Trang thơ và truyện của Trâm Anh              |                 www.ninh-hoa.com

Nguyễn Vũ Trâm Anh
Bút hiệu TRÂM ANH

- Cựu học sinh trường
Trung Học Tổng Hợp
BAN MÊ THUỘT
niên khóa 1972-1975



- Định cư tại Hoa Kỳ từ tháng 3/1996

 

 

 

 

 

 

(Kính tặng Thầy Cô Đàm Quang Hưng
nhân chuyến Thầy Cô đến San Jose (15/8/2014)

 

  Sau khi nhận được quyển sách: “Những Vấn Đề Của Chúng Ta” của anh Trang chủ gửi tặng do tôi chuyển về vào tháng 7, Bố đă gọi cho tôi. Hai Bố con nói chuyện thật lâu trên điện thoại về món quà tinh thần ấy, đẹp và hay từ h́nh thức đến nội dung. Bố tôi có kể rằng khi lật vài trang đầu của quyển sách, Bố đă bắt gặp tên của người viết Lời Giới thiệu rất quen thuộc: Gs Đàm Quang Hưng. Trong trí nhớ của Bố tôi dần dần hiện ra...

Ước ǵ ngày xưa tôi được học Toán của Thầy  

Thuở nhỏ Bố tôi mê tác phẩm Vang Bóng Một Thời của cụ Nguyễn Tuân với những lời văn trác tuyệt, khinh thế ngạo vật. Sau này đọc thêm tin cụ Đàm Quang Thiện được mời sang Hồng Kông đóng phim cùng với cụ Nguyễn Tuân. Bố tôi bèn chú ư đến tên và gịng họ quá hay, quá đẹp đó.

 

 Nhiều năm qua đi, t́nh cờ niên khóa 1953-1954 ở Đại học Khoa học Hà Nội, Bố tôi học chứng chỉ dự bị PCB cùng với bác Đàm Quang Khuyến và cùng xếp chung vào một bảng thực tập TP. Từ đó hai bên quen nhau và trở thành đôi bạn thân. Năm 1954 cả hai di cư vào Nam, bác Khuyến bỏ ngành học Y khoa và chuyển sang học Luật khoa. Cơ duyên, Bố tôi và bác Khuyến gặp lại nhau bên trường Luật và t́nh bạn không hề suy suyển. Bác Khuyến đă tốt nghiệp Đại học Luật khoa, nhưng tiếc thay năm 1957 trong một lần đi bơi tại Vũng Tàu, bác Khuyến đă bị mất tích, hưởng dương 24 tuổi.

 

Thế là Bố tôi đă mất đi một người bạn thân từ Bắc vào Nam.  

  

Thời đó, Thầy Đàm Quang Hưng cũng học cùng trường ở Hà Nội nhưng Bố tôi lại không quen. Phải đợi đến khi vào Nam, đến nhà bác Khuyến và gặp Thầy Hưng, Bố tôi mới biết bác Khuyến là anh họ của Thầy Hưng. Bố tôi thường gặp Thầy Hưng ở giảng đường Đại học Khoa học khi cả ba c̣n là sinh viên. 

 

Ra trường Thầy chọn nghề dạy học và đă từng là giảng viên Toán của trường Vơ bị Sĩ quan Đà Lạt trước năm 1975. C̣n Bố tôi tốt nghiệp Bác sĩ ngành Quang tuyến trường Đại học Y khoa và phục vụ tại Quân Y. Con đường binh nghiệp của Bố tôi với những lo toan cho cuộc sống gia đ́nh từ Sài G̣n, đến Đà Nẵng và dừng chân tại Ban Mê Thuột đă làm Bố tôi bặt liên lạc với Thầy Hưng.  

Tại vườn sau nhà

Theo lời Bố tôi th́ Đàm Quang là một gịng họ nổi tiếng ở miền Bắc. Bố tôi đă ngưỡng mộ tài hoa của Cụ Đàm Quang Thiện. Cụ là Bác sĩ, văn sĩ, giáo sư Pháp văn và cũng là diễn viên điện ảnh vào thập niên 50.  Trong quân đội, Bố tôi quen biết với bác Đàm Quang Yêu - Đại tá Tư lệnh Biệt khu Quảng Đà. Bác rất hiền ḥa và tốt bụng.

Ẩn sau vẻ b́nh dị của Cô là một người phụ nữ tài năng

Một người bạn của tôi kể rằng: Vượt biên qua Mỹ, Thầy Hưng đă đi học lại tại Đại học Minnesota, Hoa Kỳ và tốt nghiệp năm 1984 khi Thầy đă qua tuổi 50. Sau đó Thầy dạy Toán tại trường Đại học Cộng đồng ở Minnesota kể từ năm 1985, rồi chuyển sang dạy tại Đại học Cộng đồng ở Texas.

 

 Thầy Hưng rất giỏi về tiếng Hán. V́ thế, khi tôi tham gia vào trang mạng Ninh Ḥa, tôi mới có cơ hội đọc tác phẩm nhiều tập "Liêu Trai Chí Dị" của Thầy dịch từ nguyên bản tiếng Hán. Sở thích của tôi là đọc sách về trinh thám, t́nh báo hay truyện ma. Nhưng rồi hai tác phẩm của Thầy dịch là “Liêu Trai Chí Dị” và “Kim Vân Kiều” đă lôi cuốn tôi đọc mê say mỗi ngày trước khi tôi được gặp Thầy.

