www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Gio Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

 

 

KHI TU H KU

 

 

                                         

Truyện ngắn:
 

03- Con Ch Con
 

Gi thốc vo mũi mi tanh nồng của c, mi mặn của biển, ti vẫn tm được nt đặc biệt của Phan Rang ngy no. Những ngy thng qua, Phan Rang thm lạ lẫm với bụi và khi, thm mu da của  lnh ngoại quốc; cỏ xanh lề đường dọc cnh đồng by giờ xe lnh tắm cho đầy bụi đất đỏ. Thnh phố ban ngy un khi dầu cặn v ban đm vang tiếng ht nghu ngao của mấy ch lnh ngoại quốc, bn tay một chai rượu bn tay một c b Việt Nam mười bảy. Lời dn ca xứ sở họ nơi xa kia nồng đượm hương cỏ miền viễn ty hay cuộc sống giang hồ của những chng trai tm đất mới, giờ đy r rời chếnh chong hơi men bn người kỹ nữ xa xứ. Người ta thấy hắn khắp phố phường, hắn mặt đỏ gay mi mềm rượu; hắn mặt buồn ngi thộn ra trong qun rượu hai tay lng l luồn qua chiếc o hở hang; hắn giữa cng vin; hắn bn ổ nhện. Hắn c mặt khắp mọi nơi v mọi người bắt đầu quờ quạng tm hắn, tm hn những đi mi, bn tay đ la. Phan Rang hm nay mọi người như rướn cao hơn, cao hơn nữa d chỉ mới được qu phn nữa chiều cao. 

 Mấy hm nay nắng gay, mi vị cố hữu của bến xe đ ny vẫn thốc ln nồng nặc. Ti trăn trở trn chiếc ghế bố, mồ hi nhơn nhớt, nhột nhạt lm ti buồn lợm. Thoảng đu đy như mi rong hi tấp trn bi ct miền Trung sau trận lụt, ơn ớn như mi c ươn kho yếu lửa. Anh ti xế xe Thuận Đức đập tay đnh ht vo đi:

 

- Mẹ n rc bao nhiu cũng trt vo ci lỗ ny!!

- Ci mi n lợm như cc chết, sư n ci g m nồng thế? - Chiếc giường tre bn qun trẹo răng rắc, mụ Ba bn phở ưỡn mng ln the th.

- Cc mốc g đu, ba ci đồ hộp của Mẽo, khi ăn th thơm thiệt đến hồi ăn dở chừng vứt n bỏ ra chua vữa – chẳng khc g cc chết. Sư n, ba con nỡm by giờ bắt đầu ăn đồ hộp rồi, n c thm ăn thịt heo thịt g của mnh đu.

- Thơm ci khỉ g, chị Ba chịu mi đ chớ tui nuốt hỏng v được. Thằng Su hm trước n mở hộp thịt g ra, ti thấy n nồng như mi mồ hi muối.

- Chị ny kỳ thiệt c, hơi đu m ni xỏ! sao chị ni ti chịu mi Mỹ. Ti đu c bn Salem với kẹo chụt chụt, ti c nồi phở rồi m!!

 

Hai mụ đn b bắt đầu phn bua về ci mi Mỹ, mi nồng như mồ hi muối. Chị bn thuốc l v kẹo ci xuống gi sồn sột nơi gt chn nhổ đnh toẹt bi nước trầu xuống đất, ni tiếp:

 

- Chị em mnh đừng ni vậy m mất lng nhau, tui ngho khng c vốn mới bn thuốc l, kẹo cho bạn hng xe, chứ ni thiệt ai chịu ci mi tụi n được, thịt g thịt heo hộp ci mi nồng ṿy ni chi thịt tụi n. Con Hương lm bar Phụng Hong, chu thằng lơ Su Lễ, hm trước n ni với tui thiệt phải nhắm mắt m ngủ với tụi n. Mồ hi n cay nồng mi tỏi, nồng chẳng muốn hun.

 

- Mẹ n, chứ tối no n chẳng m một khối thịt hi nồng mi tỏi ấy. Hồi chiều ni n cn m ci ra-d ph ph đi ngoi bến. Ti th đi m sống với thằng người mnh cn hơn. Phải khng cậu?

