www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Gio Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tc Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

 

 

LO TR THẮNG KIỆN

 

 

                                         

Truyện ngắn:
 

10- Lo Tr Thắng Kiện
 

Một 

 

Gi Thoảng ngồi bn bờ ct, ci rựa quắm nằm rc đầu trong đm rau muống biển b ngang dọc, lc đc vi cnh bng mu tm tụm đầu lại phập ph trong nắng qui. Hng dứa gai p st vo nhau, l răng cưa quay quắt đung đưa theo gi chải lớp cỏ g xương xẩu kh a trong nắng h oi nồng mi nước đi tru b. Lo khụt khịt mũi, cht vị mằn mặn, lm tri khế ở cổ họng đỏ như mồng g đ, thụt ln xuống theo chiều cặp mắt ti h nhướng ln xuống của lo. Mắt lo nhn mng lung ra mấy miếng ruộng nằm st đường đi. Dng ct ny như chiếc lưỡi th ra từ mấy lm cy chạy di đến mp ao nước. Lo cầm chiếc rựa trn tay băm vằm xuống đất ct vu vơ, mũi khn khịt, lo lầm bầm một mnh trở thnh thi quen từ ngy bị ngọng. Lo cứ min man nhớ đến cảnh tay bồng, tay dắt con chạy thục mạng về pha biển, vợ lo đo đi gnh trn vai hấp tấp chạy mặc cho xoong nồi, o quần lỏng chỏng ku vang. Lo cứ ht tong ln:

- Cứ chạy ln pha trước, cứ phng về hướng biển, cứ thot xa dy ni t tề Ci m lo muốn cng vợ con r tới, rng m l lết tới l thot khỏi nỗi m ảnh chết chc trn dy ni Trường Sơn, sau lưng ni ầm ầm đạn bom n n chạy thốc, đuổi kẻ thua trận đến tận chn trời.

Lo lẩm bẩm: Chạy đi đu chứ! n n chạy như ma đuổi rồi cuối cng gập người lại, vứt khẩu carbine bn lề đường, rồi đu lại vo đấy, vc cuốc dẫn vợ con thui thủi trở về; cuộn chiếc o tre-di bạc phếch dấu trong bồ la, rầu rĩ ngồi sau lm tre chờ đợi

Lo cng mấy chiến hữu địa-phương-qun trong lng vứt hết vũ kh dưới đường lộ, o quần, giy bố th tiếc của, gi chặt lại tm chỗ dấu kn. Đ mấy ngy, cả bọn xm tụm lắng nghe, bn kia cnh đồng la con gi hy hy xanh mượt, l từng đon, từng lớp xe cộ, người ngợm vừa đi vừa chạy hốt hoảng theo hướng Bắc vo hướng Nam, xc xơ. Ai đ vậy? Ta hay n, chẳng biết ai l ai, cứ chạy o vo trong, cứ chạy nho ra bờ biển

Rồi đm đến, c mấy loạt pho ầm ầm từ tiểu khu bắn vo lng, hay ngoi biển băn về, hoặc trong rừng n ra? Lo cũng chẳng biết nữa, lo mang mng nhớ một chm sng le ln v mọi sự lặng cm, lặng cm

Trong lng c mấy người chết, lo bị hất tung ra xa v m man, đầu c, gan phổi như bị dần mềm nhừ ra.

Lo vẫn cn sống, vẫn lnh lặn, nhưng cũng từ đ chấn thương lm lo như thụt lưỡi vo, nghĩ th chảy tri m cứ c c khng ni ra lời. Lo cng muốn ni, cng ngọng nghịu thảm hại. Lo cng xc động th đi mắt nhướng ln rờn rợn tia mu đỏ m khng ni được một lời. Sng hm tỉnh dậy, vợ con lo đỡ lo ra hin cửa, ngồi bn ảng nước mưa, lo nghe tiếng loa oang oang: Đất nước ta đ hon ton giải phng! Nhn dn ta v sau đ l nhạc hng ca ầm ầm phủ xuống. Lo nhướng mắt nhn ln dng ct, nơi đnh lng, l cờ đỏ sao vng phất phới bay; tim c lo nhộn nhạo:

- Mẹ mẹ n! C rồi rồi phải khng?

Vợ lo, ngồi lượm thc bn hin, lầm bầm.

- Xong rồi. ng sao vậy?

- C c k.h....n ..g n..i được!

Lo h miệng, nước di chảy thnh dng bn mp. Lo đưa tay chỉ vo miệng mnh, nước mắt rơm rớm chực tro ra:

- K..h....n..g n....i.. đư..ợ..c..!

Lo rặn từng từ, mỗi m chạy ra li theo di nhớt v cặp mi bầm bập run

Mụ vợ nhn lo i ngại:

- Xong mọi sự rồi; thi khỏi ni g m khỏe đ ng .

