www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Gio Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

 

 

KHI TU H KU

 

 

                                         

Truyện ngắn:
 

04- Bng Dủ Dẻ
 

Ti tm thăm một người bạn vừa đồng mn, đồng hương. Hơn 30 năm, gặp nhau nơi đất khch qu người, ti nghe anh ni, nhn anh cười, một nh mắt thật su m thấy lng mnh nao nao buồn. Những thng ny, trời chuyển ging, như muốn mưa, hầm hầm oi bức! Si Gn thng năm giống như ngoi xứ Quảng thng bảy, khi chiều chiều nhn về ni xa xa, Đ Dựng, my sẫm mu s thấp với tiếng ầm km theo cc tia chớp ngon ngoo. 

 

Anh học dưới ti mấy lớp, ngy cn đi học anh học giỏi lại vừa c ti lm thơ, chơi nhạc. Anh l học tr Quảng ngho tha hương, nay đ ngoi su mươi, cng danh thnh đạt. Ngồi nơi nh anh, tiếng xe cộ ro ro ở xa lộ vẳng vo chen lẫn với tiếng my xe ở ga-ra bn cạnh, tiếng ầm trời trở ging, oi bức, hầm hập Cả hai, hnh như khng nghe, khng thấy g hết ngoi chuyện qu hương. Người xưa ni đng thật, cn g vui bằng. Tha hương ngộ cố tri , huống hồ cố tri lại l đồng mn. 

 

Hai mi đầu xanh ngy xưa nay đ nhiều sợi bạc. Ti ni, anh ni, chng ti ni, người Quảng Nam chng ti ni! Đng l dn Quảng đ gặp nhau, ni khng thi, ni như cãi, ni to, ni nhiều, ni si nổi!!! Chng ti thi nhau kể về ngy xưa . Kể về ngoi mnh, ci ngoi mnh cứ như l nhạc nền cho hng ngn kỷ niệm ma may trn ấy. Lạ thật, với người Quảng xa xứ, ci g ngoi mnh cũng l nhất : con c ngoi mnh thơm m ngọt, thịt heo ngoi mnh ..., nắng ngoi mnh , gi ngoi mnh, đến cọng rau, tri ớt ngoi mnh cũng hơn cả xứ người. Tại sao chỉ l ngoi mnh m khng l ở trong, v từ thuở cha ng đi mở đất hướng về phương Nam đến nay, người dn Quảng chỉ đi vo trong, v trong để nhớ đến ngoi mnh. Từ ci thuở xứ Đng Trong ấy, người Quảng chỉ ngoảnh về ngoi ấy m hướng về qu mẹ ruột đau chn chiều Đ l từ ngoi mnh, một từ gi biết bao thương nhớ.  

 

Anh Anh nhắc đến cc người đẹp, cc dng hồng m mấy đứa học tr qu tụi ti chỉ nhn ngắm v mơ mộng Mỗi điều anh ni ti đều mườn tượng ra, đều thấp thong trước mắt cc hnh ảnh cũ. Khng cn ngoại Si Gn với bụi m, nắng gắt v tiếng xe cộ ầm ầm Ci hiện tại nhỏ nhoi ny chẳng l g cả với sng tro hoi niệm đang dng cao. Ti như nghe hng tre gi trước cửa Trường mnh kẽo kẹt trong gi nồm thưa, ti như đang nghe tiếng g thước kẻ lch cch trn bảng đen của Trường tiểu học bn cạnh; ti như nghe tiếng lạch bạch my xe chạy quanh sn trường Ti như đang thấy li hi mấy quần sọt kaki xanh, o trắng ngắn tay, xếp hng trước dy trường lợp tn; ti như đang thấy mấy c gi qu xm tụm dưới gốc đa gc sn trường; thầy gim thị khuỳnh tay đi đi lại lại. i, những ngy thn thương ấy như cn cảm gic nng hổi bn ti, trong ti,, trong hai ng gi xa xứ nhớ về một ngi trường xưa. Ti nhớ cặp mắt to đen ly với hng mi di của c Ngọc nh thuốc ty,  ti nhớ chiếc răng khểnh của Băng Tm; dng gầy lau sậy của Thanh Bạch bưu điện . Anh nhắc ti nghe con đường ln quận c qun bnh bo dng xeo bằng tre như cy thanh long đao cắt chn bnh thnh hoa thị từng mảng bột vi trong nhn tm c mấy lt ớt đỏ. Như người say sưa trong sng biển, bơi ra xa chợt giật mnh, quay mặt nhn về bờ ct, anh ko ti về thực tại :