 

Ti đang lơ mơ nhn mấy cụm cy im ngủ, xa xa mấy tri hoả chu thắp rực một gc trời. Ti nghĩ đến hộp thịt, hộp tri cy mo m lăn lng lốc dọc những đụn ct hoi nắng miền Trung, những b gi, trẻ con hốc hc sắp từng dy, tay cầm cuốc chĩa đo bới những đống rc của qun đội ngoại quốc để tm thức sống tại ngoại Đ Nẵng, Nha Trang, Cam Ranh. Người ta thầu từng đống rc, người ta đo bới những hộp thịt vữa, qu thời hạn đem bn về thnh phố. Hnh ảnh hai thằng b ngực trần, đen đủi, bận mỗi chiếc quần cụt, mặt my nhem nhuốc, vật lộn nơi bi ct nng vng Ha vang, chng dnh nhau đống rc mới đổ, lm ti xốn xang. Mặt nhem nhuốc mồ hi, chng lăn lộn bn đống rc như hai con ch bn mấy miếng xương thừa. Nắng miền Trung gay gắt chi chang trn bi ct nng bỏng, dọc theo quốc lộ từ Huế vo gần Đ Nẵng, hơn một cy số người ta đổ rc, biết bao nhiu người nối đui nhau co xới, tranh nhau từng hộp đồ, từng bao ni lng, gi giấy. Những vật dụng thừa moi mc trong từng đống rc rưởi kia lại đổ về thnh phố, chất nghễu nghệnh dọc lề đường. Từ Si Gn cho đến cc tỉnh nhỏ, những thứ ny bn tự do. Với số tiền cm ci, với thời gi by giờ người ta kh mua được miếng thịt tươi, thế l người ta lại tm mua những đồ hộp thừa thải bn lề đường. Ti khng hiểu những người lnh ngoại quốc  khi đi ngang qua những đống rc kia với những người nhem nhuốc tranh ginh nhau, qua những hộp thịt mo m chất giữa phố, họ nghĩ g? Khốn khổ ny biến chng ta trở thnh những đứa trẻ con chen nhau lượm bnh kẹo trn mặt đất m họ nm vi trn đường hay sao?

 

- Thực ti chẳng hiểu g.

 

Đu đy tiếng rc rch của chuột lẫn tiếng cười đ đởn của mấy con nhỏ bn nước ma ở gc phố. Tiếng hỏi của mụ đn b như chm trong mệt mỏi, ti ầm ừ cho qua chuyện.

 

- Dạ phải.

- Ai chẳng biết vậy m mấy con nhỏ ngủ đm ny qua đm khc, nghĩ cũng phục thiệt.

- Sức mấy, tụi n lm ăn ring chứ bộ, loay hoay tụi n cũng tm mấy thằng Việt Nam m ấp như con Hường đ, chị coi ban đm đi với Mỹ, ban ngy về với thằng nhỏ dưới ngỏ ba. Thằng nhỏ khỏi đi lm g cả, ở nh cả ngy mập trn. Nằm nh c người nui m khỏi lo bị bắt lnh.

 

Tiếng ni hai mụ đn b nhỏ dần, thầm th ra chiều quan trọng về việc mấy chng trai trốn lnh c tnh nhn bn thn cho lnh Mỹ lấy tiền về nui. Mi hi lợm của rc vẫn thốc ln mũi, anh ti xế xe Thuận Đức trm chiếc khăn lng mu cho lng quanh đầu ngy o o. Tiếng đại bc ở vng Khnh Sơn rền ầm như tiếng rn từ lng đất, day dứt khng yn. Ti ngồi đ đốt thuốc l, nhn bến xe về khuya nặng nề ngột ngạt, những cu chuyện r rời như đứt đoạn, nối khc trong đầu c. Ti nghĩ đến những cnh hoa xương rồng mu đỏ chi như chảy nhỉ những giọt mu rỉ trn thn cy trơ trọi, gai gc dọc đường xe lửa qua miền Thp Chm. Cch đy mấy năm, chuyến xe lửa chạy ngang qua vng ấy vo buổi chiều, ti cn thấy mấy người Chm bận đồ xanh, thờ thẫn nhn theo con tu ạch chạy; những nh lụp xụp vươn khi, bầy tru gặm cỏ trơ trong khoảng rừng thưa nồng đất sỏi. Hnh ảnh xưa nơi miền đất cằn cỗi ny ngy nay như mất mt tất cả, vẻ đẹp bi trng của cnh hoa xương rồng đỏ như mu rỉ được thắp sng bằng hỏa chu, rn xiết bằng đại bc, đon tu lửa nghiến trẹo trẹo d dẫm đi trong đm.

