhường nào. Xe chạy bon bon trên xa lộ thênh thang, không c̣n cảnh kẹt xe nối dài nữa dù là trong giờ cao điểm. Các công ty đă cho nhân viên làm việc ở nhà, các sinh viên, học sinh được học qua mạng. Các shopping đóng cửa im ỉm. Những cửa tiệm bán hàng không thiết yếu cũng phải đóng cửa, chỉ một số ít các nơi được phép mở cửa như là: trạm xăng, chợ, ngân hàng, tiệm thuốc tây, bưu điện, nhà hàng.  

 

Phải ở trong nhà lâu như thế ắt hẳn nhiều người sẽ bực bội nhưng biết làm sao hơn khi sức khỏe là điều quan trọng nhất trong đại dịch này.

 

 

 

 

Hoa khoe sắc thắm

 Có lẽ đây là lần đầu tiên gia đ́nh tôi được quây quần trong một thời gian dài như thế. Con trai lớn của tôi đă làm việc tại nhà và con trai út đă học qua mạng từ ngày 9/3. Tôi yên tâm v́ không phải tất bật thức dậy sớm để lo cơm nước nhờ vậy tôi có thêm nhiều thời gian để làm vườn. Những bông hoa hớn hở khoe sắc chào đón mùa xuân đến nhưng hoa có biết đâu rằng con người đang lo âu khi dịch bệnh cứ lây lan, dai dẳng măi chưa dứt. Ngày nào mưa gió không ra vườn được, lúc rảnh rỗi tôi ngồi móc khăn quàng cổ do học được từ chị chồng vào dịp Noel 2019. Công việc nhà th́ chẳng bao giờ hết, buông việc này làm đến việc khác nên tôi không t́m thấy sự nhàm chán khi phải “ru rú” ở nhà để tránh dịch bệnh như mọi người thường nghĩ.

 

Virus vẫn nhởn nhơ tung hoành. Lệnh cách ly được gia tăng đến cuối tháng 4. Con số người nhiễm bệnh không thuyên giảm trên khắp các tiểu bang, v́ thế ngày 4/4 Tổng thống Trump buộc ḷng khuyên mọi người nên che mặt hoặc đeo khẩu trang tự làm khi ra ngoài. Thế là tôi có thêm công việc: cắt may khẩu trang cho gia đ́nh. Vừa ngắm nh́n những chiếc khẩu trang xinh xắn tôi vừa nghĩ: Không ngờ có ngày mọi người sống trên đất Mỹ phải đeo khẩu trang chỉ v́ sự xuất hiện của những con virus vô h́nh quái ác kia.

 

 

 

 

Niềm vui nhỏ trong những tuần lễ cách ly

 

 Quả thật, dịch Covid-19 đă làm cho mọi sinh hoạt như dừng lại. Các tiệc đám cưới, sinh nhật, chương tŕnh ca nhạc, buổi hội họp của hội đoàn, hội đồng hương đều bị hủy bỏ. Buồn nhất là đám tang chỉ có những người thân trong gia đ́nh tiễn đưa. Chẳng nói đâu xa, nhóm bạn C3 chúng tôi đă dự tính tổ chức một buổi họp mặt đặc biệt tại nhà Tuấn vào cuối tháng 3, đánh dấu 15 năm bạn bè cùng lớp thời trung học gặp lại nhau trên đất Mỹ. Những món ăn được bàn thảo xôm tụ lắm, ngờ đâu… đại dịch ập đến. Thôi đành hẹn đến năm sau.

 

Mỗi người đều có niềm tin vào tín ngưỡng tôn giáo khác nhau nhưng tựu chung đều cầu xin cho đại dịch chóng qua, sớm phát minh ra những loại thuốc chủng ngừa. Hơn bao giờ hết tất cả mọi người đều mong mỏi cuộc sống sẽ trở lại b́nh thường, không c̣n sự hoang mang, lo âu mỗi khi bước chân ra đường. Xóa đi nỗi ám ảnh trong tâm trí mỗi người: sợ bị ho, sợ nghe tiếng ho từ người khác…. Có ai ngờ đâu nhỉ?

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 04/2020


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com