www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Gio Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

 

 

KHI TU H KU

 

 

                                         

Truyện ngắn:
 

06- C B Qung Khăn Đỏ
 

   Gởi  Dalat ngy xưa

Biển chiều tm sậm mu mận chn, xa xa một vệt my hồng vắt ngang mờ mờ hư ảo, vi tia sng yếu ớt nn lại nhảy nht lăn tăn trn đầu ngọn sng. Trn  mấy đồi ct hồng, cc bụi cy gai bờm xờm lay động trước gi; chỉ cn nắng rải mu vng nhạt trn bụi gai; những hốc bụi cy xoay về pha biển su hoắm như hốc mắt u sầu đang nhn ra biển xa. Lc đc cc đm dương thấp l t, bờm xờm như đm lng si gi St mp nước từng dy di cc tảng đ đen nhnh loang lổ đng bm cc vỏ hu mu trắng. Những mũi đ nhọn, răng cưa, xỉa ln hay co khoằm xuống như mng vuốt

 

Ti thấy cc đồi ct hồng bn biển như những con si gi lủ khủ, lng l l x trong gi, thỏa thu no bụng, xoải chn xuống biển nước, những ln ct chạy di từ đồi ct xuống biển như những cnh tay bung xui   Cc đồi ct hồng mịn mng căng no trong gi chiều, như bụng lủ si ga phả ph nằm ềnh ngảnh mặt nhn đai-dương.

 

Đ bao ngn năm rồi, từ cu chuyện ngy xưa ấy, cc em b qung khăn đỏ vẫn u sầu, tư lự ngồi trong cc đụn ct hồng, trong bụng si gi nham hiểm, nhn ra biển

 

Biển chỉ cn một mu đen sậm, vết sng hồng by giờ thăm thẳm cc v sao, trời thăm thẳm ln cao dần, sng r ro xen lẩn với lời kể chuyện của ngy xưa

*

*       *

Anh lại hỏi em tay thợ săn ho hiệp ở nơi đu ? Sao khng giết si quỷ quyệt rồi đưa em v b ngoại ra khỏi bụng si? Đ bao năm rồi em v cc em b vẫn tin như vậy! Sẽ c một tay thợ săn ho hiệp, mổ bụng si gi cứu em ra khỏi ci bụng no trn bng lưỡng ny. Nhưng rồi em đ hiểu ra, như b ngoại em đ ni, thế gian ny lm g c một g thợ săn như thế! Khi anh ngồi đy, khi chiều tm phủ xuống đầu ngọn sng v nh sng xanh xao ln cao dần thắp sng cc v sao, anh c nghe khng, sng đang rầm r cầu nguyện cho những em b qung khăn đỏ tụi em đang ngồi trong bụng si? Đ bao ngn năm với những buổi chiều như thế ny rồi! Sng vẫn cầu nguyện, chng em vẫn ngồi đy nhn ra biển khơi, si gi vẫn rửa mng vuốt bn bờ nước, mng vuốt chng mốc meo vết hu đng trắng xa những v sao băng vẫn cắt ngang bầu trời v thế gian vẫn ước mơ sẽ c ngy c một chng thợ săn ho hiệp ! !

 

- Em bi quan thế sao? Ti đưa bn tay vốc ct, ct mịn mng chảy qua kẽ tay, mt thơm như c một sợi tc no của em b, theo gi, bay la qua kẽ tay.

- Như ngoại vẫn ni, đừng bao giờ hết ước mơ v cũng đừng bao giờ buồn v ước mơ khng l sự thực. Mơ ước cần thiết hơn l thực hiện được ước mơ. Ban đầu em khng chịu nổi điều đ, nhưng by giờ em hiểu ra v em thấy thương ngoại

- Ngoại em by giờ ?

- Bao năm rồi xương xẩu t cng bn tay ngoại, xương xẩu ngoại xoắn lại thnh loại hoa cỏ chm chm, gai gc, chạy băng băng trn ct trong gi . Ngoại đ biến thnh loi cỏ dại, theo gi chạy băng băng đến vuốt tc thăm từng đứa chu gi ngồi trong bụng si, trn đồi ct hồng. Anh nhn xem, cc hoa cỏ gai lăn lng lốc trong gi tạo những vệt sướt di trn ct như cc vết ngn tay ngoại la vo mi tc cc  chu b.

- Em lun nghĩ về Ngoại?

-   Ngồi đy, mi mi đăm đăm nhn ra biển, em  mi nghĩ về b ngoại! Nghĩ về khu rừng của ngoại. Ai m chẳng c một thời ấu thơ m đềm dịu mt, đi theo mnh, đeo đẳng suốt cuộc đời? Ai chẳng c một qu nh, khu vườn rừng của Ngoại như chiếc ni đong đưa ru ta ngy đm. D khi ở ngay bn Ngoại hay khi xa nghn trng, tiếng vng kẻo kẹt của ngoại vẫn như kinh cầu m đềm ru ta. Đ bao  năm, em ngồi đy nghe những đợt sng yu thương đm ngy r rầm cầu nguyện  m em cứ nghĩ đến khu rừng của Ngoại; nghĩ đến chiếc ni qu khứ cứ đong đưa ru em em khng thấy biển, khng thấy sng gi, chỉ thấy một vườn hoa d qu vng xn xao trong gi. Thứ gi hun ht lnh lạnh trong nắng mu mật ong, thứ gi ro gọi cc em b qung khăn đỏ khng thể khng lẩm chẩm bước vo rừng thăm Ngoại.

    Ngy xưa ấy

Rừng qu ngoại đẹp lắm! Anh biết khng, c thứ phấn thng như bụi vng mơ mng, lả lơi, mượt m bay trong cc tia nắng trong veo qua kẽ l. C thứ hoa từ bi, xm nhn nhạt, như những vin sỏi nhỏ đậu trn cộng cỏ như tăm hương. C thứ hoa bm bịp tm đẹp u ẩn, thần b, đẹp hơn mọi mu tm c trn đời ny hoa đẹp như thế lại bơ thờ, uể oải, nằm vươn vãi trn cc vch đ trơ l mu đen sậm hay trn cc bờ đất nghing nghing bn vệ đường. Em thch hi mấy hoa Margueritte trắng nõn n với cnh l xanh sậm; em thch p cnh hoa vo m mnh để cảm thấy cht lạnh dịu dng của đất trời ngất ngy lan tỏa, cht hương đồng nội cay cay lm mắt em long lanh. Em qung khăn đỏ, m em ngy hồng bn cnh ho trắng, chắc đẹp lắm phải khng anh?

