Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Thu Phương                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thị Thu Phương
Bút hiệu:
 Thu Phương

Người làng Phước Đa
Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1965-1971.
 
 



Hiện sinh sống tại
  California, US.

 

 

 

 

Là người ai cũng có một người Mẹ để yêu, để thương, để cám ơn công đức sinh thành, dưỡng dục của người hiền mẫu. Thật hạnh phúc và may mắn thay cho những ai c̣n Mẹ. Hiểu được t́nh cảm sâu lắng và thiêng liêng này, đại văn hào Victor Hugo đă viết: " T́nh yêu của người Mẹ, một t́nh yêu không ai quên nổi."

Hằng năm những người con c̣n Mẹ chọn một ngày để các con quây quần bên Mẹ để cám ơn công đức dưỡng nuôi vô bờ, t́nh yêu biển cả mà Mẹ đă và đang dành cho các con và cũng là dịp để những người không may mất Mẹ tưởng nhớ những kỷ niệm êm đềm, t́nh yêu bao la mà Mẹ đă dành cho các con trong suốt quăng đời làm Mẹ. Có thứ t́nh cảm nào sâu lắng và thiêng liêng hơn khi một người con nghĩ về Mẹ ḿnh và âm thầm nói lời cám ơn chân thành với Mẹ.

Tiếng "Mẹ" thật đơn giản nhưng bao la và sâu thẳm quá! Có lẽ chúng ta tật nguyền trong ngôn ngữ khi nói về người Mẹ v́ không có ngôn từ hay ca từ nào diễn tả hết những vô biên trong t́nh yêu của người Mẹ. Cùng với người Cha, Mẹ là đấng sinh thành, dưỡng dục nhưng chúng ta vẫn thấy không biết bao nhiêu ca dao, tục ngữ, những lời hay ư đẹp thường dành cho người Mẹ hơn người Cha. Phải chăng Mẹ là hiện thân của sự dịu hiền, ḷng vị tha, đức hy sinh, tính hiếu ḥa và nhất là trái tim và ṿng tay của Mẹ bao giờ cũng rộng mở để che chở và bảo vệ các con.

Công Cha dưỡng dục dường non Thái
Nghĩa Mẹ sinh thành tựa biển Đông

Khi viết hay nghĩ về đấng sinh thành, chúng ta t́m thấy một t́nh cờ thú vị là phần đông tiếng "Mẹ" được bắt đầu bằng chữ "M". Có lẽ đây là một âm từ dễ đọc cho những đứa trẻ mới bắt đầu tập nói; đây là một loại âm môi nên dễ phát âm. Ngôn ngữ Việt chúng ta có Má hay Mẹ để gọi người hiền mẫu. Truy nguyên, chúng ta cũng có thể được từ Má có lẽ lấy từ tiếng Trung Hoa " Má Mà" và từ Mẹ chúng ta vay mượn Pháp "Mère". Tiếng Anh có Mother, tiếng Đức có Mutter, tiếng La-tinh có Mater, tiếng Ư và tiếng Tây Ban Nha có Madre, tiếng Phạn Matr, tiếng Ba Lan Matka, tiếng Hy Lạp có Meter, tiếng Lỗ-Ma-Ní có Mama, tiếng Nam Dương có Mamah . . . và cho dù âm vần ǵ đi nữa th́ tiếng Mẹ vẫn là một từ ngữ đẹp nhất và măi măi ngự trị trong tim và tâm hồn của mỗi đứa con của Mẹ.