 

Cuối tháng 7/2014, khi chuyển lời thăm hỏi của Bố tôi đến với Thầy, tôi mới biết Thầy hăy c̣n đi dạy học dù Thầy đă bước qua tuổi 80. Thầy đă nhận ra Bố tôi ngay sau khi vào đọc bài tôi viết về Bố trên trang mạng Ninh-Ḥa.

 

Đầu tháng 8/2014, biết tin Thầy và Phu nhân qua San Jose dự đám cưới cháu gái, tôi hân hạnh được Thầy Cô nhận lời mời đến nhà tôi dùng cơm tối. Hôm đến đón Thầy Cô, tôi thật ngỡ ngàng. Ở tuổi 83, Thầy hăy c̣n khỏe mạnh, vui tính và giọng nói sang sảng. Như thế đủ để tôi hiểu rằng không những bây giờ mà trước năm 1975 những giờ toán của Thầy ắt hẳn là thú vị lắm. Cô th́ hiền hậu, nhỏ nhẹ. Tốt Nghiệp Ph.D. in Linguistics (Tiến Sĩ Ngôn Ngữ Học) tại University of Colorado, Cô mở một Cơ Sở dịch thuật để chuyển ngữ nhiều tác phẩm văn chương từ Việt sang Anh và ngược lại. Hiện Cô vẫn c̣n đang giữ chức vụ Giám đốc Cơ Sở ấy.

Bụi trúc gợi Thầy Cô nỗi nhớ quê hương

Trước bữa ăn, tôi mời Thầy Cô ra sau vườn để chụp vài tấm h́nh làm kỷ niệm. Tấm đầu tiên do Thầy chọn chụp cạnh những chậu trúc. Tấm kế tiếp Thầy Cô và tôi chụp cạnh chậu hoa giấy. Qua đến cây hồng gịn, nh́n thấy cái vơng mắc dưới ṿm cây, Thầy ngồi lên đó, cười và nói: “Ba mươi năm bây giờ Thầy mới được ngồi vơng.” (Nhắc đến cái vơng, tôi không quên cám ơn em Nguyễn Xuân Hoàng, với đôi bàn tay khéo léo em đă đan cái vơng theo kiểu Việt Nam để tặng tôi ).

Tại bàn ăn

Người già thường hay sống về quá khứ. H́nh ảnh bụi tre, khóm trúc, cái vơng có lẽ đă gợi cho Thầy Cô nhớ về quê hương xưa, cách nửa ṿng trái đất.

 

Trở vào nhà ngồi tiếp chuyện với Thầy Cô, đem những điều mà Bố tôi kể, tôi mới biết Cụ Đàm Quang Thiện là Chú của Thầy, và bác Đàm Quang Yêu là anh họ của Thầy.

 

Sau bữa cơm tối, tôi đă gọi điện thoại về để Bố tôi và Thầy Hưng nói chuyện. Chỉ nh́n qua nét mặt của Thầy, tôi cũng h́nh dung ra được ở đầu dây kia, Bố tôi cũng bất ngờ và vui mừng khi gặp lại người bạn học cũ gần 60 năm trôi qua.

Thầy Hưng và Bố tôi tṛ chuyện qua điện thoại

8 giờ tối, tôi chở Thầy Cô về lại nhà người cháu họ của Thầy. Suốt trên đoạn đường, Thầy bảo với tôi: “Chuyến đi này với Thầy có quá nhiều kỷ niệm. Thầy đă gặp lại Bố con, cho dù chỉ qua điện thoại nhưng Thầy vui lắm.” 

 

Cám ơn anh Trang chủ Nguyễn văn Thành đă ǵn giữ trang mạng cho đến hôm nay để tôi có cơ hội gặp Thầy Đàm Quang Hưng, cũng là bất ngờ t́m lại người bạn học thời sinh viên của Bố tôi sau năm 1954.

Trước lúc chia tay Thầy Cô Hưng

Cuộc gặp gỡ với Thầy Cô đă trôi qua hai tuần rồi nhưng ấn tượng đẹp về Thầy Cô cứ c̣n nằm trong tâm trí tôi. Một người Thầy tài giỏi nhưng lại thật khiêm tốn, b́nh dị và nhân đức. Cô đúng là một người bạn đời lư tưởng của Thầy trong tuổi già.

Cám ơn Thầy Cô đă không cầu kỳ, nề hà khi nhận lời mời đến dùng cơm với vợ chồng tôi. Qua những câu chuyện Thầy Cô kể tôi càng khâm phục, kính nể Thầy Cô hơn. Trong suy nghĩ của tôi th́ tôi luôn kính phục những người có tài, có đức và khiêm tốn như Thầy Cô Đàm Quang Hưng, Thầy Cô Nguyễn Văn V., chị Dzung (chị chồng của tôi) và anh trang chủ Nguyễn văn Thành. (Xin xem bài "Một Đức Tính Tốt")

   

 

 

 

 

 

Nguyễn Vũ Trâm-Anh

Tháng 09/2014


 

 

 

 

         

 

 

Trang thơ và truyện của Trâm Anh                |                 www.ninh-hoa.com