 

Rừng qu ngoại, nắng rất trong v my rất thấp. Sương l my, hay my l sương em khng biết nữa; nhưng c lc em đi trn lối mn bn đồi thng, em đ thấy cả lũng my trắng chng chnh như ly sửa dưới chn mnh; em đ thấy từng cuộn my như những cuộn len trắng dắt du nhau chạy xen qua cc hng cy thng mu nu sậm. Cc thn cy thng sần si lm bộ đứng nghim trang, trong khi lng dạ th cứ run ln như dy đn trong gi. Tiếng l thng ru vi vu trong gi sao m thanh bai đến thế! Em đ nằm di trn lớp l thng vng, trn đồi cỏ, mi thơm nồng nn u ếm lạ thường, mấy chiếc l kim rn rn chch vo cnh tay, vo cổ lm em nhoẻn cười v thấy thẹn Em run rẩy ngất ngy trong gi dịu mt đầy hương hoa. Trong khng kh thanh khiết của rừng thng, v nằm như thế em nhn ln đầu chp l, một cht lay động như đang cng em run rẩy đu đấy c tiếng chim ht, tiếng lch cch của ch chim gõ kiến như cy cỏ trở mnh; đu đấy từ dưới thung lũng vọng ln tiếng chung kinh koong kinh koong của một nh thờ no đ.

C một thứ m thanh cm dỗ no cứ ong ong trong c trong tai li ko em vo rừng thẳm,bỏ lại an lnh sau lưng?Em vẫn khng hiểu ra ci ước mơ ma mị no ko bước chn  em  đi như kẻ min du?

 

Em qung khăn đỏ, em xch ln my trong đ mẹ đặt hai chiếc bnh nng nho nhỏ để em đem đến Ngoại. Ngoại ở giữa rừng thng, trn đồi thng lối em đi đầy hoa v tiếng chim ht Trong cuộc sống bnh yn ny tại sao em lại c một ước muốn khng cưỡng được l đi su vo khu rừng tăm tối đ? 

 

Đm qu ngoại, thăm thẳm v đầy sao; hằng đm em hay nằm ng ra khung cửa knh m thầm mơ ước v đếm sao băng, rồi ngủ lc no chẳng hay. Nh mẹ bn triền dốc, nhn xuống dưới lũng lc đc những nh đn nh ai, khng cn ranh giới giữa sao trn trời v sao dưới đất.  Những dng sương lạnh, đặc qunh, sền sệt mu trắng đục chảy lng vng cc khe ni; sương trắng lm cc chỏm đồi thng tch biệt ra như mấy vin bnh tri, nổi lềnh bềnh trong nồi ch. C nhiều đm c trăng  em rn rn ra bn cửa sổ, ngồi ngy say nhn dng sữa bạc ngập nh sng trăng. Trăng qu Ngoại lạnh lẽo, thanh khiết v kiu kỳ qu! ! Em khng cn l g cả, ngay cht cảm xc về ci đẹp cũng khng cn. Em như tan biến trong ci kỳ ảo bao la, bn bạc em đ khc khng phải v vui hay buồn, m tự nhin nước mắt chảy di trn m. Hỡi ơi, em nhỏ b biết bao, lm sao em c thể dĩn tả cho anh hiểu được ci đẹp v ci v cng, v em chẳng l g cả trong ci v cng đ. Vườn rừng qu ngoại rất nhiều khi cho em cảm gic đ !

 

Em lm sao qun được cuối ma nắng hanh, my đ đổi mu chờ đn cc cơn mưa đầu ma. Khng gian như sững sờ, chm lắng; khng một ln gi nhẹ, khng một m thanh, đất trời như phủ một ln khi hồng nhạt. Khu rừng qu ngoại, những đồi cỏ đ trở mu vng a sau những ngy nắng gắt, đu đ cc đm chy cỏ kh hay vườn ai đốt rẫy, đu đ thoang thoảng hương nồng của nhựa thng ha lẫn mi khi mu mặt trời đỏ ối lừng lựng ngang trời, nặng nề, uể oải trong khi sương hồng nhạt; rừng thng, nội cỏ như đang ngước mặt ln, hng mi hờ khp, đang chờ đn một nụ hn

 

Từ cc đỉnh ni xa, đ nghe m m vang tiếng sấm. từ cc đồi xa như c đm my đn ln từ khe ni, đ xuất hiện trong nh hong hn ngột ngạt tiếng chim chp bay lượn của đn n đen. Đợi chờ im ắng. Rồi đồi cỏ hồng bn kia nghe tiếng ro ro, cơn mưa đ ci xuống m cc đồi ln cận. Cơn mưa đ tới, khoảng nghing nghing bn triền đồi cỏ bn kia mặt trời đỏ vẫn lc hiện lc ẩn ở ngang trời, vẫn thẹn chn đỏ khi xem cc mn my hấp tấp, băng băng như giải lụa phủ vội vã che lấy từng ngọn đồi đang thờ th̃n, ngy ngất trong mưa.

 

Trn lối đi vo rừng thăm Ngoại trở về, em thch đi trong cơn mưa đầu ma, thch xem đất trời tắm gội. Chẳng mấy chốc, cơn mưa qua đi như chưa từng đến, bầu trời hồng nhạt hừng hực u uất kia như chưa từng c mặt, mặt trời đỏ ta kia như vin nước đ tan đi trong mu xanh pha l ửng sng ở đỉnh ni pha ty. Chỉ cn cơ man no l n lượn trn bầu trời xanh trong vắt, tiếng chim chíp reo vang; chỉ cn ln sương trắng mỏng như khăn voan dịu vợi phủ dưới từng khe ni. Rừng qu ngoại như g̣t rửa hết đam m, giờ đy khp np mỉm cười lắng nghe tim mnh khoan thai từng nhịp, từng nhịp ngập trn hạnh phc.