Một bông hồng cho những ai c̣n Mẹ v́ Mẹ nhân từ như đấng Quan Âm, bác ái như Đức Mẹ. Mẹ là mặt trời chân lư sáng ngh́n năm để dẫn dắt các con đi thẳng đường, đúng lối. Mẹ là cây cổ thụ che rợp bóng mát đời con. Mẹ là ngọn đuốc rực sáng và cũng là ánh trăng rằm vằng vặc từng không soi đường cho các con trong đêm tối. Mẹ cũng là chiếc gối mộng để các con tựa đầu trong những đêm trường thanh vắng. Mẹ là đồng lúa chín bao la hứa hẹn một ngày mùa đầy ắp lúa khoai. Mẹ là chuối ba hương, là đường mía lau ngọt lịm. Mẹ là gịng suối trong vắt soi rơ bóng h́nh con và Mẹ cũng là gịng sông dài vô tận ngày đêm êm đềm trôi chảy bồi đắp phù sa để các con tiếp nối chu kỳ đi về biển Đông xa thẳm.

Là người Việt Nam chúng ta ai cũng có hai người Mẹ: Mẹ Việt Nam và Mẹ của riêng ḿnh. Theo dọc dài của lịch sử, Mẹ Việt Nam của chúng ta là người Mẹ không má phấn, môi son mà Mẹ Việt Nam của chân lấm tay bùn, của áo nâu ṣng, của quần nái đen. Biết bao nhiêu Mẹ Việt Nam, nhi nữ thường t́nh, đă đi vào lịch sử. Hai Bà Trưng, Bà Triệu Ẩu, Bà Bùi Thị Xuân là những người Mẹ của ư chí quật cường, của ḷng dũng cảm và t́nh yêu nước nồng nàn tha thiết; Công chúa Huyền Trân là Mẹ Việt Nam của đức tính hy sinh cao cả hiến dâng cả cuộc đời ḿnh để mở mang bờ cơi trong cuộc trường chinh Nam tiến, Mẹ Châu Long là tấm gương cần cù nhẫn nại và thủy chung... .và biết bao người Mẹ Việt Nam khác đă đi vào huyền thoại của giống ṇi. Mẹ Âu Cơ, Mẹ của Ḥn Vọng Phu, Mẹ Tô Thị, Mẹ Thiếu Phụ Nam Xương.... là hiện thân của t́nh yêu chung thủy, tính trung hậu, đảm đang.

Từ khi Mẹ chúng ta về với Cha, Mẹ là ruộng đồng mầu mỡ, Mẹ là công dung ngôn hạnh cho nền tảng gia đ́nh và bên chồng Mẹ luôn luôn thể hiện là một viên ngọc quí và Mẹ măi ǵn giữ nước bóng của giá trị này. Rồi một ngày nào đó Mẹ đi vào thiên chức của một người phụ nữ với biết bao gian khổ nhọc nhằn nhưng Mẹ không than van mà vui vẻ chịu đựng có khi suốt cả cuộc đời của Mẹ. Mẹ mừng biết bao khi thấy đứa con bước đi chập chững vào đời và vui hơn nữa khi thấy con ḿnh lớn khôn. Mẹ buồn khi thấy con đau, Mẹ không vui khi thấy con biếng ăn, biếng ngủ và Mẹ sẽ thức suốt năm canh trường để ấp ủ đời con. Mẹ hy sinh cả cuộc đời Mẹ v́ hạnh phúc của các con mà Mẹ lúc nào cũng ví ḿnh như thân lươn bao quản lấm đầu. Đó là t́nh yêu của Mẹ, là t́nh mẫu tử mà các con của Mẹ phải tạc dạ ghi ḷng. Khi các con khôn lớn th́ tuổi Mẹ cũng gần xế bóng về chiều và đây cũng là dịp các con nghĩ về Mẹ rất nhiều.

Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng miệng lừa cá xương

Quan niệm báo hiếu Mẹ Cha của người Việt Nam chúng ta thật rơ nét. Có những người con không nghĩ ǵ về ḿnh mà chỉ cốt làm sao phụng dưỡng Mẹ Cha cho tṛn chữ hiếu.

Đi đâu mà bỏ mẹ già,
Gối nghiêng ai sửa chén trà ai nâng

Và xa hơn nữa cho dù các con đă nên duyên chồng vợ nhưng t́nh yêu Mẹ vẫn canh cánh bên ḷng.