 

- Anh biết khng, khi xa qu vo Si Gn, ngy ấy ti cực khổ lắm. Ti đi dạy km để học v ti gặp vợ ti cũng trong cảnh ngộ đ. B x ti l người Si Gn chnh hiệu - Chị ngồi bn anh lặng lẽ cười, thật hiền, nhn anh như muốn nghe anh giảng những bi học hơn 30 năm xưa- Anh biết rồi m, học tr ngho Quảng Nam vo Si Gn học th Chữ th anh chng xuống, nhẹ như tiếng thở di v mắt anh buồn buồn nhn xa. Ti muốn m lấy đi vai gầy của bạn đồng mn m siết chặt như siết lấy qu khứ sụt si trong lng mnh Ngy ấy, những ngy ấy, bao đi chn qu tụi mnh lang thang trong phố Si Gn; những năm 60, Si Gn khng nhiều dn Quảng, cng xm tụm sống đi rch cầu chữ, kiếm cơm. Ti nhớ những chiều mưa nh nhem đi học về, dựng xe đạp bn hin np cơn mưa ro, np st gốc cy me nhn ln mấy khung cửa sổ c nh đn n-ng sng xanh trn cc lầu m ước mơ c chỗ no để nằm soải người ru một giấc ngủ m trong vng sng mt lạnh ấy! Ti nhớ cảnh xếp hng chờ mua thức ăn ở qun cơm X Hội đường Nguyễn Cư Trinh, ln tm chỗ ẩn np để tối xem c Thanh Thy ht m khỏi mua v. Ngy ấy, chỉ biết lấm lt nhn mấy c thnh phố t o di lả lơi trn xe v-l-x-lết m thầm ước mơ; Ngy ấy cứ nn nao chờ đến Tết l về qu v sau Tết hể hả mang vo mấy ổ bnh tổ cứng như đ ăn dần dần cho đã cơn nhớ thương ngoi mnh cho đến cuối thng hai.

 

Chng ti chỉ ni với nhau từng chữ rời rạc : ngy ấy ngy ấy v mỗi đứa chm vo kỷ niệm, hnh ảnh v cảm xc ngy xưa như một mn sương mỏng bao phủ hai mi tc muối tiu.

 

- N , anh biết khng anh ni tiếp với ti Sao ngy ấy mnh dễ khc hơn by giờ. Lc mới đầu, xa nh, xa bạn b, vo đy cứ chiều chiều, ngồi một mnh sau hin nh l ti muốn khc. Nhớ qu, chịu khng nổi. By giờ nghĩ lại nhớ ci g, nhớ sao quay quắt đến vậy, ti nghĩ khng ra? Những người tha hương cng thương nhớ qu bao nhiu th nơi xứ lạ sống xm tụm nhau lại, từng con hẻm, từng xm. Rứa mới c khu Bảy Hiền, khu chợ b Hoa, khu cầu Đỏ rồi tự ci lối sống xm tụm để đỡ nhớ qu ấy m c qun m Quảng, cơm g Tam Kỳ, cho vịt H Lam Văn ha ăn n như miếng bnh trng dẻo n m lấy, quấn lấy rau cải thịt th trong đ n bao bọc lấy từng cụm dn cư v n l chỗ giải tỏa sầu nhớ.

