www.ninh-hoa.com



 

Trở về d_bb  ĐHKH

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Giáo Sư
Nguyễn Quang Tuyến

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở về Trang Tác Giả

 

 

 

Main Menu

 
 

 


GS Nguyễn Quang Tuyến


Nguyên Giảng viên Khoa Tâm lư chiến
Trường Vơ bị Quốc gia VNCH Đà Lạt

 

 

 

 

LĂO TRÊ THẮNG KIỆN

 

 

                                         

Tuyển Tập Truyện ngắn:
 

04- CON  VỊT  ĐẸT
 
         

Ông cha ta xưa tài giỏi thật! Làm sao mà nghĩ ra được một dĩa tiết canh vịt? Chỉ có vịt thôi à nha, trong đám lông vũ đố có con nào được nhảy vào dĩa tiết canh?  Bốn chân như heo kia bén mảng tới đă là thứ kẻ gian dân hạ tiện! Ăn tiết canh heo là đẳng cấp thấp!

- Đúng thật, người Tàu đâu có biết ăn tiết canh! Ly xen vào.

- Chính xác. Gă Linh gà tồ, giọng oang oang nói như phán, dẫu tự biết điều ḿnh phán có đúng hay không. Ăn uống là văn hóa, để có một món ăn cần một quá tŕnh đào thải, đâu phải chỉ một ngày một bữa, từ con vuợn người cắn cổ uống máu con vật sống chúng săn được, đến một dĩa tiết canh có tiêu thơm, có húng lũi, tía tô, kinh giới, lạc rang ḍn… là cả một quá tŕnh h́nh thành văn hóa. Ha ha ha, uống máu là văn hóa hang động thời hồng hoang, c̣n tiết canh là văn hóa nông nghiệp làng xă, hội hè…  

Tôi ngồi giữa ba thằng bạn, tán gẫu trên trời dưới đất, c̣n mấy ngày nữa là Nông Trường ngô rầm rộ tổ chức lễ Ba Mươi Tháng Tư. Đă mươi năm qua rồi, ở Nông Trường ngô hẩm hiu này, lễ tết là dịp mấy thằng bạn chúng tôi tụm nhau lại nơi nhà một thằng trong nhóm, bày ra nấu món ǵ đó để lai rai, để tán huơu tán vượn. Hôm nay, bọn tôi ghé nhà Ly – cậu ta vừa lái xe cho pḥng vật tư vừa là tổ truởng kỹ thuật nông trường – để “chén” tiết canh vịt. – Điều đặc biệt, đầu bếp cho món tiết canh vịt lại là một ông cán bộ bắc kỳ, cậu của Ly, bí thư Đảng của nông trường. Thằng Kỳ, trẻ tuổi nhất, ngày Giải Phóng mới hơn hai mươi tuổi, thợ sửa xe hai bánh đầu đường, là lính gác phi trường trước kia, bây giờ trở thành tổ phó phụ tá cho Ly, chuyên viên cơ khí nông trường ngô.

Tôi và Linh, là tài xế xe ben chở cát đá cho các công tŕnh thủy lợi, thủy điện Ya-gưi, Bi-gút trong tỉnh. Nghề tài xế xe chở cát đá, xe nhà nước, ăn lương nhà nước, nhắm mắt chở đầy tính khối, cố thắng, chạy bương bương thả bông-mo để dư chút xăng bán chợ đen cải thiện. Tôi vốn tài xế xe công binh tiểu khu Quảng Đức, sau hai tuần cải tạo tại chỗ được cho về đăng kí lái xe thủy lợi. Linh th́ lại khác, cậu ta lớn tuổi hơn mấy đứa chúng tôi, là đại úy chế độ cũ, dân Bắc di cư, công giáo nhà ṇi.

Số phận kể cũng lạ: Là sĩ quan lính Cộng Ḥa, lại là công giáo di cư, vậy mà không một ngày học tập, lại c̣n được lưu dung trong đội lái xe chuyên chở vật tư thủy lợi với chức vụ tổ truởng. Ngày mới giải phóng, người ta cần bùi nhùi để nhóm lửa dù là lửa thực hay ảo, họ ném hỏa mù tứ phía tạo dư luận. Đai úy Linh trở thành người cách mạng nằm vùng, sẳn sàng đương đầu đế quốc và bị lính Mỹ bắn bị thương. Thiếu điều cậu ta được lănh giấy chứng nhận là thương binh của những người thắng trận.

Tôi hỏi, Linh khà khà cười, nói thẳng ruột ngựa:

 - Úi dà! Mấy ổng nói ǵ, tự ổng nói, chứ tao bao lần đă nói: Tao là tay chơi, con gia đ́nh công giáo Bùi Chu, chống cộng thứ thiệt, năm năm-tư sợ cộng chạy tóe khói vào nam, giờ gặp lại, hết đuờng chạy th́ vui sống, nhà nước cho ǵ hưởng nấy. C̣n chẳng có cái vụ nằm vùng chống Mỹ đâu! Tao là lính kiểng nội thành, coi đại đội gác phi trường gdă chiến, tao với mấy thằng sĩ quan cấp dưới nhảy đầm suốt đêm, ngà ngà say lấy xe jeep chạy về kho quân tiếp vụ Mỹ ở phi trường lấy cắp ít đồ bán nhậu tiếp với mấy con ca-ve, bọn quân cảnh (MP) Mỹ nó bắn, tao bị găy xương đùi. Rủi mà may, tao giải ngủ sáu năm truớc ngày ba mươi tháng tư, không đi học tập ngày nào, mà lại c̣n được ghi là có công chống Mỹ cứu nước. Ha ha! Đời có số! 