 

- Anh biết khng, rồi những ngy mưa thng tư chợt đến. Trời lạnh t t mưa như sương c từng sợi tơ quấn qut, ẻo lả, chập chờn chạy trong gi. Chiếc d, chiếc nn khi như dư, khi lại thiếu trong ci mưa đỏng đảnh, thất thường hay d̃i hay hờn của một c gi mới biết yu. Ngoại vẫn bảo, chưa nơi no mưa hiền v đẹp hơn qu ngoại, mưa như sương c sợi v sương như mưa bốc hơi. Ngoại vẫn thường ngồi bn cửa sổ, trong rừng thng, lắng nghe tiếng lộp độp rơi trn thảm l kh, lắng nghe tiếng vỏ cy kh khốc đn ln mưa dịu mt, từng lớp vỏ trở mnh lch tch trong tiếng lao xao xa xa của cơn mưa dưới lũng vọng ln. Ngoại vẫn bảo em, hy biết nghe trời đất kể chuyện của mnh. C ai biết chiếc vỏ thng sần si kh khốc kia kể chuyện g khi n đn nhận gịot mưa sương? B của em hiểu hết, b nghe thấy mọi thứ trong khu rừng của b.

 

Rồi một đm no đ ở qu ngoại, em chợt trở giấc nửa khuya khi nghe tiếng gi o o rt bn khe cửa. Em chong dậy, chạy ra bn khung cửa knh nhn ra bầu trời xanh thăm thẳm với ngn sao nhấp nhy. Tiếng gi rt bo hiệu đổi ma nơi qu ngoại, chắc sng mai dậy em sẽ chong thm o ấm v quấn thm khăn len. Ma Ging Sinh sắp đến gần! Ma hoa dã qu đến, như chiếc o gấm vng rực rỡ, kiu sa, khoc vo cho khu rừng đi dự hội. Đ qua rồi những ngy mưa m sương. Nắng trong veo nhảy nht tung tăng theo ngọn gi lướt thướt lạnh. B ngoại bảo gi rủ nắng về, gi v nắng dạo chơi khắp nơi, gần Ging Sinh th trở về cn rủ thm đm dã qu rực rỡ vng lao xao, hoa vng m cả nắng v gi vo lng mnh. C lần ngoại hỏi em, thử nghĩ xem dã qu sẽ ra sao nếu khng c nắng v gi se lạnh? Ừ nhỉ, nếu khng c suối nắng trong veo v ln gi lạnh vun vt băng băng qua lũng th lm sao c dã qu? M biết đu, khng c c ngn nụ dã qu chao đảo trong nắng gi đầu ma th lm sao biết được c nắng v gi đ về sng nay?

 

- Nhưng trong đm tối m u đ, em vẫn nghe tiếng đn si h lẩn với tiếng gi rt qua khe cửa? Em t m lắng nghe sự c độc xao xc trong rừng thăm thẳm rừng đen,em t m v bị cm dổ  muốn bước đi

 

- Em c nghe thấy, nhưng em khng lưu tm đến si. Mẹ vẫn mắng em cứ nhởn nhơ ở ba rừng, chạy theo đn chim gi m khng lo lũ si. Lũ si vẫn thập th rnh m bn cạnh sự an bnh của em, của khu rừng qu ngoại. Em khng lưu tm đến si. Ngoại từng ni với em: c nơi no trn thế gian ny, c sự sống lại khng c sự chết, c ci đẹp lại khng c ci xấu? Nơi no c ch thỏ con lng trắng mịn mng với đi mắt ngơ ngc m khng c lũ si răng nanh nhe ra trong đm lng l bờm xờm? B bảo, b khng ght si c độc, v c c độc mới l si; nhưng b ght thi quỷ quyệt v gian xảo của si.Bản chất n l gian xảo , thủ đoạn. Si quỷ quyệt che dấu sự c độc của mnh : Si đến với b bằng hnh dạng của b, si đến với b bằng hnh ảnh của b. Si khng đến bằng hnh ảnh của chnh n khi xuất hiện trước mọi người. Ta lm sao biết n khi no l si, khi no l người? Chẳng lẽ ta mi mi hoi nghi?  Ngoại bảo lng hoi nghi như con su rm  nằm trong tri to, sống m hoi nghi mọi sự th sống lm g ?

 

- V bởi vậy, em khng lưu tm đến tiếng h thi thc của si trong rừng đm thuở ấy !. Đ một thời, nơi rừng qu Ngoại, em sống thật hết lng mnh; em ngất ngy uống từng giọt thời gian, từng giọt sắc mu trong gi my lồng lộng ấy. Đ c một thời em sống hết mnh, sống đng nghĩa l sống. V chỉ cần một thời như thế, đủ cho em ngồi đy tự ru mnh cả ngn năm nghe sng biển rầm r cầu nguyện ngy ngy, thng thng m khng chn. Hạnh phc thay, ta c một qu khứ mật ngọt để an ủi ru mnh trong cay đắng hiện tại!

- Nhưng rồi si đ nuốt em v Ngoại vo bụng ?