 

- Anh ni đng qu, c lần buổi sng ti gh qun m Quảng sau chợ G Vấp, một anh bạn cở tuổi tụi mnh chở ng gi đến ăn. Nhn ng gi l mnh thấy ngay bng dng ng ch, ng cậu mnh ngoi qu : cặp b ba trắng, nt giữa, nn phớt ni-lng, hm răng bợn khi thuốc cẩm lệ - Vừa ngồi vo, l cụ rt một chn ln, chỉ vo tấm tranh mu m trn vch cười hề hề :

- Chi lạ rứa mi coi, đ l Quan ng th cởi xch thố chứ ai lại bạch m? Phải đi hia chỉ vng chứ răng lại giy vải hả?

 

Người con trai xuề xa : 

- Người ta vẽ cho c, chớ ai để chi cha?

- Mi ni rứa, răng nghe được!

 Khi c b bn hng đem hai t m ln, ng gi lại cười hề hề:  

-  Chi lạ rứa mi! Đ l m Quảng phải ăn ớt vằm, cắn nguyn tri. Khng ăn ớt xắt trong chn nước mắm; ớt vằm, ớt cắn mới thơm nồng. Phải bnh trng nguyn ci, chớ răng lại bẻ miếng nhỏ để trn dĩa kiểu ni? M Quảng l mn ăn dn giả, tay bưng t, miệng hp nước sồn sột mới l kỳ th! Đng thật người Quảng l ồn o rm rả, xởi lởi vui cười khi ăn, khi uống với nhau. A, khi đ bnh trng nguyn ci bẻ rm rốp, dn tan như tiếng cười lớn, như tiếng vỗ tay, như tiếng trống cơm trong hội bi chi đng khng n? Ai lại bẻ nhỏ, cht cht, by kiểu như ri đẹp mả m mỏng manh như ci anh chng Kim Trọng đẹp m m khoanh tay 15 năm để Kiều nương lận đận, như xứ Huế của vua cha bn kia đo; phải như Từ Hải, phải như h d, h nạy chớ đu c õng ẹo như mi nh mi đẩy!

 

Bc cười ha hả, ngẩng đầu ln, tay v mấy miếng bnh trng nướng mỏng manh hnh vung vung trong lng tay sần si, rm nắng. Ti muốn m bc như m cc cậu, ch của ti ngoi qu, như m cả nhớ thương qu mnh vo trong lng. Đng l Cha ng ta dn đất Quảng l dn gốc lnh th trấn ải, dn đi đy xa xứ, ăn cục ni hn, lun lun phải đương đầu với hiểm nguy v gian khổ tủi nhục của kẻ bị đ nn; phải quần tụ sống trong nghĩa kh giang hồ. Bởi là dn lưu đày bịt xứ, śng trong lán trại, tai ù vì sóng gió nn phải nói to, la lớn mới nghe, phải cãi cọ tranh śng mới có ch̃ t̀n tại. Th́ nn, rít ra r̀i trở thành ṭp tính của dn Quảng: ăn to nói lớn, ḅc chạc, đ́u tranh mãnh lịt và ŕt ăn bè ḱt cánh. V cứ thế, nếp văn ha giang hồ biệt xứ đ đi vo trong mu mấy trăm năm. N l nguồn cội của tnh chất : quyết liệt phản đối, quyết liệt đấu tranh v trong thm su v thức vẫn cn m ảnh bởi một mặc cảm cng dn hạng hai trong mọi hon cảnh x hội nn lun lun phải dng ch cố vươn ln. Người Quảng vốn l ni ương ngạnh, kh trở thnh người lm quan tốt; kh cong lưng dạ dạ, vng vng đội trn đạp dưới; kh rị mọ m tai để vừa lng tất cả. Người Quảng là của sự vươn ln, của cách mạng chứ khó là của quỳn lực chính trị.