Linh đúng là tay chơi, to con lớn xác, da ngăm đen, giọng nói to, ồm ồm và ruột để ng̣ai da. Tính chất Linh như một người miền nam thương hồ, nơi nơi là bạn với chén rượu câu ca. Linh nói thẳng tọac vậy mà không ai mất ḷng, người như vậy mà ham đọc sách, ham tán trời tán đất làm nên bữa rượu nào có Linh th́ vui như pháo nổ. Linh chẳng dấu diếm ǵ khi oang oang kể với bạn bè về phát đạn MP Mỹ bắn anh găy gị v́ rủ nhau lấy cắp đồ đi nhậu lại trở thành chiến tích chống Mỹ cứu nước. Và chính cậu ta cũng thấy rơ cái chiến tích người ta gán cho cậu đă dần dần phai màu, trơ mốc bởi người ta không c̣n cần dùng đến nó nữa. Linh hết thời làm tổ truởng đội xe, hết thời cuộc họp nào trong tập thể cũng được ngồi hàng ghế đầu, được cán bộ ưu ái gọi tên là đồng chí, nhắc đến truớc ṭan thể, cán bộ vừa nói vừa ra vẻ âu sầu chia sẻ: “Các anh chị có thấy không, đồng chí Linh đă…V́ sao? V́ ai?... Chỉ v́ ḷng yêu nước và căm thù đế quốc!” Được tâng lên hay đạp xuống, cậu Linh vẫn nhe răng cải mả ra cười, là thằng bạn đầy chất Nam Bộ không thể thiếu vắng trong đám chúng tôi. 

C̣n Ly chủ nhà, cũng như thằng Kỳ, là lính trong đại đội bảo vệ sân bay của Linh trước kia. Cả hai vợ chồng đều được làm công nhân nông trường ngô là nhờ bí thư đảng bộ nông trường là cậu của vợ Ly. Ông cậu lănh đạo nông trường hôm nay sẽ đến trổ tài đầu bếp chiêu đăi Ly và mấy người bạn món tiết canh vịt truyền thống đất Bắc. Từ một binh nh́ cầm súng đứng canh ở các chốt gác phi trường, ngoài giờ th́ về nhà ở ngả tư đường đất đỏ hợp tác với thằng Kỳ làm thêm nghề sửa vá xe hai bánh. Cái nghề tay trái kiếm cháo đó cộng với cây dù ông cậu vợ, Ly nay đă là tổ trưởng cơ khí kiêm tài xế kho vận nông trường ngô.  

Đă mươi năm qua, bao nhiêu là đổi thay. Cánh tài xế chúng tôi, dù lái xe ǵ cũng có một mức sống khá hơn mọi người v́ mọi họat động theo tem, phiếu, kế họach, chỉ tiêu… Hô hào trên loa ở mọi cây cột điện chỉ là mặt nổi của một đời sống, c̣n cuộc sống thực chỉ có sợ hăi và lo âu, thập tḥ, dấm dúi, bán trước, buôn sau mà sống qua ngày. Tài xế là dây xâu chuỗi cho mọi tṛ dấm dúi đó, nên nếu không được là vua, th́ cũng là quan ăn mày trên cả đám dân chiến bại ăn mày. Nhiều tài xế lái xe cho các cán bộ lănh đạo trở thành ch́a khóa vạn năng, để các cán cấp dưới dùng để hiểu ư thủ trưởng, c̣n cán cấp cao th́ dùng tài xế chuyển tải ư chỉ của ḿnh bằng cách tỏ vẻ vô t́nh hay hờ hững mách nước cho thuộc cấp, mở cánh cửa quan chức bổng lộc: “Chà, anh Hai mày thích nhất là có căn nhà hay miếng đất chỗ nào đó, rằng này trong nam này cái xe honda của thằng Nhật nó làm vậy mà tốt đấy nhỉ; rằng chị Hai mày vậy mà mê nuôi heo, lại thích ăn gà mái ghẹ nữa cơ đấy!”

Tài xế được cả dưới lẫn trên tin dùng như các quan thái giám trong triều được các cung phi nuông chiều để công công cầm dây kéo xe dê; về phía mà vua cũng ưa mà phi tần cũng trông ngóng! Xă hội quan chức mới, tài xế được trân trọng gọi là bác tài! 

Trường hợp của cậu Kỳ, tài xế mà không lái xe, làm phó cho Ly, phụ trách kỹ thuật cơ khí nông trường là trường hợp giàu khá hẳn lên mà chẳng ai biết lí do từ đâu. Trong bốn anh em Kỳ trẻ nhất, dân Sài G̣n theo vợ về vùng đất đỏ này sống và sung lính nghĩa quân. Hai năm sau năm bảy-lăm, mấy máy cày, máy kéo nông trường nằm liệt v́ không có vật tư thay thế, Giám Đốc nông trường đi cùng Kỳ đến Công ty vật tư nông nghiệp, được chỉ qua pḥng kế hoạch tỉnh, lại được giới thiệu vê trung tâm thiết bị miền Nam… Cứ chạy ṿng ṿng như thế cả tháng trời, xe máy vẫn nằm dài…

Rồi cuối cùng, Kỳ thuật lại cho cả bọn nghe:

- Tôi cùng một nhóm anh em ở đủ mọi đơn vị khác nhau, với tờ giấy giới thiệu trên tay tŕnh ở cổng căn cứ Long B́nh, Biên Ḥa. Trời ơi, các anh có biết không, đúng là một ḷ mổ vĩ đại, từng chiếc xe, từng dăy máy cơ khí lưu kho, từng lớp lớp vật tư cho tất cả các loại máy móc cơ khí quân dụng cũng như dân dụng… mọi người tùy nghi cần ǵ mở ră ra, bỏ sang bên thứ không cần, chỉ cần lấy thứ ḿnh cần dùng.Tôi cần mấy cái rét-lơ con heo dầu, mấy sên căm, vậy mà tôi ham quá loay hoay buổi sáng, mở lấy được năm heo dầu và hàng lố lỉnh kỉnh các thứ phụ tùng nông trường cần. Ra cổng người ta kí qua loa, kiểm qua loa, quay nh́n lại mênh mông kho băi vật tư thiết yếu ḷng tôi tiếc đứt ruột. C̣n nhớ, anh em ḿnh lấy xích siết ṿng ṿng quanh bánh xe cày, đă bóc hết lớp cao su, để chạy trên đuờng đất đỏ trơn nhũi như mỡ. Nh́n từng núi lốp xe và máy móc các lọai được lăn, khuân chất lên từng dăy xe tải mang biển số miền Bắc, phủ bạt kín và chở tất cả về ngoài ấy…, mà thấy tủi thân.