- Với lng ngy thơ dễ tin của Em lc ấy th khng c con si ny  sẽ c con si khc, khng thời ny th thời khc, những em v những Ngoại phải bị nuốt vo bụng si thi. Nơi đy ,ngy ấy , c nơi no khng c si đu anh. Anh c bao giờ thấy mnh ngột ngạt, lng bng, như số phận ch c dy đnh đạch trn tấm lưới? Anh ngơ ngc chi đầu chạy theo những thi quen v cng việc vật vờ, Chng ta ru mnh trong những th vui nho nhỏ,hạnh phc cỏn con;Chng ta ngy thơ sống giữa bầy si mang xc người m no c hay.Si trong vai bạn b thn thuộc,trong vai kẻ căm hờn giống si. Hng tỉ tỉ con si quỷ quyệt vẫn hng ngy nuốt chững những em b qung khăn đỏ, những tm hồn ngy thơ yu ci đẹp. Ngồi đy từ lu, em nhớ lại lời Ngoại :Chu của b ơi , chu đừng  lo nghĩ  chu sẽ bị chết thế no m hy lo sống như thế no. Vậy, đ c một thời như thế, em đ sống đầy với thời gian. Mỗi sng tinh mơ, trở giấc tự dưng em cảm thấy mnh tr̃ hẹn v tiếc nuối v ngoi kia những tia nắng đ vuốt ve đm tường vi bn hin, những ch chim n như những vệt sng ngập nắng trn cao đang bay lượn, ln sương mỏng như voan mng chưa kịp vn ln sau một đm ngẩn ngơ hạnh phc Đm no, khi đi ngủ, em cũng tiếc ngẩn ngơ v đnh bỏ rơi nh trăng xanh, cc v sao nhấp nhy v mờ xa l đỉnh ni như hai bầu sũa mẹ nh ln ở chn trời

 Dẩu sao Anh ơi,đ c một thời trong thin đường đ em v người thn đ được sống trn đầy nghĩa sống .Si c độc đ lừa bịp , em vẫn vui v c một qu khứ mật ngọt để an ủi v ru mnh trong cay đắng hiện tại.

 

- Mẹ đ dặn em trn đường đi đến Ngoại

- Vng mẹ đ dặn : Con ơi , hy đưa hai chiếc bnh nng ln cho b. Nhớ đi nhanh nhanh, nhớ đừng ln la bắt bướm, nhớ đừng ni với ai dọc đường đi Nhớ đừng cả tin vo những lời đường mật

 

Như mọi b mẹ thương con lun đề phng mọi sự; mọi b mẹ đều muốn cc em b yn lnh. Mẹ cầm bn tay b b của em, mẹ nhn theo lối em đi qua, đường hoa ngan ngt hương. Nắng thng tư như mật ong chảy lnh lng trn triền đồi cỏ a, em tung tăng trn đường rừng. Tim em như muốn vỡ ra v ngất ngy sung sướng. Bng mua giống như bng sim, từng cụm mu tm ci chi đầu vo nhau rc rch cười, chng bảo mắt em đẹp nhất nhờ khăn qung đỏ. Em b qung khăn đỏ bước vo vườn cổ tch, vườn rừng của Ngoại, vườn ước mơ Giỏ my c hai chiếc bnh đ c thm mấy bng hoa Ngoại thch, hnh như em c thấy bng ai đ thập th, lấp l sau bụi hoa ,em c nghe đu đ rầm r lời nịnh ht , khen tặng

 

- Lo si quỷ quyệt hay thợ săn ?

- Em khng lưu tm l si hay l thợ săn? Em chỉ nhớ mang mng c người hỏi b đi đu, em đp em đến thăm b, b bị ốm đang chờ em đem bnh đến Ngoại vẫn thường ni với em, cứ sống thnh thực với người, sống cho trọn vẹn v đừng hoi nghi v chỉ c một lần sống với một cuộc đời Lm sao em biết được dưới ci nn c tm lng g lấp l đ l si hay thợ săn? Ngoại bảo lắm khi nhn rất ho hiệp ta ngỡ thợ săn th lại l si, v lắm khi nhn rất si lại l thợ săn. Anh bảo em phải sống thế no trong ci thời ma quỷ đ? Những g em biết được, những g em được dặn d, lm sao đủ đương đầu ngn vạn sự lừa đảo dối tr đ!! Em chỉ l một em b, em chỉ c một lng dạ tin chắc chắn cnh  bng mua tim tm ny, con chim gi mu xm l lắc kia v một cht gi mơn man vuốt đi m hy hy đỏ của mnh những thứ đ với em l c thực. Em khờ khạo qu, em c biết g đu!! Những bước chn lấp l, np np, l d đu đ sau bụi cy ven đường; những toan tnh, mưu m no đ sau đm tường vi

 

Em no biết! Như một cnh hoa hồng dại, em chỉ lm đỏm h doạ bo tố với vi mắc gai nhỏ xu mong manh nho nhỏ!! Tội nghiệp cnh hồng dại của ti n c thể lm g được với mấy chiếc gai nhỏ xu khi gi bo ập tới?

 

Em đ vng tay ngồi lặng im nơi bờ biển ny . Em lắng nghe sng biển cầu nguyện cho sự bất hạnh của em, của biết bao em b qung khăn đỏ của một thời, đang u sầu ngồi trong bụng con si gi xảo quyệt. Nhiều đm thu, cht trăng lưỡi liềm xanh xao, v vi v sao băng mất ht trong đm biển đen, em đ m thầm khc

 

- Em b qung khăn đỏ của anh ơi! Em đ khc v nuối tiếc những ngy xa xưa ấy sao?

- Thực ra, đ lắm lc em khc than v nuối tiếc qu khứ. Em thấy thương thn mnh v thương mọi người bị đầy đọa trong nắng gi trần trụi mi nhớ đến một đồng cỏ xanh mt rượi, mượt m ngy xưa ấy. Nhưng nghĩ cho cng, em phải tự dặn lng khng bao giờ nn nuối tiếc những g đ qua. Ngoại bảo kẻ nuối tiếc v khc lc qu khứ l bọn phu đo huyệt ở bi tha ma,họ cứ mi chn vi từng mảng qu khứ v đng vai than thở, tiếc nuối. Nếu ta đ c một cuộc sống trn đầy trong từng pht giy th cn c g đu m nuối tiếc. Em khc l v C em b qung khăn đỏ no trong cổ tch biết yu chưa anh? Em chưa biết yu nn khng hiểu  trong đời em c hai g đn ng đến với em, lun lun dấu mặt, l si gi v thợ săn th em sẽ yu ai?