Lo đăm đăm nhn cnh đồng chiều bạc nắng hoai hoai; sao m những lc trời đất lắng đọng đổi thịt thay da, n lại giống như khng kh chiều ba mươi tết: thời gian như sững sờ, bịn rịn, nắng hoai hoai trn cnh đồng pha với khi chiều bng bạc 

Lo cầm cng rựa phầm phập băm xuống ct, mấy dy rau muống biển b dọc ngang với vi cnh hoa mu tm chạy lũi vo bụi dứa gai. Lo lại lầm bầm theo thi quen:

Vậy đ hơn 25 năm qua đi! Ci con b Ngt mnh bồng trn tay ngy chạy loạn, giờ ny đ c hai con. Tội nghiệp con tui, n cực qu! Ci thằng chồng b bết! N lm tư php x. N m biết g! Chỉ biết rượu. Bọn chng xm tụm nhau lại, suốt ngy chỉ quẩn quanh một đề ti chỗ no c đm giỗ, đm cưới, nh mới, khai trương, đền b, cưỡng chế ni chuyện lễ lạc nhưng chỉ by tr uống rượu, tr p bức người dn, kiếm dăm bửa no say N ni g với ng gi vợ n ka? Cha biết g! Cha c vấn đề! Tổ cha n, vấn đề l vấn đề g! Ni toạc ra đi, tao l ngụy qun phải khng no? - Tội nghiệp con gi ti! Mỗi lần chồng n l nh say về gy với mnh, mnh giận ứa gan, cng muốn mắng, muốn chửi, muốn dạy n th lưỡi n cứ tụt vo, cuống họng cứ thụt ln xuống như ống thổi l rn m vẫn khng rặn ra được một lời. Tổ cha n! Vấn đề l vấn đề g? Ni toạc ra đi, tao l hạ sĩ ngụy qun! Tao l lnh địa phương qun gc cy cầu ở đầu lng. Tao đ! My ni nữa đi, cho cả lng nghe đi!!

Ci đầu gn mu như tm ti, chằng chịt trn mặt lo; con gi lo nhn cha gi như muốn bật khc, tay n nu ko thằng chồng n van xin về nh:

- Anh ơi, anh muốn chọc cho cha đứt gn mu chết, anh mới hả lng hả! Cứ đi đm no về l y như rằng

Thằng chồng n cứ đứng khựng giữa sn, nhn ng gi vợ trợn ngược mắt long ln, miệng h ra cứ c. c rặn Ci ci ci đồ c c

- Tui đ ni cha c vấn đề! Ci đầu cha c vấn đề! - N lm một cử chỉ vu vơ quơ tay chỉ vo đầu n Cha nghĩ g trong ci đầu ny! Sao cha cứ mặc ci o lnh tre-di cũ mn, ngồi ngoi đống ct lầm bầm lầm bầm. Vấn đề l lầm bầm. C giỏi th ni ra coi n!  Cứ lầm bầm

- Đ ni anh về ngủ đi m! Hy để cho cha yn.

Con Ngt, vợ n ko thằng chồng say đi khuất hng ro dm bụt. Lo bấu mười ngn tay sần si trn thanh tre chiếc giường như muốn x rch. Cổ họng lo vẫn thụt th thụt thịt ln xuống, nước di rễu ra bn khe miệng. Khng biết từ lc no, nước mắt chảy khan trn mấy nết nhăn chn chim, nước mũi khụt khịt chực tro ra. Lo đưa bn tay kh rm ln quẹt ngay cht nước nhơm nhớp, lng như dịu đi.

Hai mươi mấy năm tắc nghẹn, ngọng ngang; qua bao cảnh giận đin người, buồn nẫu ruột; bao tưởng ngổn ngang m lo chỉ biết nhướng mắt c c khng ra lời. Vậy m hay! Cứ chiều đến, khi gi nồm mt rười rượi thổi về l lc lo cầm rựa ln doi ct, chỗ ngồi quen thuộc của lo, lầm bầm ớ độc thoại.

Lo c một thế ngồi ring của mnh chỗ doi đất ny, chỗ rau muống biển lớp lớp đan chen với hng vạn cnh hoa mu tm. Lo thch ngồi ở đy, chỗ m ấm của lo, để lo lẩm bẩm ni cho mnh nghe rnh rọt biết bao điều m nơi khc lo ngọng, lo khng thể ni ra thnh lời. Cứ từ từ, theo thời gian, dần dần lo quen với độc thoại, quen với tiếng ớ lẩm bẩm, khi ấy đi mắt lo cứ giật giật, mũi lo nhn nhn như mũi thỏ khi tm mồi. Lo khng cn thấy kh khăn, khổ sở v khng ni được, m ngược lại lo tự lấy lm sướng v mnh ng ục trong họng biết bao cu hợp l v cay độc m c ai biết đu. Lm sao ai trch cứ, hơn thua, bắt bẻ được khi cặp mắt lo long ln v ci cổ họng c tri khế ng ục ci g trong ấy. Lo lại sinh ra ci tật miết, ch, bấu mấy ngn tay cu bẩn vo ci g nằm trong tầm tay lo thay cho cả ngn điều muốn ni. Cổ họng ku ng ục bao nhiu th mấy ngn tay như rt lại thnh mười ngn vuốt của con khi vồ mồi. Lo khoi tr nhất, l chiều chiều cầm rựa ra ngồi bn g rau muống biển lầm bầm, ng ục cả ngn điều v chiếc rựa trn tay cứ thư thả băm vằm ci mảnh đất mềm trước mặt thnh trăm ngn nht Lo thch th hin hin lỗ mũi, m khoi hoạt cười. 