- Nhưng khi ra khỏi cổng tổng kho Long B́nh, – Kỳ nói tiếp – tôi mới hiểu rơ hơn mặt trái của cuộc sống này. Tôi vừa ngồi vào quán cơm bên đường, bịch phụ tùng vật tư đựng trong bao cát để dưới chân, th́ đă có một hai người sà vào hỏi mua những ǵ tôi mới lấy ra với giá thỏa thuận, heo dầu giá là…, sên cam là… Ông ta kê đủ các lọai, lấy ra lọai nào th́ có giá lọai đó… Rồi lạ hơn là có người hỏi mua giấy giới thiệu của nông trường, của công ty vật tư Tỉnh… dấu lọai nào th́ có giá lọai đó. Nhiều lần sau đó, tôi đă quen đuờng đi nhiều kho khác, nơi khác… được cấp có, mua có, bán có… tôi đă đi với anh em bên xí nghiệp vận tải tỉnh ra đến kho Nông Hạ ở Thanh Hóa, các anh không thể tưởng tượng cái cách người ta xử lư tài sản máy móc thiết bị, chở dồn từ Miền Nam về Bắc. Cả một băi đất trống gần mươi mẫu đất, không mái che, trần trụi phơi giữa nắng mưa chất lổn nhổn đủ loại máy móc thiết bị, từ máy lạnh, tủ lạnh, máy nổ, máy kéo, máy tàu, xe cần cẩu, xe trục…, nhiều đến ngộp, đến hoảng sợ. Các đám thợ cơ khí trong Nam thuộc xí nghiệp hay nông trường quá sành cách mua chuộc đám cán bộ gà mờ canh giữ băi: Chỉ cần một cái đài, vài cái đổng gởi tặng chị và các cháu, là vô tư cho xe tải nhỏ vào quần thảo vài ba ngày với tờ giấy giới thiệu sưu tầm vật tư thay thế. Họ xử lư gọn v́ mục đích là lấy thứ hiếm, thứ thị trường chợ đen cần mà cơ chế cho họ cơ hội vàng: Tay cờ-lê, mỏ-lết, mở khó th́ dùng búa tạ phang bể, chỉ cần giữ nguyên phần ḿnh cần… Trong Nam đang cần máy tàu, máy di-e-zen để độ chế lại máy tàu vuợt biên, th́ nguồn cung ứng và buôn bán thiết bị này cũng có môt phần đóng góp.

Với vị trí của ḿnh, tôi không kiếm được nhiều như bọn ở các xí nghiệp khác, nhưng tôi nghe họ nói băi máy như Nông Hạ chỉ là một trong cả chục băi như thế sau các đợt đánh tư sản Miền Nam vét hết chở về, và bọn họ cũng chỉ là con thỏ trong đám ngựa vằn, trâu rừng, quần thảo trong thảo nguyên tàn sát đó. Ḥa b́nh thống nhất rồi mà nghiền nát, phơi xác cho nắng mưa cả một khối lượng thiết bị sản xuất của cả một đất nước bại vong, chỉ để thỏa măn ḷng cay cú hơn thua, quả là điều không hiểu nổi. 

Đó là ṭan bộ nội dung cậu Kỳ lè nhè kể cho bọn tôi nghe trong một cơn say, khi mấy anh em tra hỏi nó về tiền đâu sắm chiếc Simson mới màu cam mà nó mua ở Saigon về. 

 - Nói cho đúng, cho ra lẽ, ông cha ta không phải vô t́nh mà dành cho vịt có vị trí khác gà. Cậu Linh tiếp tục phần “vịt luận” của ḿnh. Gà có tuổi dậu, vịt th́ không có tuổi, gà với chỗ cúng kiếng, bàn thờ là chỗ quen biết, c̣n vịt th́ thỉnh thoảng mới ghé thăm bàn thờ; gà có ṿng nguyệt quế kết bằng rau răm chứ vịt chẳng có ǵ ng̣ai nhánh gừng cục mịch. Đă vậy, trong xử thế, vịt c̣n mang tai tiếng là thứ “bù trớt” nữa chứ!

 - Ủa, sao vậy anh Linh?  Kỳ hỏi xen vào.

 - Nói với ai điều ǵ mà nó chẳng hiểu ra, nó “bù trớt” là “nước đổ đầu vịt”, là cái thứ “trụi lũi”, rót không vô tai, đă ngu mà c̣n bảo thủ, cứng đầu, cứ ngoác mỏ ra mà ra rả càm cạp suốt ngày không biết mỏi, không biết chán, chẳng cần kêu có ai nghe hay không. Trong bầy vịt có lẽ chỉ có con vịt đẹt là đáng thương nhất.

 - Ủa, sao vậy anh? Cậu Kỳ lại ngạc nhiên xen vào.

 Ng̣ai sân, con chó nhà Ly sủa vang, tiếng vợ Ly đon đả vang ngoài cổng:

 - Cậu ạ, nhà con và mấy anh bạn đang ngồi lai rai chờ cậu.

 - Ai dà, ngày lễ lớn mà trời nắng đẹp thế này th́ thích cháu nhở.

 - Dạ vâng, mời cậu vào. 

Sân sau tiếng vịt kêu vang cạp cạp chen lẫn với tiếng chó sủa oăng oẳng, những tia nắng nhảy múa trên màu lá xanh óng mượt của lá cà phê non, tạo nên một cảm giác thanh b́nh êm ả của b́nh minh nông thôn. Ly đứng dậy ra đón ông cậu, mấy anh em chúng tôi vội sắp xếp dành chiếc ghế xa lông gỗ cho ông cậu cán bộ.