 

 Biết đu em lại yu si!! Ngoại vẫn bảo với em, sự gian dối bao giờ cũng dễ gần, dễ  gy nn đam m như chất chua dễ ln men v thnh rượu. Đ l si thật th c bao giờ si đến với em như si? Cn anh thợ săn ho hiệp? Nếu em khng chết đi để anh cứu thot th anh đu c l thợ săn? Cả hai sẽ l chnh họ khi em khng cn l chnh em; m em mi l em nn em sẽ khng bao giờ thấy được chnh họ v yu thương được ai trong họ? Em chỉ thấy được vở kịch của họ by ra bằng cch ny hay cch khc m mục tiu cuối cng l si vẫn cần c em trong bụng v thợ săn cần cứu em trong bụng si!! Ci vng lẩn quẩn của định mệnh, của những tay thợ lm bnh m em chỉ l bột!!

 

Em m thầm khc cho sự c đơn như bng tối trng trng ngn đời phủ kn thn phận mnh. C phải cuộc sống chỉ l một kiếp lưu đy khng anh?

 

- C lẽ si nhanh chn chạy đến nh Ngoại để lm ci việc cuối cng cần phải lm v ng thợ săn th khng bao giờ c thật Anh nn nhớ, đừng bao giờ chờ đợi một anh thợ săn ho hiệp!!

- B ơi, nghe b ni, anh thấy buồn khng chịu nổi. Em xem ka, ngoi biển xa c từng lằn chớp ngoằn ngoo, thăm thẳm gi rt từng cơn. Anh thấy thn phận mnh sao nhỏ nhoi v lạc lõng qu : sống thế ny để lm g hở em? Anh rờn rợn nghĩ đến bộ xương kh khốc của mnh khi nhn thấy đm vỏ s trắng hếu dưới chn em.

- Trước khng gian mở rộng, biển cả bao la tăm tối, cng lm cho em yu hơn cnh hoa lưu ly trăng trắng; yu hơn ci pht giy em cầm tay mẹ m ấm trong tay khi đi ngoi trời gi lạnh trở về nh Ngoại bảo những ci nho nhỏ, thương thương trong mi ấm gia đnh l những g thực c m Thượng đế ban cho con người để gi ghm đời sống trước ci phủ phng của bao la, của thăm thẳm.

- Cn con si gi xảo quyệt ?

- Ngoại vẫn bảo, đ l thn phận con người th phải sống cạnh những con si xảo quyệt.D c vượt đại dương sng gi cũng chẳng thot khỏi được  si.Si l ci c của cuộc đời. Đừng ước mơ viễn vng l c một thế giới khng c si, đừng kỳ vọng thấy cho hết được mọi biến hnh của si v tự tin rằng mnh sẽ l một thợ săn ti ba săn bắt si. Khi anh đưa tay vuốt tc người anh yu ni những điều mật ngọt, chợt anh thấy sau lưng ngứa ngy, đưa tay sờ thấy một dm lng cứng tua tủa mọc, th đ c một cht trong anh đang lừa lọc người yu nhỏ b, đ c một cht si đang thnh hnh trong anh !!

 

Ngoại đ bảo em, thật kh khăn nếu mai kia con phải sống với si, nhưng biết thế no được, trong một khu rừng  đời sống như thế ny! Vấn đề em sống với si lc no chỉ l việc của thời gian,khng sớm th muộn ,phải thế thi chu . C một buổi chiều lu lắm, trước buổi chiều định mệnh, em ngồi trong lng Ngoại bn bậc cửa nhn ra đồi thng ngo ngạt nắng vng. Ngoại chải tc v thắt lại ci khăn qung mu đỏ thắm cho em, ngoại chỉ mấy ch chim bạch mi ma xe đui trn chp thng cao ngập nắng. Dưới bng rm mt rười rượi, vi chiếc l nhỏ rơi rớt cũng nghe r được tiếng l khua mnh. Ngoại bảo, b ơi, đời chu sẽ khổ v chu sinh ra ở  thời buổi m ci đẹp của đất trời vẫn vậy, nhưng người v si, thực v giả trn đầy lối chu đi. Đi chn chu vẫn tung tăng ca ht trn lối sỏi đầy hoa m c ai dm chắc mai ny trn con đường đ khng c cạm bẫy,những người bạn thn thiết với con hm nay, c thể mai ny sẽ by ra cốt si với răng nanh lởm chởm đang mang lốt người B đ gi rồi! Ngoại lấy khăn thấm cht nước mắt bn khe mi nhăn nheo. Ngoại căn dặn : ci chnh của si l sự độc c, muốn sống được cạnh n, con đừng bao giờ bảo rằng n l độc c. N căm ght những ai chỉ ra cho n thấy n l con si . N chỉ muốn cho chu thấy ci n lừa phỉnh con, n muốn chu ca tụng n l cừu hiền lnh nhất, n khng muốn ai thấy  n l n!! Chu ơi, để sống an ổn giữa bầy si, chu phải lm mặt giả dối như n. N chỉ mong ước con chn thnh tn sng n l con cừu hiền lnh v cao cả nhất!N diển vở kịch lm người lu đến nổi chnh n  cũng qun mất n vốn l  si.

 

Buổi chiều định mệnh ấy, em tung tăng nhảy so với một ln hoa dại lấp kn hai ổ bnh nho nhỏ mẹ lm cho Ngoại. Chẳng hiểu v sao em đến tr̃ hơn mọi khi, đến gần cổng gỗ nh b bn triền đồi em ngẩn ngơ ngồi tựa gốc thng gi ngắm chiều vng lặng lẽ rơi. By giờ, đ lu lắm rồi, vậy m em vẫn cn ci cảm gic ngy say v trĩu nặng buồn trong những buổi chiều qu Ngoại. Trn cao th trời đất sng vng hồng như một khăn lụa nhn nhạt ấp ủ, cn dưới bng rừng thng th một cht sầm sậm mt m v lắng đọng. Em thấy như tim mnh trĩu xuống, một cht ngất ngy m lại buồn buồn v cớ. Em chẳng hiểu v sao, m cứ như muốn sụp xuống m đồi cỏ, m lớp l thng vng v khc rưng rức như di đầu vo ngực mẹ m khc nấc v ngất ngy sung sướng. Anh c bao giờ hiểu được tm trạng đ khng? Sung sướng trước ci đẹp ngọt ngo m lng th buồn bã biết bao! Ngoại vẫn bảo em l đứa b chiều t , trăng khuyết Đng thật anh ạ, cảm gic chiều hm ấy cũng giống như ngồi đy, c nhiều buổi chiều t chưa hết v đm chưa đến, trong bng chạng vạng, nhn một vệt hồng nhạt ở tt xa ngoi biển, một nt trăng khuyết hư ảo vắt vẻo đnh ở cuối trời Sao trăng xanh xao v c đơn đến vậy? Ở trong khng gian bao la v xa xăm đ, ci vệt xanh ảo não kia c Em như muốn ngạt thở v b̃ng dưng nước mắt rn rụa! Ci đẹp sao m bơ vơ qu trn ci đời ny hở anh?