 

Ti xa Quảng Nam - anh kể tiếp, vo đy đ gần nữa thế kỷ rồi m lng vẫn nhớ khng ngui. Anh biết lng ti da diết nhớ về qu mẹ l lc no khng? Đng như cu ht ru ngoi qu : Chiều chiều lại nhớ chiều chiều Nhớ về qu mẹ chn chiều ruột đau! Cứ nắng vng nghing nghing, xế xế, cho đến chạng vạng, nếu khng c việc g, nhn xa xa, tự dưng lng ti chng xuống, nghn nghẹn ñi nhớ qu. Lng hoi hương v hong hn như c duyn nợ ngn đời! V anh biết c hai thứ ở qu mnh gắn liền với hong hn m ti khng bao giờ cn tm thấy lại - Thứ nhất l tiếng rao thổn thức bn c-rem của ng gi đứng ngoi ro Trường, cạnh bụi tre gai. Anh cn nhớ ng gi bn c-rem Đại Chng, mặc đồ đen nn l, tiếng rao vo xế chiều m u, lạc lõng : c re em. đy . C lẽ tại lc ấy mới lớn, c lẽ ng ấy đứng ở hướng con đường ln Tin Phước, đường qua nh người mnh yu, c lẽ m thanh cộng cng khng gian vng vọt m u của những chiều chuyển ging, m từ xa xa cc lằn chớp ở Hn Kẽm Đ Dừng, ở Tr Kiệu . C lẽ tất cả ci đ gi trong tiếng rao lạc lõng l ci mnh cn nhớ lại. Nhớ lm tre trước cổng Trường xiu xiu, kẽo kẹt; nhớ hng gn trn đường đất đỏ trước trường, mỗi khi gi thoảng qua, cả dy tri kh chạm nhau ku lốc cốc như tiếng guốc gỗ vang vang lạc lõng lm thảng thốt trong từng giấc mơ !!

 

V ci nhớ qu thứ hai trong hong hn chắc ti ni ra l anh đồng cảm ngay thi; đ l hoa dủ dẻ !

 

- Đng rồi, ti reo ln như nghe người bạn gọi đến tn mnh trong rừng người xa lạ ! Đng n l bng dủ dẻ.

 

Qu mnh gọi đ l bng, t ai gọi l hoa, từ hoa l từ sch vở, từ ngoi ấy, bng mới l từ qu mnh ni với nhau. Như l bng b, bng bụt, ngay cả ci lm duyn trn tai c gi cũng gọi l bng tai Cn ci tn dủ dẻ l tn dn d, chẳng thấy sch vở no ghi n, ni ra chẳng c nơi m hiểu, n chỉ c trong lng người Quảng tha hương tụi mnh thi!!

 

Tn loi hoa thật qu, dng hoa khng đẹp, hương hoa ngọt như hương chuối chn. Ti nhớ đến những con đường ct trắng, ct mu hồng thm chen lẫn xc phn b v rc Ti nhớ đến cy gai long, gai xương rồng xen lẫn với sim v mc, xen lẫn với cy nổ, cy di, cy ch l gai những bụi tre gi xương xẩu, gai cong vuốt chập choạng trong ci nắng hun hun Con cho bẻo đen nhnh đậu nhn nhẩy trn ngọn cy cao; con chim trau trảu ức mu xanh chm, đầu nghing nghing t m nhn mấy ch tru thim thiếp bn bờ ruộng. Gi nồm thi thoảng xốc ln., qua mấy đm thổ mới gặt, gốc rạ trơ như ln tc mới hớt, mi thơm của rơm chen với mi hăng hắc của phn b v nước tiểu thnh một thứ hương ngo ngạt, ngai ngi lng kẻ tha hương như bung chng trong ñi nhớ. Lạ chưa! Nhớ cả mi phn b ngai ngi trong hong hn!

           