 - Chào cả nhà. Các anh cứ tự nhiên – Ông cậu của Ly buớc vào pḥng khách, bắt tay chúng tôi thân t́nh – Cứ tiếp tục, tiếp tục…

 - Thưa cậu, Ly vẫn đứng, chỉ vào từng anh em bọn tôi giới thiệu, dạ đây là các bạn lâu năm của cháu. Anh Kỳ, phó của cháu ở Nông Trường th́ cậu không lạ ǵ, c̣n hai anh này là tài xế bên đội vận tải vật tư thủy lợi Tỉnh. C̣n đây là cậu vợ ḿnh, bí thư nông trường ngô, xin phép cậu cho chúng cháu gọi cậu là cậu Sáu, theo cách trong Nam cho thân t́nh.

 - Hay đấy, gia đ́nh cả mà, ngày lễ lớn mà liên hoan thế này là rất phấn khởi. Các anh đang thảo luận ǵ mà đi ngoài xa đă nghe hăng hái lắm. 

 Cậu Sáu cán bộ người Bắc tầm thước, đậm ngừơi, da ngăm đen, tóc sớm hoa râm, hơn chúng tôi khỏang trên dưới mươi tuổi. Ông là em cô cậu với mẹ Ly, khi mẹ Ly theo chồng di cư vào nam th́ cậu đă là bộ đội Điện Biên Phủ, năm sáu-mươi được đưa về nông trường Thái Nguyên, sau giải phóng thuộc chi-viện A cho các vùng nông trường ở các tỉnh miền Nam thiếu cán bộ quản lư.

 - Thưa Cậu, cậu là cậu của vợ chồng Ly, th́ như cậu của tụi này, gọi là cậu Sáu cho thân t́nh cậu ạ. Linh thoải mái, giọng ồm ồm.

 - Anh là người Bắc à. Quê đâu vậy? Gia đ́nh cả, gọi thế nào thấy thoải mái thôi…

 - Cậu cho thế là anh em quá vui… Ly lừ mắt nh́n Linh e ngại cái ông “ruột ngựa” nói ǵ thất thố với ông cậu lănh đạo.

 - Dạ, gia đ́nh tôi ở Bùi Chu, vào nam từ năm năm-tư… Dạ, lúc năy anh em tôi nói về vịt trong thời gian chờ cậu Sáu đến dạy cho biết cách làm sao để đánh được một dĩa tiết canh ngon. Việc đó, với tụi này, khó lắm cậu ạ.

 - Giờ này c̣n sớm để đánh tiết cho liên hoan trưa, ta hăy đợi một lúc nữa, để làm thế nào đánh một dĩa tiết ngon lành, vừa lư thuyết thực hành tại chỗ, th́ các anh sẽ thấy đơn giản thôi. Ta tiếp tục thảo luận về vịt đi, hay đấy, hay đấy!

 - Hi hi, Thưa cậu sáu – Linh tiếp tục chiếm diễn đàn – tụi này đang thảo luận đến con vịt đẹt, trong Nam ngoài Bắc ǵ, th́ trong bầy vịt cũng có một vài con vịt đẹt trong bầy .

 - Đấy, đấy ư ấy hay đấy nhở! Cậu Sáu cán bộ gật gù nh́n Linh gà tồ.

 - Ha ha, cậu à, lạ thật chim th́ hót, gà th́ gáy, mà vịt th́ kêu. Hót hay gáy phát xuất từ nguồn cảm hứng có thật. Có hứng, có xúc động chim hót mới hay, c̣n tự động hàng lọat th́ gọi là kêu. Bởi vậy vịt chỉ có kêu mà không gáy! Quạ cũng kêu mà không gáy! Nh́n chú gà trống, ở nhà quê, đứng bên đụm rơm, ngẩng cao đầu uỡn ḿnh cất tiếng gáy, sao mà nó trang trọng; tiếng gáy thấm đượm cả t́nh làng nghĩa xóm, cả ao bèo, tiếng chuông, cả khói chiều bảng lảng phủ xuống hoàng hôn… C̣n bầy vịt dưới ao, con đầu đàn, đảo mắt nh́n quanh, cạp cạp đôi tiếng là cả bầy chen nhau cạp cạp con nào cũng như sợ con đầu đàn không nghe thấy tiếng  ḿnh đang gào “cạp cạp” rất lớn!. Nếu có một chú nào không nhướng cổ kêu theo bầy, th́ đó là mấy con vịt đẹt lề mề, lủi thủi ở góc hốc nào đó đơn độc, vui thú với chú giun, cái ốc vừa rỉa được.

- Hay, ư tuởng và nhận xét lạ – Cậu Sáu nhấp ngụm trà, trầm ngâm một chốc rồi góp ư – Đúng là vịt có tinh thần bầy đàn hơn gà, chỉ những con gà con là gắn bó với bầy, với mẹ thôi…

 - Nói cậu Sáu bỏ lỗi cho, đây là vui chuyện “trà dư tửu hậu”, gà xa mẹ là tự bương chải kiếm sống, c̣n vịt th́ theo bầy cứ nhũi đầu dàn hàng ngang ủi tới, ủi tới được chăng hay chớ, may nhờ rủi chịu theo con đầu đàn. Vậy nên dân nhậu tụi cháu có câu ca dao hay đọc cậu nghe, xin cậu đừng mắng: “Thi đua ta cứ thi đua. Tiến lên phía truớc, ta nào tiến mau. Tiến mau chẳng biết về đâu? Về đâu chẳng biết, hàng đầu tiến lên”. Đấy, cậu thấy cái cách chạy lạch bạch nhắm mắt thi đua đó giống bầy vịt không?

 - Anh Linh à, đừng đem ba chuyện tào lao xịt bụp ở quán nhậu về đọc bậy, cậu Sáu mắng cho bây giờ. Ly nh́n Linh, lo sợ anh ta lại nói lỡ lời khó xử.

 - Không sao, chuyện vui thôi mà, nhưng thi đua là hành vi có ư thức tập thể không là bản năng bầy đàn như đàn vịt được, gán như vậy là cưỡng lư.