 

M̃i đời người, có ṃt ngày định ṃnh...

 

Ci chiều định mệnh ấy, em đ khc v lầm lũi bước, mấy chiếc hoa mua màu tm trong ln my cũng như vỡ a khc theo em trong ci mu tm dật dờ rủ xuống. Em đi từng bước chậm vo nh, chắc b ốm nn khng ngồi đong đưa trn ghế gổ bn hin?

 

-   Chu cứ nng ci cửa v đẩy vo. C tiếng b ồm ồm khn đục.

Trong bng tối mờ mờ b qung khăn đỏ hỏi b.

 

- B ơi sao tay b lng l thế?

- Tay b lng l v để m chắc chu b?

- B ơi sao tai b to thế?

- Tai b to để nghe lời chu ht.

- B ơi sao mắt b lớn thế?

- Mắt b lớn để ngắm chu b tươi đẹp như ngn hoa

- B ơi sao ?

 

Em đ nhớ ra. Ngy xưa b đ dặn mọi sự dối tr đều ngọt ngo, rất ngọt ngo .Mọi sự lừa dối đều l những tấm lưới nhện lung linh, mong manh dịu dng trong gi, nó rất mời gọi những cnh bướm đang lượn lờ ngất ngy trong cuộc sống. Những tm hồn của bướm, của biết bao c b qung khăn đỏ, bị gi trọn trong mn lưới dịu dng của lừa dối quỷ quyệt l chuyện qu đ̃i bnh thường? Hỏi lm chi tấm lưới mong manh ẻo lả kia : Sao mềm mại thế ? B ơi, cu trả lời chỉ c thật khi cnh bướm dịu dng bị b chặt trong ngn tơ sợi mong manh!! Cu trả lời chỉ có khi khng bao giờ còn có cơ ḥi đ̉i thay thực trạng. Khi lừa dối l nền của chn l th mọi sự rất thật đều l tr chơi của ngn từ. Sẽ t đi mắt bằng hng mi cong, sẽ p đi tai vo mi tc, sẽ nhuộm lng x thnh sói và sẽ phủ thực nhìu vòng nguỵt qú quanh kẻ lừa đảo Ngoại đ dặn, chu phải nhớ bản chất giống si l c độc, si che dấu sự c của mnh, bởi vậy đừng bao giờ chu hỏi ng si ci c ng để nơi đu? V em đ lm điều ngu dại đ.

 

B qung khăn đỏ đưa bn tay sờ vo hm răng lởm chởm, nhọn hoắt của b :

 

- B ơi sao răng b to v nhọn thế ?

- Răng b to l để

 

Tại sao em hỏi cu hỏi đ? Tại sao em lại hỏi về ci răng của si? Si thật l si chỉ ở hm răng nanh x xc mọi vật v  si thật l soi trong đời sống chng ta khi ham răng nanh lởm chởm đuoc bao boc bởi bởi hng ngn cch lừa bịp kia được phơi trần ra nh sng . Sao em lại hỏi si về răng? Sao bướm lại hỏi mn nhện về sự mềm mại của tơ? By giờ nghĩ lại, nhớ lại, em lun tự hỏi bởi đu cc em c một thi thc khng cưỡng được để hỏi, để t m muốn thấy về bản chất của ci x́u. Vừa lo sợ ci c, m trong mỗi chng ta đều muốn chờn vờn bn ci c. Mu o Satan lun cuốn ht, đam m, ngy say những tm hồn thơ ngy. Em đ nhn đắm su vo đi mắt si, em đọc thấy sự u buồn thăm thẳm của c đơn. Trong đy su đi mắt đ Si bảo mắt b to l để nhn chu Em đ đọc thấy ñi đơn độc khủng khiếp của lng độc c. Khi cnh bướm đ bị b gọn trong mn tơ nhện th ci dng chạy phăng phăng của ch nhện đến cằm phập hai răng cng đen nhnh vo bụng trắng mởn của cnh bướm sao m cuốn ht đắm say! Nhn vo đy mắt si, hai bn tay nhỏ b của em để trn hm răng lởm chởm với ci lưỡi đỏ thập th em nghe giọng ồ ồ như tiếng nghẹn ngo : Răng b to l để nhai chu Khng biết em c nghe như thế khng? Si c ni điều đ khng, nhưng em khng cưỡng được ước mún khát khao từ từ bước vo bụng si Em đi vo bụng si như m ngủ, min du. Bởi đu em m say ha cng sự độc c, bởi đu em  như quen thuộc śng trong lng sự độc c v gian dối? Bởi đu trong lng em đ c ước mơ giả từ ci bnh an,uoc1 muốn một lần nhảy ma cng bầy si?

 

Em đ đi vo ci bụng bng lưỡng ny như thế, v đ lu rồi  em  ngồi trong khng gian đen tối của tuyệt vọng.

*

*       *

Cn g buồn hơn chớp bể mưa nguồn, vi vệt sng le ln ngon ngoo ở cng trời cuối đất, trn ci nền đen thăm thẳm của biển cả bao la. Ti p m mnh vo ct lạnh, như nghe em b thở di.

 

- Anh khng thể hiểu được, sẽ khng bao giờ hiểu được, tại sao em lại phải hỏi : B ơi sao răng b to v nhọn thế ?. Em chỉ hỏi một cu để rồi ngồi đy bao năm nghe sng cầu nguyện?