 

Từ gc phố, cng vin vắng người nhuộm mu đn ủ dột, mấy người lnh Mỹ vừa đi vừa cười h hố bn mấy c gi Việt bận mini-jupe, đưa đi chn trắng muốt lng cng trn đi giày cao gt. Bng người đi lần vo bng cy, đm đen hun ht.

 

- Tổ cha my, con ơi, tổ cha my …

 

Tiếng chửi hực ln như tiếng nấc rồi tắt nghẹn tấm tức trong bng tối dưới hin mi tn. Chiếc giường tre của mụ bn phở rn ln ken kt, mụ quạt phnh phạch:

 

- ng c chửi n cũng khng về m. ng tnh coi gần nửa thng rồi, tối m ng cũng đến tm m n c chịu về đu. Ci nghề đời m, nữ sinh ngoại tộc ng mặc xc n đi. Tội nghiệp!

 

Ti nhn vo khoảng tối lờ mờ, bng lo gi lom khom đứng dậy, nặng nhọc bước ra ngoi. Mi tc bạc phơ, mặt hom hem rm lại lm chm ru thưa dưới cằm thừa thi. Chiếc o đen cộc v lỗ chỗ, chiếc quần b ba cu bẩn nhăn nhm, thn hnh cm cỏi của lo nằm lỏng lẻo trong cặp đồ ấy. Lo quờ tay vịn chiếc giường tre của chị Ba đứng ln :

 

- Chị Ba , đằng m n cũng l con tui m chị.

- Tnh răng chớ tui thấy n lm khổ ng nhiều qu. Tội nghiệp. Chừ ng định lại đằng đ nữa ? Sư cha n, con với ci!!

- Tội nghiệp n thương tui lắm chị ơi.

- Thương m để ng khổ thế ni. Thằng Hữu khng biết n đi đu rồi, để tui biểu n đưa ng lại đ. Tội nghiệp!

 

Lo gi ngơ ngc nhn cc lối đi, đn điện vng a ngủ thiếp trn đường nhựa. Ti quay lại hỏi chị Ba :

 

- ng ấy đi đu đ chị? Ti đưa ng đi được khng?

- phải đ cậu, lm phước đưa ổng đi. Tội nghiệp! Sư cha con với ci! N lm khổ ổng qu. Cậu tnh xem, ổng kiếm con gi ổng, n lm ci bar ở đầu kia, ổng ku mi m con nhỏ c chịu về đu. Cậu lm ơn đưa ổng lại ci bar c vng đn đỏ gần khch sạn Phước Thuận đ. Đi ng ni n. Tội nghiệp!

 

Lo quay lại nhn ti như van lơn, ti đứng dậy chm một điếu thuốc rồi đi với lo về bn kia đường. Chiếc nn kẹp st vo người, lo bước hấp tấp, luộm thuộm, chiếc lưng khm xuống, đi chn đen  khẳng khiu, mấy ngn chn trần bm st vo đi dp nhựa. Nhn đi mắt hom hem ấy lng ti se lại, ti nhớ một buổi chiều Quảng Ngi, một lo gi m đứa chu trai bị cụt một chn v đại bc, lo ngồi bn h bệnh viện tỉnh. Cũng đi mắt ấy hom hem mệt mỏi, ngơ ngc như mắt người đin bị đưa ln my chm: những nh mắt cầu khẩn, v hồn …

 

- Cụ ở đu đến đy tm con?

 

Lo đứng khựng lại nhn ti. Ti nhắc lại cu hỏi. Lo cười như ḿu mo cha mấy chiếc răng đen rời rạc trn nướu:

 

- Tui ở Vạn Giả, thầy biết Vạn Giả chớ?