 - Cậu Sáu nói có lư, nhưng hôm nay vui chờ liên hoan tiết canh, cậu Sáu cho tụi này bàn dông dài chút cho vui nha cậu Sáu – Linh vẫn như Triệu Tử Long đơn thương xông xáo bên cầu Trường Bản, đầy ngẫu hứng – Cậu à, bầy đàn là bản năng sống dựa dẫm vào nhau, thành quán tính của một giống ṇi như bầy cừu, bầy vịt, bầy chim thiên di. Sống bầy đàn là do bản năng sinh tồn sợ hăi bên ng̣ai, sợ hăi ngoại cảnh… c̣n tập thể là lọai bầy đàn sợ hăi bên trong, sợ hăi chính hệ thống mà nó sản sinh ra. V́ sợ hổ báo, sư tử, th́ bầy trâu rừng ngựa vằn sống quần cư, đấu lưng chống chỏi, dốc sức cùng chạy trốn thóat về huớng của con đầu đàn đang chạy… C̣n nay, tập thể sợ hăi “lệnh”, chỉ thị, đồng loại là mật vụ, chỉ điểm… đang băm băm vây kín, cái con vật nhỏ nhoi trong tập thể đó đang núp giữa đám đông, “cạp cạp ” theo đám đông, chỉ mong được b́nh an giữa bầy đàn quần cư đó. Vậy đấy, thế th́ chính ḷng sợ hăi đă biến cái định nghĩa cao đẹp về tập thể, mà cậu Sáu nói, thành bầy đàn. Không khéo, lắm khi cả nước thành một bầy đàn quần cư lớn trên đồng cỏ khô khốc, mà cả bầy vịt cùng “cạp cạp” ca vang câu “Không nơi nào hạnh phúc bằng nơi đây!” “Cạp cạp”! “Cạp cạp”!

- Lại là những ư lạ, chắc anh Linh đọc sách nhiều? Có dịp chúng ta đi sâu vào đề tài này nhá.

Ly bực bội nh́n Linh, thiếu điều mong ông tuớng phán ngang nói thẳng: “Này câm miệng Ông tướng ạ, cho tôi nhờ"

 Cậu Sáu giả lảng để không đưa câu chuyện đi quá xa:

 - Thế theo anh Linh, đây là câu cuối cùng cho vấn đề này thôi nhá, trong “tập thể” vịt, con vịt nào có thể đứng ngoài ŕa, không cùng xây dựng tập thể?.

- Dạ cậu Sáu à, vấn đề đó đang được anh em bàn trước khi cậu Sáu đến. Trong Nam, người ta nuôi vịt đàn, lắm khi chạy đồng ngao du đây đó. Bầy vịt có thể có vài thiên, bầy nào cũng có mươi chú vịt đẹt. Bầy nào cũng có một nhóm“đầu đàn” lĩnh xướng, đám lĩnh xướng ưỡn đầu “cạp cạp” là cả đàn họa lại, đám lĩnh xuớng qua bờ đông, nhũi bờ tây… là cả đàn răm rắp tập tễnh chạy theo. Chỉ có mấy con vịt đẹt th́ chậm răi, một thân, một ḿnh lũi đằng sau với niềm vui đơn giản với “con giun con dế”. Vịt đẹt không theo kịp tập thể, đứng ngoài tập thể.

- Đúng rồi, v́ vịt đẹt là loài đẹt trong bầy; nó thoái hóa về thân thể, biến chất về tinh thần, luôn tụt hậu, không có đủ khả năng cùng tiến lên phía trước. Cậu Sáu cừơi x̣a kết luận.

 - Cứ xem là như vậy đi cậu Sáu à, Linh lừng khừng cười x̣a làm không khí trở nên vui nhộn quanh ông cậu cán bộ b́nh dân của Ly.

 Ly đi vội ra sau bếp, tiếng vịt kêu rộn rả, tiếng cánh đập gió phầm phập, Ly xách hai tay hai con vịt bầu màu xám rằn ri mập múp, vừa cười vừa nói:

- Cậu Sáu xem này, cặp vịt này th́ không thể là vịt đẹt được.

 -Thế vợ chồng nhà Ly có cho chúng uống nước hay ăn ǵ không đấy?

 - Dạ không đâu cậu, vợ cháu bảo cậu đă dặn kỹ không cho ăn uống ǵ truớc khi cắt tiết một buổi, chúng cháu kỹ lưỡng muốn cho chắc nên không cho ăn uống từ tối qua kia đấy cậu ạ .

 - Thế th́ tốt. Chuẩn bị trận địa kỹ bao nhiêu, th́ đă đi gần phần ba đường đến chiến thắng. Các anh cũng rơ, cái chính ta ăn là tiết canh, là huyết con vịt. Vậy huyết là điểm, các thứ khác râu ria, như thịt, như xôi là diện .Ta tập trung hỏa lực vào điểm.Thế mà cho vịt uống nhiều nước th́ huyết loăng, mà loăng th́ khó đông. Tôi vốn là bộ đội chuyển ngành, nên thích lư luận Mác Lê, thích biện chứng vận dụng vào thực tế!

 - Hay quá cậu Sáu, cậu chỉ tụi này cách chắc chắn làm được một dĩa tiết canh bài bản. Linh nhanh nhẩu hỏi, khi Ly xách cặp vịt xuống bếp.

 - Trước khi đi vào bài bản, vậy theo anh Linh, trong Nam này người ta làm tiết canh vịt thế nào? Với chúng tôi, không phải là không có lúc thất bại, nhưng lư luận thực tiễn giúp chúng tôi t́m ra nguyên nhân của thất bại, thế là đă t́m thấy đường đi tới thành công.

 - Tôi chỉ lo cậu thất bại th́ gán cho khách quan, cho địch, cho bè lũ này nọ… hi hi. Linh khật khừ không buông.

 - Cậu Sáu hay thiệt à ha, nhỏ lớn ǵ cậu cũng đưa vào lư luận chuẩn xác hết à ha. Kỳ với giọng Sài G̣n trải dài ra, trố mắt khâm phục ông cán bộ bí thư nông trường.