- Sẽ khng bao giờ anh hiểu được điều đ, ai hiểu được một cht thẹn thng khi một sợi tc mong manh bay vắt qua đi mi nng thiếu nữ, chạm nhẹ với một cảm gic vu vơ : run như run hơi thở chạm tơ vng ?? Em đ hỏi si, em đ nhn vo mắt si, v em đ ngẩn ngơ bước vo cổ họng su hoắm, đen ngm, nồng nặc mùi hi đ!! Em đ giã từ những giọt nắng vng thơ ngy chắt lọc như những giọt mật trn đồi thng để bước vo C nhiều lần, ngồi đy, em tự hỏi, trở lại ngy cổ tch ấy th em c cn hỏi cu hỏi định mệnh ấy khng. Em thấy nhức buốt lng mnh m tự th nhận mnh sẽ lại hỏi cu hỏi ngy xưa : B ơi , sao răng b to thế ?

 

Cnh bướm sặc sỡ kia c cả một bầu trời cỏ hoa, c thể vờn bay quanh mn lưới nḥn trắng lung linh trong nắng, c thể thch th hỏi sao lưới nhện mong manh trắng? sao dịu vợi trong gi sớm? C thể hỏi nhiều điều, trừ vẩy cnh vo mn tơ nhện m hỏi : Lưới tơ ơi , sao m mềm mại thế ?, cu trả lời l hai gọng cng đen nhnh của ch nhện cắm phập vo bộ ngực mơn mởn phập phồng của cánh bướm!!

 

Anh ơi, c ai bảo em phải hỏi, c ai bảo cnh bướm ngy say kia phải hỏi? Sẽ c cả ngn đời cc em b sẽ hỏi, khng thể khc được, v sẽ c cả ngn đời sng biển vẫn m thầm cầu nguyện ngy đm. Mi mi Thy Kiều vẫn khc trước mộ Đạm Tin, vẫn sẽ nấc từng giọt đn khiến người ngồi đ  ngơ ngẩn sầu Khng thể khc được!!

 

- V như thế, em mỉm cười đi vo bụng si?

- Khng phải em mỉm cười đi vo bụng si m l em m định mệnh  thn thương của mnh đi vo bụng si. Trong nh sng ln tinh nhe nhoẹt của khng gian ci c, b Ngoại ngồi trong hc tối,  u sầu ni với em : chu qung khăn đỏ b nhỏ của b ơi !, đứa chu chiều t trăng khuyết khờ khạo của b. B biết chu rồi sẽ vo đy?

- B ơi, sao b biết chu sẽ lại vo bụng si?

- Khng thể khc đượcchu ơi ,thời của những kẻ   gian dối, quỹ quyệt ny khng c chỗ no khc cho chu. Chu qu đổi ngy thơ trước ngn vạn vở kịch của si, chỉ c điều l sớm hay muộn, trước hay sau thi

- B đừng lo,rồi sẽ c chng thợ săn ho hiệp mổ bụng si để cứu b chu mnh như trong truyện c̉ tích.

- Chu , truyện cổ tch kể rằng c một chng thợ săn ho hiệp, ght sự tn c v lừa bịp của ch si m mổ bụng si ra cứu kẻ bị hại. Nhưng đ l giấc mơ mun đời của những con người lương thiện; giấc mơ ấy n an ủi cho đm trẻ ngy thơ v n ru ngủ cho bọn người hn yếu. Sự cao cả của chng thợ săn sẽ lm cho bọn trẻ nhỏ ght bỏ v gh sợ sự tro trở, lừa đảo, c độc của si! V xin ngy lạy từ ny trở đi khng bao giờ dm nghe lời dụ dỗ của si nữa. Nhưng đ chỉ l ảo tưởng chu , đ vo mồm si, vo bụng si rồi, th đừng hy vọng c ai cứu mnh ngoi chnh sức mnh; m sức của mnh th chỉ đủ để chịu đựng một đời sống trong lng ch si. Chỉ c vậy!

          Ngoại thẫn thờ tiếp:

- Lm g trn đời ny c chng thợ săn ho hiệp,  khng kho lại c một con si quỷ quyệt hơn con si ny đng vai chng thợ săn để nuốt b chu mnh một cch khc. Đừng mơ ước v chờ đợi điều đ chu gi của b, hy sống quen trong đời sống mới v trong đm tro tn chắc hẳn sẽ c ngy c những mầm xanh mạnh khỏe hơn   

*

*       *

Bụng si no n căng trn, trong đ c em v Ngoại. Chắc si gi buồn bã v đơn độc biết bao, chắc nắng vng đ vụt tắt v cnh rừng ph́n thng vng ngan ngt mi oải hương v nhựa hổ phch đ chm dần trong bng tối. Chắc giỏ bng mua tm v hai chiếc bnh đ đổ ngả nghing trn sn nh, chắc cả cnh rừng qu ngoại im lm, cm nn, ngạt thở đang đợi chờ pht giy si trở thành l si. Đm ấy những v sao xanh xao v nh trăng khuyết nơi nao? Đm ấy c tiếng dế nỉ non hay tiếng vi con n lạc xao xc trn cao? Đm ấy mẹ c chong đn chờ em ? V đm ấy, gi v v hun ht c di hơn đm nay? Rồi ,ci buổi chiều gh sợ ấy đ đến với thin đường tuổi thơ của em.

 

Mọi sự bất động v im lm chờ đợi. Ngoại co ro, gi nua xương xẩu, nhỏ b trong gc tối tăm. Đm chắc đ khuya,  hnh như si gi đứng dậy, cả ngi nh nhỏ, rừng cy chuyển động ầm ầm Cả khng gian cm nn đợi chờ chợt b̃ng chốc o o, ầm ầm khắp nơi nơi Tiếng gầm r khắp nơi nơi hay chỉ thực ra l chnh lng em qu khiếp sợ m xn xao ln tiếng?

 

Lm sao qun được cái đm trăng hè định ṃnh ́y ...