- Dạ biết, Vạn Giả c bnh chuối, c bnh ướt chấm mắm ci…

 

Lo chớp mắt nhanh, nh đn vng trn cột điện tạt xuống cho ti thong thấy r cht vui mừng như qu hương sống lại trn khun mặt ấy.

 

- Ừ đ đ, nhưng cỡ xưa ka chớ by giờ th hết trọi rồi thầy . Hết trọi rồi. Ăn  bnh chuối Vạn giả m uống bt nước ch vối nng.

- Lt chuối thơm xắt mỏng mật ươm ra trong l chuối kh, thơm ngon lắm. Chu c gh lại Vạn giả mấy ngy. Cụ ở lng no?

- Bn kia đng xe lửa đ thầy. Cn chi m, hết trọi rồi!!

 

Ti chờ đợi lo ni nữa, nhưng lo im lặng ngẩn ngơ nhn nh đn mu ở qun bn đường. Những từ “ cn chi m, hết trọi rồi” m lo khng ni ln lời đ ti đ hiểu r, đ nhn tận mắt. Nhưng ti muốn lo ni ra để đỡ khổ, qu hương đ một lần tan nt đừng để n tan nt lần thứ hai trong lng mnh.

 

Ti đ qua những lng miền Trung khng bng người, cnh đồng khng bng tru phơi nắng. Những bi ct phẳng phiu trơ vơ mấy vệt chy xm, vi cuộn dy thp gai quằn quại. Những lng miền Nam vắng vẻ: thn dừa toe tot mảnh đạn ca-nng tạc đạn. Nhưng giờ đy tất cả đau thương đ đang ci ln từng vết trn khun mặt lo. Mi nh nơi Vạn Giả c bnh chuối ươm mật giờ đy lờ mờ hiện giữa thnh phố đn mờ, lo trở nn trơ trọi  giữa qu hương .

 

- Thế sao cụ lại bỏ vo đy?

 

Lo ht nước mũi sụt sịt, ci gầm đầu.

 

- Hai vợ chồng tui c đứa con gi thi thầy , tội nghiệp bả bị lạc đạn chết. Hai cha con đi tản cư nhưng sống chật vật qu, con Ch con n đi bn qun rồi n nghe lời rủ r đi v Nha Trang, rồi v đy. Tui đi theo tm n về.

 

- Con ch con no?

- Tn đứa con gi tui, đ l tn xấu háy, tn trong khai sinh n l Nguyễn Thị Hồng, mười su tuổi.

 

Đến dưới cột đn khch sạn, lo dừng lại, mắt hom hem nhn qua bn kia đường; lo đang mún tìm thấy qu hương thất lạc đu đy, đang vướng vu đu đy. Lo ci xuống hỉ mũi, quay ln nhn ti, cht ri mũi cn dnh trn mi, trn mấy sợi ru lưa thưa.

 

- Thầy coi, phải chỗ đ khng thầy?

- Dạ đng rồi, để chu đưa bc vo.

 

Lo tần ngần nhn mu đỏ chi hắt trn mặt đường. Ti nhn hng chữ đn n-ng “Bar Texas”, một vng trn đỏ rực khp kn hng chữ mu xanh. Từ bn trong tiếng nhạc nhi ln ha với tiếng cười rời rạc đượm hơi men. Từ hơn một năm nay khắp cc thnh phố v vng qu, nơi no c vết chn qun đội ngoại quốc, nơi đ bar mọc đầy rẫy từ những bar c bề ngoi sang trọng, tiếp khch, bn hoa được che đậy bằng nụ cười dễ di, bằng mấy tiếng Anh bập bẹ; đến những bar lm bằng hai miếng tn che nắng, mấy chai la de hnh thức, một mn vải giăng ngang một chiếc giường tre. Từ miền đất đỏ Pleiku cho đến vng ct nng Chu Lai, người ta thấy bar xuất hiện dưới nhiều hnh thức. Đ l cch sống by giờ. Người ta thừa biết anh lnh Mỹ lm g với c gi Việt sau nụ cười nhả nhớt ở qun sang trọng; sau miếng vải dưới mi tn vng ct nng, v sau đ nữa … C ai dm ni thật một điều g.