 - Cậu Sáu hỏi trong này họ làm tiết canh ra sao hả cậu? Linh từ từ, mạch lạc. Truớc tiên có ba điều mà ở trong này hay ngoài Bắc đều công nhận: Một là món tiết canh xuất phát từ làng xă ngoài Bắc truyền vào Nam, theo chân các đợt di dân hành phương nam; Hai là có thể khác nhau về phương pháp tam sao thất bổn, nhưng các yếu tố tạo nên dĩa tiết canh th́ không đổi như: Tiết vịt, nước mắm, lạc rang, húng lũi, hành lá, tía tô, kinh giới… Ba là cái tinh hoa và có ư nghĩa nhất cho đời con vịt có lẽ là nó đă tặng cho con người dĩa tiết canh, nó hy sinh sự sống thật có ư nghĩa.

Ha ha ha! Linh cùng cả bọn cừoi vang, cậu Sáu cũng chia vui:

 - Hay thật cái anh Linh này! Nhưng anh vẫn chưa vào trọng tâm câu hỏi. À, này cháu Ly xuống bảo vợ chuẩn bị sẳn cho cậu hai th́a canh nước mắm ngon, bốn th́a nứơc sôi để nguội nhá, lạc rang vàng chà vỏ giă bể đôi bể tư, húng ŕu, húng quế, tía tô, kinh giới, hành lá thái nhỏ …tất cả để đấy chờ giờ G. Cháu cứ để vợ làm, lên đây ta thảo luận trên sa bàn trận địa truớc giờ G xuất quân cháu à. Anh Linh tiếp đi nào.

 - Dạ, nguyên tắc vẫn là: mỗi đầu vịt một muỗng canh nước mắm, hai muỗng canh nước dùng hay nước sôi để nguội, đổ hai thứ nước ấy chung vào tô, cắt cho đúng động mạch vịt, tiết chảy vào tô, nhẹ tay dùng đôi đũa khuấy đều theo một chiều cho tiết tan trong nước. Chỉ ngừng lấy tiết, khi nào thấy tiết một con vịt đủ cho hai dĩa tiết canh vừa, hay bốn dĩa nhỏ cho bốn người… cái này là nghệ thuật cao thấp của đầu bếp. Trong này th́ chỉ có vậy nhưng cái diệu dụng th́ vô cùng…

 - Diệu dụng là thế nào? Cậu Sáu hỏi.

 - Chắc cậu chưa đọc truyện Kim Dung nên cái này hơi khó giải thích một chút cậu à. Bí kíp vơ thuật chánh phái là như vậy, nhưng tùy nghi lấy tĩnh chế động  hay lấy động chế tĩnh, ung dung tự tại, có có không không, không có điểm không có diện. Tiết canh đôi khi chỉ là cái cớ, cậu gọi là diện, c̣n ngồi bên nhau mới là chính là điểm, Thế nên chúng cháu sống nhẹ nhàng, tiết có đông cũng tốt, mà không đông cũng chẳng sao cả. Đó là diệu dụng trong cuộc sống.

C̣n người buôn bán tiết canh vịt lại là chuyện khác. Để ăn chắc, có quán lấy ḷng con vịt khác thái sẳn trên dĩa đă trộn lẫn húng, lạc rang... rồi khi khách đến, cắt cổ vịt rứơi huyết trực tiếp lên dĩa, gọi là một dĩa máu vịt đông mới đúng chứ nào phải đánh tiết canh. Có quán dùng hàn the đánh sẳn trong nước dùng, khi có khách đến là đánh tiết rồi khuấy vào hóa chất ấy để tiết đông ngay... Có người th́ dùng chiêu treo thân vịt bán tiết heo. Thôi th́ lọan xạ bát nháo, chánh phái tà phái lẫn lộn. Trong này, với đám bạn bè chúng tôi th́ coi nhẹ truyện đúng sai về phuơng pháp, về nguyên tắc này nọ, cái mưu cầu lớn khi đánh dĩa tiết canh là ta có được bao nhiêu niềm vui khi ngồi bên nhau với sự hy sinh to lớn của con vịt. Linh chợt dừng thuyết giảng, im lặng thở dài. 

 Không khí chợt trầm lắng, cậu Sáu trầm ngâm sắp xếp ư tưởng:

 - Nói cho đúng, lư luận và quan điểm vẫn là ưu tiên, cái nhỏ là dĩa tiết canh, cái lớn là mưu cầu hạnh phúc đều là thực tiễn, là kết quả của lư luận đúng, cốt yếu là không được mơ hồ về việc này, nếu thất bại th́ chỉ cho ra nguyên nhân để khắc phục. Nguyên tắc làm một dĩa tiết canh, ngoài ấy, vẫn làm gần gần như những ǵ anh Linh nói vừa rồi, chẳng khác mấy, có chăng là bám sát thực tế để chỉ đích danh nguyên nhân thành bại, rồi dần dần bại ít dần, chỉ có thắng to thôi  Đấy, việc to lớn đầy những khó khăn như đánh thằng Mỹ, ta thua nhiều, chết nhiều không? Có chứ. Nhưng khi ta bám sát thực tiễn, thấy được nguyên tắc nắm lấy thắt lưng nó mà đánh , th́ ta chỉ có thắng cho đến hôm nay. Vấn đề cốt lơi chỉ có vậy!  Này, vợ chồng Ly này, anh em ḿnh đi vào thực tế nhá, cậu chỉ vẽ một lần rồi từ nay cứ thế mà làm…

 - Chà, có thủ truởng xuống chỉ đạo sít sao có khác. Cậu Kỳ nhanh nhẩu.

 - Kỳ, mày cầm hộ anh mấy cái cốc và chai đế Bắc Thái.

 Ly thu dọn bàn nhậu, đưa cậu Sáu và anh em xuống nhà sau, chiếc bàn gỗ dài sắp xếp sẵn dưới tán cây trứng cá. Cạnh chiếc kệ nhỏ, lỉnh kỉnh mấy thứ rau, lạc rang, nước mắm… hai con vịt khàn cổ lí nhí kêu “cạp cạp”, “cạp cạp , lạch bạch chạy quay tṛn trong giỏ tre úp bên cạnh kệ . Vợ Ly, từ trong bếp vội ra xởi lởi:

 - Cậu ạ, cháu đă chuẩn bị tất cả các thứ cậu dặn, cháu đă làm sẵn nước chấm gừng, rau sống chuối chát khế, cậu lấy tiết xong là cháu làm thịt ngay, có thịt luộc mời Cậu và các anh lai rai trước chờ tiết canh đông.