Cch mươi sải, từ mỏm đất lo ngồi l chầm nước hơn so ruộng được vy quanh hng dứa gai m mỗi đợt gi la l tiếng ro rạo l gai khứa vo nhau sắc cạnh. Đ hơn năm mươi năm rồi, lo đ ngồi đy nhn chầm nước loang long bng my chiều tri qua. Đ ngồi đy nghe tiếng gi nồm vi vu trn hng dương xen lẫn tiếng h r gọi ngh của mấy thằng b chăn tru Nắng chiều vng rơi rớt chầm chậm chạy trn đồng la, đu đ tiếng om oạp của con ễnh ương dưới gốc dứa bn bờ chầm.

Cũng chỗ ny, vo thời nin thiếu, lo co ro ngồi đy nhm lửa nướng mấy con chu chấu mỡ bo ngậy, mi vỏ cua đồng chy xm vừa phủi, vừa thổi, vừa ăn sao m n lợn cợn th rp trong kỷ niệm đầy ắp của tuổi thơ. Ci đầu hi cua của lo tc vng chy nồng mi nắng, như b chị lo ni, n c mi hăng hắc nước đi tru. Lo mỉm cười vu vơ, lng tro dng nỗi nhớ thiết tha qu khứ.

Ba miếng ruộng gần hai cng đất nằm như vnh trăng khuyết m lấy chằm nước.  Lo như thấy bng cha gi lm bm vi phn tro trn tầm la con gi, như thấy cha ngồi bn bờ chằm bập bập điếu thuốc r vấn l chuối non ước đẫm nước miếng. Thấy con vện khụt khịt ngửi dọc bờ dứa gai như đnh mi lũ chuột đồng.

Đ bao năm qua rồi, chằm nước v mấy miếng ruộng hương hỏa v cả tiếng ku om oạp của lũ ễnh ương hnh như cũng chẳng c g đổi thay?  Chỉ c lo, ci đầu hi cua chy nắng ngai ngi mi tru ngy ấy th nay đ bạc muối tiu, ci dng nhanh như sc ngy no, by giờ chỉ cn lại đi tay sần si lng bng trong ci o tre-di phờ phạc. Lo băm băm chiếc rựa trn tay, cổ họng như tiếng nấc lng bng. Lo tự lẩm bẩm sun sẻ từng cu trong lng lo:

- Ruộng của tui l ruộng của tui! Từ thời ng cố, ng sơ đến by giờ biết bao l mồ hi nước mắt, đừng c hng m lấy của tui, c chết th chết! Đu c dễ ăn cướp của người ta!

Lưỡi rựa khoắm cắm su xuống đất ct khi lo dằn giọng. Một vốc ct bung ln đm rau muống biển mu xanh mướt, trong nh nắng chiều hoe hoe.

Căn nh nhỏ xưa ng nội v cha lợp tranh, nay đ lợp tn v xy vch. Căn nh vẫn như chiếc hia cong vng của cha mẹ ng để lại, np dưới mấy gốc mt cổ thụ. Cửa nh khp hờ như đi mắt mệt mỏi nhn ra chỗ ng đang ngồi, nhn ra chằm nước v mấy miếng ruộng ngầy ngật ngủ trong gi chiều hiu hiu nắng qui.

Lo min man suy nghĩ, lo u v cứ lẩm bẩm một mnh những cu ko lo định sắp xếp để sng mai ni nới ủy ban ha giải tranh chấp ruộng đất của x. Tại sao phải ni? Cả lng biết mấy miếng ruộng đ l của ng cố, ng sơ lo để lại m Khỏi cần ni! Khỏi cần ni! Của lo l của lo! Cổ họng lo lại giật ln lin hồi, nước mắt chực tro trn khe chn chim cng với dng di chảy lng thng bn khe miệng! Lo bung cn rựa, lấy tay quẹt cht nước nhơn nhớt ấy v dụi vo chiếc o tre-di bạc mu.

- Sng mai, lo nghĩ, lại phải ra x nghe m khng thể ni được g. Chỉ lun lun phải nghe những điều khng đng; cn những điều đng phải ni ra th cứ khục khặc trong cổ họng mnh !!         

Chằm nước, trong nh chiều t, như bt nước ch xanh sng snh, c cht my trắng gờn gợn tri băng qua. Đu đ, bn kia đầm hi nước c tiếng h, tiếng gọi ơi ới của đm thợ cấy, c tiếng ngh ngọ của ch b nhớ hơi v mẹ.

Lo thẫn thờ quay về nh, nơi hai cnh cửa liếp như đi mắt khp hờ rụt r nhn lo.

               

oOo

 

 

XEM PHẦN 10 - Hai: Lo Tr Thắng Kiện

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyn Giảng vin Khoa Tm l chiến
Trường V bị Quốc gia VNCH Đ Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com