 

Bar Texas kn như một hộp quẹt, ngoi cửa giăng lưới sắt, một ch b mặt đồ trắng đứng nơi cửa ra vo. Lo gi lượm thượm bước lại để nn l ngoi hin, lo nhn ti hỏi han, bn tay nắm lại lom khom lễ mễ, lo sợ.

 

- Lại ci ng mắc dịch ny! Đi chỗ khc! Thằng b trợn trn mắt qut tho lo gi.

 

Lo miệng mm lại, tay gi t.

 

- Tội nhiệp ti m cậu!!

- ng v hoi m đu c thấy. Ci tướng thập th như V C lm khch họ khiếp!

 

ng lo quay lại nắm lấy tay o ti, bn tay xương gầy cố bm một  hy vọng sắp mất, một mong ước hắt hiu, thảm đạm. Ti mở cửa bước vo, tay dắt ng lo, thằng b gc cửa trố mắt nhn khng ni. Dưới nh đn đỏ đục như bng rng chiều, hơn mười c gi ci gục đầu vo những anh lnh Mỹ. Những anh lnh Mỹ to con đưa chiếc lưng tấm phản, đang m ấp một tiếng cười nhỏ b,  rời rạc tựa như lời nấc khan. Nhạc Jazz r ln, tiếng kn đồng ai nức nở đ, lo gi nhướng mắt lục lọi trong những vng tay, sau cc thn hnh  đồ sộ kia hnh bng đứa con gi b bỏng thn yu của lo. Chai La-de si bột, ly Whisky đầy vơi nơi đy chỉ l ci cớ; đy l nơi cho những bn tay t m, đi mi khao kht, nơi chọn lựa của mn hng một đm.

 

Lo ht nước mũi ko tay ti chỉ về pha gc phng:

 

- Đ, đ thầy, n đ.

 

Con b đang nằm gọn trong tay anh lnh Mỹ da đen, n cười ngy dại rc đầu vo cnh ngực nở nang. Một tay cầm ly rượu một tay qung vai c gi, người lnh  cười hiền lnh; con b bận mini-jupe đưa đi chn trắng muốt, con b như đứa b con nằm trong lng mẹ, lọt thỏm trong hai cnh ngực o rằn ri.

 

Lo gi bấu chặt tay o ti, lo rớm người ln như muốn chạy lại, ti nghe tiếng ńc ừng ực trong cổ lo. Khi người lnh ci st hn vo cổ con b,  con b cười nắc nẻ, lo gi ht mũi sn sịt như tiếng nấc khan.

 

- Ka, Ch Con! Thầy coi chi m c rứa, Thầy ơi, chết con gi ti!

 

Một pht im lặng tri qua, lo nhướng đầu như quyết định điều g, đi mi lo mấp my, lo ht nước mũi.

 

- Ka, Ch Con!

 

Tiếng gọi thất nhanh, người lo rm lại, tiếng gọi như tiếng của lo trong buổi chiều ở vng qu gọi con gái dẫn tru về; như sau buổi cy trở về gọi con rt bt nước ch  vối nng hổi. Tiếng ku qu ma v thảng thốt đ xoy ln, chập chững đọng lại kh khan. Con b tự nhin thot khỏi vng tay tn lnh đứng dậy:

 

- Dạ!

 

Ch con nhướng mắt  đứng chong dậy, tiếng ku của qu khứ đnh thức n dậy, đi mắt mở to, ngơ ngc, trong khoảnh khắc n như tm về những ngy sống cũ, n như tm thấy bng cha gi, ruộng la v bầy tru; như tiếng dạ của em ở bờ nương rẫy nghe vọng tiếng gọi của Cha gi khi hong hn t ti phủ xuống nương chiều. Phản ứng v thức mở chong ra đ vội tắt lịm dưới nh đn đỏ chi, dưới tiếng nhạc jazz dậm dực đổ hồi, con b ngơ ngc nhn về pha cửa, lo gi lắc đầu, lẩm bẩm trong miệng:

 

- Ch Con! Ch Con! Con ơi!