V ngy ngất nhất vẫn l bng dủ dẻ bng tự biết mnh khng đẹp, tự biết mnh qu qu, nn np kn sau đm l rậm xanh. Bng đủ tự tin về hương thơm của mnh v đủ dịu dng thư thả như c gi qu chiều chiều gội đầu xa tc hng gi bn hin : chỉ khi chiều xuống, ci nng hừng hực lửa vừa du dịu trong gi nồm mt l hương dủ dẻ đ ngan ngt bay xa. Nếu hương cau thanh bai v nhẹ đến độ phải nhắm mắt, tỉnh tm, ht nh nhẹ mới bắt được ln hương nhẹ, thong ẩn thong hiện; Nếu hương li hay dạ l nồng nn đầy ắp, chong ngộp như khiu khch hương sắc của một kỹ nữ dy dặn; - Th bng dủ dẻ như ci đẹp mộc mạc của c gi qu, tự tin ở gi trị tinh thần của mnh trong phong kn hương thơm v cũng c phần mặc cảm về phận mnh trong sự che dấu dng hoa th th dưới đm l xanh dy, rậm. Chiều chiều, qua một ngy nắng rt ti đ lang thang trn đường về lng, trn lối đi ở đồng ruộng về đu đ thoang thong mi thơm ngo ngạt của bng dủ dẻ, chnh mi hương đ quấn qut suốt tuổi thơ mộng. Ti cn nhớ anh bạn mỗi lần sng thứ hai đạp xe xuống trường đeo bn ruột tượng gạo, khng qun mấy bng dủ dẻ hi dọc đường bỏ trong ti o. Ti nhớ c Hường bạn học da đen ngăm ngăm, tc hoe đỏ v nắng chy ct trắng Thăng Bnh, cứ lm điệu ci một bng dủ dẻ ố vng bn kẹp tc, bng đ ho a, nhưng hương ngọt ngo vẫn bng khung!.

 

            Đng, anh bạn đồng mn ni rất đng, bng dủ dẻ sao m n giống người dn xứ Quảng đến vậy, n th qu, chơn chất, m ngọt ngo thắm đượm tnh qu. Đ bao năm đi xa, c lẽ cnh hoa khng đua đi mu sắc ấy lại gợi ti nhớ nhiều đến qu nh.

 

- Khi quen ti, anh ấy ni về hoa dủ dẻ ngoi qu ảnh, ni đủ thứ kỷ niệm về loi hoa ngộp hương đồng nội ấy, ti khng tưởng tượng ra. Rồi, sau khi lấy nhau, anh đưa ti về qu - Chị bẽn lẽn kể lại chuyện xưa, chuyện đ hơn ba mươi năm rồi m như mới ngy no.

 

- Buổi chiều xứ Quảng, ti đưa c gi Si Gn về thăm qu mnh, vợ ti hỏi hoa dủ dẻ ở đu, ti chỉ cười đưa nng đi qua một trung ct hai bn lp xp cy rừng. Rồi chợt một cơn gi nồng thoảng qua, mấy lm tre gi nhn nhảy, tiếng cu cườm gy cầm chịch như tiếng mẹ cầm quai ni m chầm chậm ru ht ơi chiều qu vng nhạt v im ắng ti bảo : Em nhắm mắt lại sẽ thấy hoa dủ dẻ, v c ấy đ lm theo, v hai chng ti tần ngần đứng lại một ln hương ngọt ngo, ấm p, thn tnh như lời cho hỏi bằng nh mắt đen ly của c nng hng xm, như ci cầm tay kh rm khng bung của bc Tư, bc Bảy trong lng ti khẽ ni : C thấy bng dủ dẻ qu anh khng em?, nng d dẫm bước theo nguồn hương v ci xuống, ci xuống Ti chỉ cho nng thấy một cnh hoa dủ dẻ mu vng nhạt như ha lẫn vo mu đất ct, np dưới đm l xanh sậm mu. Nng đ ngắt cnh hoa ấy, v lặng lẽ ht trọn hương thơm từ cnh hoa

 

Anh cười tươi v quay sang pha vợ ni tiếp :

 

- Phải khng em? Em đ cầm tay anh v ni : Đng, hoa dủ dẻ rất giống anh. V rồi ngy trở vo lại Si Gn, vợ chồng ti đ cố cng đnh một cy dủ dẻ vo trồng trong ny. Vợ ti cố cng chăm sc, tưới tắm, v anh c tin khng, cy dủ dẻ duy nhất đất Quảng đ sống được ở Si Gn ny. - Em đưa anh ấy ra xem cy bng dủ dẻ đi em.

