www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyên Giảng viên Khoa Tâm lư chiến
Trường Vơ bị Quốc gia VNCH Đà Lạt

 

 

 

 

LĂO TRÊ THẮNG KIỆN

 

 

                                         

Truyện ngắn:
 

11- Thờ Cúng
 

Hai 

 

Sau mấy năm đi cải tạo như hàng triệu người bại trận khác, tôi trở về với những công việc giản đơn cùng vợ con sắp xếp lại cuộc sống mới. Bỏ qua những uẩn ức đắng cay của kẻ thắng, người thua; đáng ra chúng ta chung hưởng những đêm ngủ không c̣n mộng mị sống chết, không c̣n ánh hỏa châu hừng hực, không c̣n tiếng ầm ́ xé toạc đêm đen…, bao mẹ già nua không c̣n thấp thỏm chờ tin con ở chiến trường xa…

Trong khu hẻm Saigon hầu như ai cũng vậy, cái hạnh phúc lớn là c̣n được nh́n thấy các con có cơm ăn, có áo quần mặc. Tôi tự an ủi với niềm vui tầm thường của kẻ c̣n nguyên vẹn thân thể sau bao lần cận kề với đạn bom.

Mới sáng sơm, tôi vội đạp xe qua B́nh Hưng, cân mười kư thịt tươi nóng hổi về cho vợ thái, để kịp hừng sáng có hàng bán cho dân lao động trong hẻm!

- Anh giúp em đi sớm qua bên kia sông ở quận tám, lựa thịt ḅ ngon, c̣n mọi việc để em lo. Đến tám giờ anh, giúp em dọn hàng về nhà. Vợ tôi ân cần dặn.

Công việc của tôi từ ba giờ đến gần năm giờ sáng, do đó tôi có khoảng trống từ năm đến tám giờ. Tôi đạp xe loanh quanh, lúc sân Tao Đàn, lúc sân Phú Thọ để học thái cực quyền, để xem mấy người chơi chim, họ đem lồng chim treo dưới tàng cây trứng cá cho chim thi hót. Người ta rầm ŕ về chuyện chiến tranh biên giới tây nam, tây bắc; chuyện những chuyến ghe vượt biên; chuyện cải tạo lần hai, rồi sẽ lần ba… Một ly cà phê đen khét mùi đậu cháy, mấy điếu thuốc Nông Nghiệp trên đĩa nhựa… tôi lơ mơ vô vọng trong cảnh sống bám vào nồi phở b́nh dân của vợ ở góc hẻm mà tôi đang ở.

Rồi một hôm, vào buổi chiêu, sau khi mua xương bên ḷ mổ mang về cho vợ chuẩn bị nồi nước lèo ngày mai, vợ tôi bảo:

- Có anh bạn ngoài quê vào thăm anh, anh ấy đi loanh quanh, hẹn chút nữa trở lại.

Tôi gặp lại Huy sau gần mười năm xa cách. Vẫn vóc dáng cao, ốm với đôi mắt và cặp lông mày đen sậm âm u tối. Hai chúng tôi ngồi quán cóc cà phê gần đầu hẻm. Huy cho hay, từ rừng về được bố trí trưởng đội du kích dân quân xă. Bấy giờ miếu thờ Ông đă bít cửa cái, sau thành trụ sở dân pḥng. Huy cũng sửa lại nhà lăo Chưởng và vẫn sống ở đó, không vợ con ǵ. Huy có vẻ buồn khi ṇi về anh Tường, anh của Huy là sĩ quan Quân Tiếp Vụ ở Đà Nẵng, phải đi học cải tập ở Tiên Lănh đă năm năm rồi. Huy có lên thăm mấy lần, có bảo lănh, nhưng không biết khi nào học tập tốt mới được về. Tôi hỏi Huy về chuyến đi này, được biết Huy đi với đoàn tham quan của Huyện để tổ chức cho cán bộ các xă được nghỉ an dưỡng một tuần. Tôi thấy Huy như lừng khừng muốn nói với tôi điều ǵ, Huy cứ hỏi thăm tôi về gia đ́nh sống ra sao, liệu có vượt qua khó khăn được không. Tôi hỏi Huy:

 - Ḿnh hỏi cậu, sau Mậu Thân, ḿnh có về quê thăm không gặp cậu đâu cả, sau đó cậu vào rừng? Bạn bè hỏi thiệt, sao vậy?