 

Người lnh da đen nhn con b cười ồ ồ, nhại lại tiếng dạ của n. Cả sức sống qu hương  của lng mạc tắt nghẹn trong tiếng bom v đại bc! Giờ đy hnh ảnh qu hương le li trong tm hồn Ch con lại lịm chết trong tiếng nhạc, tiếng cười của g lnh da đen. Con b nhy mắt rng mnh bỏ dở giấc mơ, n lắc đầu cười v qung tay m cnh ngực đồng đen.

 

- C đ l Tuyết Hồng, trong khai sanh l Nguyễn Thị Hồng, mười su tuổi.

 

Thằng b ko lo ra ngoi, lo ngoi đầu nhn lại, miệng lo mo, mũi sụt sịt. Ti nhn Ch con một lần cuối, mắt n dại đi dưới ln khi thuốc. Qu khứ như chồm dậy, rồi r rời, gục ng trong vng tay lng l đ. Ti bước ra khỏi qun với lo gi. 

 

Lo gi ngồi chồm hổm bn vỉa h, mặt lo chot lại, lo khc rưng rức, đi vai run ln. Hai bn tay nắm chặt chống trn m, lo như một bộ xương khốn khổ được ko ra khỏi quan ti. Lo khc kh, khng một giọt nước mắt, tiếng hậm hực trong cổ ko di lạnh buốt :

 

- Sao dại vậy con ơi! Ch con của cha ơi!!..

 

Gi lạnh về khuya thổi luồn qua đường vắng, vi chiếc l kh xoy trn trn đường nhựa.

 

Ti ko tay lo lại bến xe đ. Bn chn lo nặng nề kh nhọc, gi lạnh ớn lm hồn ti buồn dại. Lo nhm mi nhn ti:

 

- Thầy h, thầy coi phải con Ch Con đ khng thầy?

- Dạ phải, chnh con của bác đó.

 

Ti muốn ni với lo như lo m tả về qu hương “hết trọi rồi” tất cả như một bng mờ, một đứt quảng. Tuyết Hồng đ thay cho Ch Con, Ch Con đ chết trong bom đạn v trong lng qu hương tn lụi. Lo lm sao tm thấy được những g đ mất mt, c chăng chỉ c trong đi pht thanh hay trn những bi diễn thuyết. Khắp vng chiến hng vạn Ch con đ thay tn, đổi nghề, đ gởi đồng ruộng, con tru ,mi tranh cho bom đạn; v giờ đy những Ch con đng thương ấy ẩn nu trong những nơi như th́ đ́y…

 

Ti v lo đ trở về đến bến xe đ, mụ Ba bn phở vẫn cn ngồi ni chuyện ba hoa với chị Bảy về ma gặt ngoi qu mụ. Mụ say sưa kể đến ci th ăn gạo mới, ci vui những đm la tru đập la. Thấy lo gi về, mụ quay sang hỏi:

 

- Răng, ng c thấy n khng m tht tht đ.

 

Lo im lặng khng trả lời, lủi vo gc tối ngồi. Chị Ba nhn lo i ngại:

 

- Thi ng buồn chi, lm tui rầu thi ruột. Sinh con ai dễ sinh lng.

 

Ti nằm trn ghế bố nhn bầu trời sao, gi lay mấy cnh cy cao. Tiếng đại bc vẫn rền vang pha Ma Lm, Khnh Sơn. Mụ Ba vừa lấy quạt đuổi muỗi vừa ca bi ca về qu mụ. Lo gi vẫn sụt sịt trong gc tối. Lời ca của mụ mệt mỏi như bước l lếch của dĩ vng xa xi.

 

Ai đưa con so tnh bạn sang sng.

i mần răng! i mần răng!

Chao ơi, chao ơi! Em đau bụng qu.

Lấy gừng cho em!

 

Tiếng tht tht của lo gi chậm dần, giọng ht mụ Ba vời vợi trong đm vắng. Trong bng tối lờ mờ ti nghĩ c lẽ lo gi đang ngầy ngật sống trong lời ca v ở nơi đ, Ch Con đ về với lo.

 

 

( 1967 )

               

oOo

 

 

XEM Bi Số 4 - Bng Dủ Dẻ

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com