 

Chng ti ra sn trước, trời chiều nắng hừng hực, bn ngoi xa lộ tiếng xe gầm r ồn o, anh chị chỉ cho ti hai cnh l xanh gầy guộc bụi bặm nằm p st bờ kẽm gai.

           

- Đy, n đy, n đ sống được bao năm rồi, m cũng khng lớn hơn được.

 

Nhn cy bng dủ dẻ của anh chị m ti bi ngi khng ni nn lời. Cy bng xa xứ sao m n giống như tm hồn bao kẻ xa qu, vẫn sống m kh lớn, vẫn xanh m khng mượt m. Ở ngoi qu sao n khỏe mạnh, n chắc bẫm v đầy sức sống trong nắng chy v gi ct? Ở ngoi qu, im ắng vời vợi trong gi đồng nội, lặng lẽ ci đầu trong nắng rt v gi ct, bn cạnh cc cnh gai gc của cy gai long, xương rồng, di, sim vậy m sao n chắc nịch mu sậm của l, mấy cnh bng mu vng rơm dy cộm, chm tri mọng vng na, nần?? Cnh cy dủ dẻ ở đy sao xanh xao gầy guộc như kỷ niệm của kẻ ly hương??

 

- Em chăm sc ba năm, rồi c một lần, cy ra được một bng hoa Vợ anh nhỏ nhẹ tiếp vợ chồng em mừng biết chừng no, em chờ đợi tm lại được ci cảm gic nghe mi ngọt như mật vo một buổi chiều no đ giữa khi bụi Si Gn ny!! Cnh hoa nhỏ cứ mi xanh, tm đầu, một cht mu vng nhợt nhạt phơn phớt ở ra cnh khng đủ sức lan rộng v lm cho cnh hoa bật nở để hương hoa lan tỏa Nắng Si Gn gay gắt, m thanh cuồng nộ, bụi m ngạt thở hầm hập ngy đm V giọng chị chng xuống như muốn vỡ a thnh tiếng khc cnh hoa cứ xanh xao v kh dần, kh dần, rồi rụng, chẳng bao giờ hoa nở để hương ngọt ngo ấy thoang thoảng bay nơi đy, chẳng bao giờ        chẳng bao giờ

 

Chiều xuống dần v khng gian như đặc qunh trong tiếng xe cộ ầm ầm v mu nắng mật chảy la từ trn mi nh trước cửa. Ti v anh chị bạn đồng mn đứng bn cy bng dủ dẻ ly hương gầy gầy bn hng kẽm gai m lng như chng lại. Chị vuốt nhẹ một chiếc l mỏng manh, lớp bụi dy khng cn, một mu xanh bng như ngấn nước mắt lưng trng của kẻ nhớ qu!

 

*

*    *

            Năm sau, ti trở lại thăm vợ chồng người bạn đồng mn. Chị đ mất v bạo bệnh, chị vĩnh viễn khng cn nữa, anh bạn của ti buồn xa vắng như tiếng chim cuốc cuốc đơn lẻ u sầu ku quốc! quốc! thu đm bn bờ tre ở qu nh. Trước sn, cy bng dủ dẻ đ kh queo, mấy chiếc l mỏng kh vng cuộn lại như su kn vẫn cn m lấy hai nhnh thn tong teo, xơ xc. Anh ngồi đ, cũng chỗ m mới ngy no anh chị ngồi cng ti nhớ về mi trường xưa, nhớ về qu mẹ , ti nhn ln bn thờ, đi mắt chị thật đẹp v hiền, ngập trn hạnh phc như đang ngửi thấy mi bng dủ dẻ ở xứ Quảng qu chồng, thoang thoảng đu đy. Vng, vẫn mi mi c một bng dủ dẻ ngt hương ở nơi ny. Anh bạn đồng mn của ti vẫn ngồi đ, ngồi trong bng nh nhem chiều, như một tượng cổ với nh mắt thăm thẳm u sầu v quanh anh vẫn thoang thoảng hương bng dủ dẻ ngy xưa .

 

 

( 2005 )

               

oOo

 

 

XEM Bi Số 5 - Lo Thợ Giy

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com