- Sau khi ông già bị bắn chết, chôn cất xong là ḿnh đi, đâu có chọn lựa ǵ? – Huy tần ngần nói – Bây giờ th́ độc lập thống nhất rồi… cũng tạm yên. Ḿnh gặp anh Tường trong trại cải tạo, mấy ổng hứa vài tháng, vậy mà đă gần năm năm rồi. Anh Tường bị sốt rét, ốm quá không biết có qua khỏi không?

- Ń, cậu c̣n nhớ cái hộp gỗ Linh Ông trong miếu?

- Sau đêm hôm ḿnh nh́n qua khe cửa đă kể với cậu rồi. Cha ḿnh đóng lại hộp gỗ và trét ba nước dầu rái, loại sơn ghe đi biển. Thứ đó th́ khỏi sợ mối mọt. Sau giải phóng, có ư kiến phá bỏ ngôi miếu, v́ mê tín, duy tâm ǵ dó… nhưng cuối cùng, thôn và xă xin đóng kín và giữ nguyên ngôi miếu. Ḿnh có nạy cửa vào xem, th́ hộp gỗ sơn đỏ vẫn c̣n trên bệ thờ, bụi cát cả lớp phủ lên trên…Nghĩ lại ḿnh thấy thương ông già…

- Bác biết rơ nó không thật, nhưng bác cũng biết nó cần cho xóm làng và cả cho bác nữa.

- Ôi cậu ơi c̣n biết bao điều tệ hại hơn sự ngu dốt. Dân quê, xóm nghèo nên thờ miếng xốp, nhưng ḷng họ thành, ước mơ họ đơn giản. Lắm thứ c̣n gian manh, lừa bịp tệ hơn nhiều. Bây giờ, ḿnh hiểu ra, người ta c̣n thờ cả sự lừa bịp nữa cậu ơi!

Từ đấy hơn mười năm, tôi loay hoay bương chải trong ḍng khó khăn về cơm áo, khi Saigon là chỗ trũng cho mọi ḍng khát sống đổ về.

Ngày tôi có dịp về quê dự lễ cải táng ông bà ngoại khu đất trên triên đồi cát bởi chính quyền quy hoạch làm khu công nghiệp. Tôi mới hay, sau khi vào Saigon gặp tôi lần cuối, Huy chờ anh Tường ra trường cải tạo là cùng một số trai tráng trong xóm chài tổ chức vượt biên. Huyện xă ngày ngày đọc tên Huy trên loa cột điện đầu xóm , lên án tên Huy phản quốc, phản động, chạy theo dế quốc! 

Ngôi miếu thờ linh Ông như sụm xuống giữa các đồi cát ven biển. Tôi ngẩn ngơ đứng bên ba cây bàng chơ vơ trong gió chiều mà nhớ đến ngày thơ dại. Tôi nghe như vang vang lời thằng Huy nói khi kể lại với tôi cái đêm nh́n qua khe cửa miếu thờ: “Tau nói với cha tau khi ổng biết miếng xốp không phải là giăi linh Ông, mà vẫn tế, vẫn lạy và vẫn dẫn dụ mọi người tế lễ là ác! Ác lắm! Thà thờ sự ngu dốt, chứ không thờ sự lừa bịp. Cha ơi!”

 

Nhưng rồi mọi người vẫn phải sống, phải thỏa hiệp và vẫn thờ cúng sự lừa bịp lớn hơn!

 

               

oOo

 

 

ĐÓN XEM BÀI 11:
LĂO TRÊ THẮNG KIỆN - Thờ Cúng- ĐOẠN Ba

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyên Giảng viên Khoa Tâm lư chiến
Trường Vơ bị Quốc gia VNCH Đà Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com