 

Si gi đứng ln, si gi ngẩng cao đầu,  nhn nh trăng khuyết đầu non m h từng trn di vang động cả đại ngn. Tiếng h u u vọng di, thăm thẳm, của sự chiến thắng hay của ñi c đơn? Thực si c gầm h khng, hay chỉ l chốn bnh an vỡ vụn tạo nn m thanh gầm r,  cả một cnh rừng qu ngoại bao năm m ả nay gầm r? - Cnh rừng qu ngoại o o l đổ, cy cỏ lay động, nằm rạp xuống. Si vươn mnh ln rầm rập bước như chạy, lng dựng gy, răng nanh nhe cao, lưỡi chảy di giữa hai hng răng lởm chởm. Chưa bao giờ si l si hơn đm nay!! Si chi đầu bươn chạy vượt rừng, vượt thc, vượt ni, vượt non si chạy như ma đuổi với tiếng h di, ngn vang, nhiều khi tắc nghẹn, thống thiết bi ph̃n !! Ngoại quay lng lốc trong bụng si, từng thẻ xương gi rơi rụng, gi quến lại nhau Em khng thấy buồn bã, em khng thấy sợ hi, em mặc cho định mệnh cuốn đi trong vng xoy đin dại, em chỉ cầu xin ci đm đen nhầy nhụa ny hy tri qua mau, rồi ra sao cũng được. Ci đm định mệnh như đin dại của sự  đuổi bắt hư v; si m chiếc bụng căng trn trong đ  cả một đm hn yếu tả tơi vần vũ lấn lướt đạp ln nhau m chạy; v si h những tiếng h di kinh khiếp, v vọng, thống thiết !! Tất cả đều chạy, chạy chết khiếp, chạy ch đạp mọi thứ , chạy về pha trước, chạy cho tiếp cận được hư v V cứ thế, si đến đy, cuộc hnh trnh no rồi cũng c hồi kết thc. Si đ đến đy, trước mặt l đại dương bao la, si xoi chn ra biển nước, si tựa lưng vo đồi ct si khng cn h nữa m ph ph thở dốc, ph ph thở trong no n chiến thắng,lưỡi thm kht th di ra , đỏ hỏn ,liếm lp những giọt kiu hảnh cuối cng, lặng lờ từ ngy qua, thng qua, năm qua m vang c một cuc sống nơi xa xi vọng về. Si nhn g, trng chờ g ở biển sng xa xăm? Em mong chờ g ngoi nt xanh chn trời mờ mơ,  xa xa ấy? V ngoại ni g khi vi nhm xương kh biến thnh cỏ chm chm cứ xoay tt, xoay tt, chạy lng lốc trong gi Đ bao năm rồi?

 

- Rồi lng em mi hờn căm, uất ức ?

- Khng khc được trong những ngy thng đầu tin của tang thương trong cơn bương bã, đin cuồng. V rồi thời gian. Vng, thời gian mới chnh l chng thợ săn ho hiệp.Thời gian l vị thuốc thần  chửa trị mọi nổi khổ đau .Thời gian gi quyện kẻ gy khổ đau v nạn nhn của n vo thnh cng chung một thn phận trn mảnh đất ny.Tiếng h  thắng thế ha lẫn tiếng nấc tang tc ngm tẩm trong thời gian thanh một loai hồng ngọc rỉ đỏ mu người. Trong đy su tm hồn, nhiều khi em nghĩ  tiếng be be nhởn nhơ gặm cỏ xanh ở ba rừng của ch cừu non ắt cũng c cht tội tnh trước cái x́u xa của hng răng lởm chởm của si thập th trong rừng su? Thơ ngy, nõn n đ mời gọi hm nanh si! V hơn thế, nơi những đồng cỏ khng c si lai vng th đn cừu nhởn nhơ sống ,ph phởn sống cũng sẽ dần dần thoi ha v tn lụn. . Ci c cũng cần thiết một cch nghiệt ng!! So với chuyện ngn năm th ñi khổ của  em no c nghĩa g, thời gian bo mn tất cả, thời gian ngm t̉m cho mọi sự m vo nhau, cần c nhau. Anh nghĩ g khi nhn bộ xương c ha thạch, ở trong hốc đ trn đỉnh ni cao? Anh c thấy sng nước ru xanh nhởn nhơ con c ngn năm trước bơi lội trn những vệt vật vờ hư ảo của phiến đ? V đm nay, trn cao thăm thẳm kia l những v sao chốc chốc đổi ngi, em ngồi đy, anh ngồi đy, anh c thấy những toan tnh, th hận, nhỏ nhen  v nghĩa biết dường no!! Khng cn c si gi tn c m cũng chẳng c em b qung khăn đỏ dịu hiền. Khng c tất cả. Thời gian hon tất việc xa bỏ mọi cch biệt : em đ nng niu một vỏ ốc ngũ sắc trn đồi ct sa mạc m nghe thấy cả tiếng sng bỉn của một thời xa xưa

*

*       * 

Ti xoay lưng về pha biển, quay lại nhn dy đồi ct hồng nhấp nh pha sau : từng bụi cy đen trũng su như hố mắt si u-sầu, từng dy cy dương thấp thấp xỉa xi lng l ln trời,  từng ln đất g chảy di xuống mp nước như những cnh tay bung xui đng như em b ni, những ch si trầm ngm buồn v hiền lnh qu đổi. Chẳng cn tiếng h vọng khiếp hi, kinh hong; cũng chẳng cn những chiếc nanh trắng lởm chởm Si v b, v B đ được thời gian v gi sương ngm tẩm, đ ha lẫn lm một trong ci v cng;  họ  đ ha thạch trong mắt ti. C nghĩa g đu sự lừa dối, c độc hay thơ ngy, nhn hậu lịch sử nhn loại  đu chỉ c  trăm năm m vội vả ru rao chuyện mun năm lớp lớp sng thời gian sẽ -ộp ṽ qua v xa sạch.

 

(2006)

 

oOo

 

 

XEM Bi Số 7 - Tưởng Rằng Đ Qun

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com