 - Đúng cháu gái tôi giống mẹ, con gái thành Nam có khác. Vợ Ly nhớ, gái Nam Định đều là  con cháu bà Tú Xuơng Lặn lội thân c̣… nuôi đủ năm con với một chồng cả đấy. Sắp xếp thế là tươm tất lắm rồi, hậu cần chuẩn bị tốt th́ trận chiến chưa đánh đă xem như thắng một nửa.

 Cậu Sáu xăn tay áo, mài liếc con dao díp, tay cầm cổ con vịt lên cười xuề x̣a nói với Linh:

 - Anh Linh xem, con vịt thế này là một cá thể tốt trong tập thể, không thể là con vịt đẹt thoái hóa trong đàn vịt, không thể là phần tử cản mũi kỳ đà làm cản trở bước tiến tất yếu chung của loại vịt tiến bộ được… Hà hà nó phải cho anh em ta có được dĩa tiết canh ngon lành để vui liên hoan chứ.

- Dạ, dạ cậu Sáu làm để tụi này học theo.

Linh lừng khừng, cặp mắt lồi hơi tối sầm trên khuôn mặt đen cháy. Tôi biết tính cậu ta, tôi biết cậu đang cay cú, âm thầm chua chát điều ǵ, cậu càng ếm sâu những điều suy nghĩ mà không nói ra được, cậu càng khật khừ uống khan, hàm răng trắng to bản cứ nhe ra như cười  mà nh́n vào đấy ta  khó thấy có một niềm vui. 

 Cậu Sáu cán bộ gọn gàng, điêu luyện, chuẩn xác trong các động tác: Vặt lông măng cổ vịt, lật nghiêng đầu vịt lộ động mạch thế nào; Cắt chéo và nâng chân vịt lên để tiết chảy ra sao; Cậu chỉ cho Kỳ phụ cầm đôi đũa khuấy tiết vào trong hỗn hợp nước mắm và nước dùng pha loăng thế nào; Chén tiết loăng màu đỏ tươi phải được đặt yên trên góc kệ để chờ ḷng vịt, rau thơm, chuẩn bị xong th́ sẽ rưới đều chén tiết này theo ṿng tṛn ra sao… Vậy là xong qui tŕnh một dĩa tiết canh lư tuởng. Cậu Sáu tay làm, miệng diễn giảng, cẩn thận và điêu luyện lặp lại bài dạy thực tập ở con vịt thứ hai. Tôi như nghe tiếng rít ph́ pḥ của chú vịt bị khứa đứt cổ trong các động tác cắt cổ được lập tŕnh chuẩn xác của cậu Sáu.  Một con mắt nhèm nhẹp đen uớt của con vịt, nằm gọn trong bàn tay gân guốc, nh́n lên trời xanh, cạnh những tia máu đỏ phọt ra liên hồi theo sống lưỡi dao díp chảy vào chén tiết.

 - Xong rồi đấy, cậu Sáu vừa lau tay vừa nói, bây giờ ngồi lai rai chờ cho vợ Ly làm thịt, thái ḷng, giả dầm dập lạc rang, thái các lọai rau thơm... là ta có sản phẩm mong đợi.

 - Bọn chúng cháu trong này cũng làm na ná như thế, Ly nói, nhưng rồi khi cho tiết gặp dĩa ḷng th́ thứ nào đi riêng thứ ấy cậu ạ. Mời cậu ngồi lai rai chờ vợ cháu chuẩn bị, cậu thử nhấm đế Bắc Thái làm trong này xem sao.

 - Các anh chờ xem hẳn biết, cậu uống gọn một cốc đế gật gù khen ngon, rồi tiếp: Chúng tôi ngoài ấy sở dĩ kế họach nào cũng vượt, kẻ thù nào cũng thắng là v́ biết rơ mục đích ḿnh đến, lănh hội rơ mọi yếu tố để tạo nên thắng lợi và khi đă có chỉ đạo thống nhất từ trên th́ không chùn tay, không do dự. Bởi vậy, ta đă hội đủ yếu tố th́ dĩa tiết canh phải tốt thôi, không hoài nghi! Thôi vào vài cốc cho ấm nào. 

 Cậu Sáu uống rượu tầm cỡ, chắc trong đám chỉ có Linh là có khả năng so cựa. Vợ Ly mang ra một dĩa vịt luộc, rau, chuối chát, khế và chén nước mắm ớt-tỏi-gừng sền sệt đúng điệu. Cậu Sáu trang trọng như tay phù thủy hay nhà giả-kim-thuật chế tới lui các chất bí mật tạo ra vàng: bốn chiếc dĩa trung trung đă được vợ Ly trải rộng các thức tổng hợp, cậu Sáu chăm chú rưới đều nước tiết đă hăm lên bề mặt, màu đỏ nhàn nhạt rưng rưng chực tràn bên mép dĩa.

 - Không lay động, không rung rinh, đây là giờ G của chiến thắng đấy. Chờ mươi lăm phút nhá; chờ cho nó kết dính. Hà hà, cái phút chờ lệnh tiến công ng̣ai chiến trường cũng hồi hộp lắm chứ! -  Cậu Sáu khoái trá xoa hai tay vào nhau, nh́n Linh mỉa nhẹ nhàng - Anh Linh, khi năy luận về vịt đẹt, anh xem sản phẩm thế này, nh́n ta thắng lợi thế này th́ không thể nào là sản phẩm của các con vịt đẹt được. Phải không nào.Thôi, nào cho khí thế, nào! Cậu “oót một tiếng rơ kêu khi đưa cốc rượu lên, đi sau nụ cười khoái hoạt. Miếng vịt nạc được đôi đũa khéo léo kẹp lát chuối, khế với mấy lá kinh giới xanh xanh, cậu Sáu vê nhẹ vào chén nước mắm gừng rồi đưa lên cho nằm gọn trong miệng, tiếng nhai rạo rạo như lớp lớp tiếng vỗ tay khen thưởng.

Chúng tôi ngất ngư chạy theo tửu lượng khi nhanh khi khoan trong cách uống rượu của cậu Sáu. Cậu không mời ép, cậu biết cách nh́n và cách chờ đợi. 

Rồi cậu Sáu trang trọng đứng lên dở nắp lồng bàn, bốn dĩa tiết canh óng đỏ hồng lộm cộm màu xanh của lá húng, màu vàng của lạc rang… cậu khẽ khàng lẩm bẩm:Đấy... đấy… đấy… như đang x̣e bàn tay ra cho đám trẻ mừng v́ món quà lạ. Cậu se sẽ nhón hai ngón tay cầm cạnh dĩa tiết nghiêng, nghiêng nhẹ. Và hỡi ơi! Chất nước màu hồng lỏng bỏng chảy rểu xuống mặt kệ gỗ. Cả bọn chúng tôi trố mắt cùng ồ lên, lặng lẽ cùng ngồi xuống. Cậu lần luợt thử lắc nhẹ các dĩa, chút màu hồng lơng bơng vẫn khư khư có con đường đi của nó không theo ư cậu. Cậu chống hai tay trên kệ gỗ, trầm ngâm:

 - Lạ thật! Thế này là thế nào? Nguyên lư đúng th́ thực tiễn phải đúng chứ nhỉ?

Cậu Sáu nghiêm mặt nh́n Ly hỏi: 

- Này, này anh Ly, anh hỏi xem vợ anh mua nước mắm ở đâu thế hở?

Tôi thấy mấy ngón tay cậu như có vuốt bấu vào cốc rượu trắng đang sóng sánh ánh nắng trắng nhạt. Tiếng Ly chạy xuống bếp hỏi vợ, rồi tiếng kêu thằng Cu con trai đầu của vợ chồng Ly: Này Kiển, khi sáng con chạy đi mua nước mắm ở đâu thế?, tiếng bố con nhà Ly lí nhí với nhau râm rang…

 - Dạ cậu ạ, cháu nó lấy nước mắm ở nhà bà Tám gần nách chợ.

 - Chứ tiêu chuẩn sổ mua lương thực của anh đâu mà anh không lấy nước mắm ở cửa hàng quốc doanh để ăn? Cậu Sáu gằn giọng.

 - Thưa cậu, bà Tám trước kia có kệ bán mắm ở chợ, nay dẹp tư thương, bà Tám có bà con ở Phan Rang vẫn lấy nước mắm lên cho các gia đ́nh chung quanh đây ăn. Nhà con quen ăn nước mắm nhà bà bao năm rồi, ngon lắm cậu ạ, c̣n nước mắm cửa hàng quốc doanh th́…

 - Ơ! Cái anh này, ở đây ta không tranh luận về ưu khuyết, về chất lượng giữa sản phẩm tư thương và quốc doanh, không nói về các sản phẩm ngoài luồng, buôn bán ngoắt nghéo,  cái chính là ta đang t́m câu trả lời về hiệu quả. Trước mắt anh là câu trả lời cho nguyên nhân của sự thất bại món tiết canh. Đây là sự khác biệt về bản chất. Nếu ta dùng nước mắm chuẩn của cửa hàng nhà nước th́ đă có kết quả khác…

 Cậu Sáu đăm chiêu, thẫn thờ như chẳng có ai hiểu, chia xẻ với cậu cái chân lư giản đơn đến như vậy.

 - Chán thật! Mất tiêu công phu! Một trận đánh ta chuẩn bị mọi sự mà quên đi chất lượng khí tài th́ thất bại là phải thôi, ta không sai về nguyên lư mà sai…Thôi này, anh Ly bê cả bốn dĩa xuống để vợ anh cho vào nồi cháo.

 - Cậu Sáu cho tụi này bài học hay, hay lắm – Anh Linh lừ khừ lên tiếng, rượu bốc làm màu da đen ngăm trở thành đỏ tía sậm – Trách nhiệm cho sự thất bại hôm nay chính là bà Tám, hà hà, nhưng Ly nè, tại sao lại phải bỏ tất cả vào nồi cháo?

 - Trong này tụi cháu đánh tiết trật là sự thường, khi không đông th́ bỏ nhiều đậu rang bánh đa vào, chén vẫn tốt cậu ơi. Kỳ nhanh nhẩu chen vào.

 - Chén là chén thế nào? Cậu Sáu gắt. Các ông trong này tôi thấy lắm khi dễ dăi thật.  Khắc phục thất bại không phải là thỏa hiệp với thất bại.

- Đúng đúng, cậu Sáu cán bộ nói không sai. Linh đứng dậy quay qua Ly, chào cả nhà tôi có việc phải về sớm chút, cậu và anh em cứ vui. Tôi c̣n có điều muốn bổ sung với cậu Sáu về dĩa tiết canh. Cậu à, khi sớm cậu có nói về tính biến chất và thoái hóa của loài vịt đẹt. Tôi nghĩ thất bại hôm nay ngoài lư do bởi nước mắm tư thương, c̣n phần nữa cặp vịt vợ chồng Ly nuôi có thể là loài vịt đẹt biến chất nên máu loăng!

 - Có thể thế đấy! Cậu Sáu gật gù.

 Linh đứng dậy khật khừ bước ra khỏi bàn, hơi rượu thấm vào tia mắt sắc lạnh, giá băng, miệng vẫn lầm bầm khi  đi xa dần:

 - Đúng là đồ vịt đẹt. Đồ vịt đẹt

Mặt trời lên cao, dưới tán cây trứng cá nắng trổ hoa tung tăng nhảy múa trong mấy cốc rượu đầy sóng sánh, nằm yên trên bàn. Chưa ai buồn nhấm.

                            

 

 

oOo

 

XEM PHẦN 05

 

 

 

 

 

 

 

GS Nguyễn Quang Tuyến

Nguyên Giảng viên Khoa Tâm lư chiến
Trường Vơ bị Quốc gia VNCH Đà Lạt

 

 

  

 

 

www.ninh-hoa.com