Mẹ già ở tấm lều tranh,
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con

Nhất là những người con phải lấy chồng xa xứ, không thể ở gần Mẹ để sớm hôm phụng dưỡng mà chỉ biết ngóng nh́n về quê Mẹ để thỏa nhớ thương.

Chiều chiều ra đứng ngơ sau,
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều

Hay ray rứt, đớn đau hơn khi người con mất Mẹ.

Chiều chiều xách giỏ hái rau,
Nh́n lên mả mẹ ruột đau như dần

Bên cạnh những người con hiếu thảo, đời của Mẹ cũng có lúc không may sinh ra những đúa con ngỗ nghịch làm Mẹ đau ḷng, buồn tủi.

Mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi mẹ tính tháng tính ngày

Có nỗi buồn nào dày ṿ tâm can của Mẹ cho bằng con cái của Mẹ không yêu thương đấng sinh thành.

Con mẹ có thương mẹ đâu
Để cho chàng rể nàng dâu thương cùng

Có những người con khi c̣n Mẹ th́ h́nh như quên đi sự hiện diện của Mẹ ḿnh. Rồi một ngày nào đó khi chúng ta đi thầm lặng về phía hoàng hôn chúng ta mới thấy giật ḿnh khi có người nào ấy cài cho ta một đóa hoa hồng màu trắng. Ngày ấy, chúng ta thấy đóa hồng trắng ấy không c̣n vẻ đẹp nhưng là một hoảng sợ nội tâm. Chúng ta thấy ḿnh mất Mẹ lúc nào không hay và trách than rằng sao thời gian luống vô t́nh và khắc nghiệt đến thế.

Cho dù t́nh yêu thương của Mẹ dành cho các con có đôi phần lệch lạc, nhưng phận làm con chúng ta không nên trách cứ Mẹ v́ hoàn cảnh xă hội, phong tục và tập quán...

Con là con mẹ con cha
Con th́ chín rưỡi con ba mươi đồng

Hay Mẹ phải sống trong quan niệm trọng nam khinh nữ thời phong kiến.

Bốn con ngồi bốn chân giường

Mẹ ơi! Mẹ hỡi! Mẹ thương con nào?

Mẹ thương con bé mẹ thay

Thương th́ thương vậy chẳng tầy trưởng nam

Mẹ Việt Nam, người Mẹ của chiến chinh. Suốt chiều dài lịch sử chiến tranh, h́nh ảnh người Mẹ Việt Nam luôn luôn được biểu dương và ca tụng. Mẹ cam chịu biết bao nhiêu truân chuyên, gian khổ. Mẹ thay Cha nuôi đàn con nhỏ dại để Cha yên ḷng theo nghiệp đao binh và có khi Mẹ cũng phải ngậm ngùi tiễn chân con ra trận mà không hẹn ngày trở lại. Mẹ vá cho chồng, cho con từng tấm áo để ra chiến trường và h́nh ảnh của người vợ, người Mẹ vẫn sống măi suốt cuộc hành tŕnh chinh chiến. Đó là niềm tin, là t́nh yêu mà Mẹ luôn luôn ấp ủ trong ḷng. Mẹ chẳng quản nắng mưa, cày sâu cuốc bẩm. Đời của Mẹ là mái tranh nghèo xác xơ, bữa đói, bữa no nhưng t́nh của Mẹ dành cho các con bao giờ cũng đầy ắp yêu thương. Cho dù phải đối diện với cái chết hằng ngày, hằng giờ, các người con chiến sĩ không bao giờ quên bóng dáng người Mẹ hiền ṃn mỏi chờ tin con về nhưng Mẹ đâu có biết:

Bây giờ con đang ngồi hố nhỏ

Gió hẹn mưa thề khi con về quê ngoại xưa

Để mẹ nhắn lời thăm . . .
 

Đinh Miên Vũ

(Sương Trắng Miền Quê Ngoại)

Hay những dịp xuân về, Mẹ lúc nào cũng chờ mong các con về bên bếp lửa hồng để sưởi ấm ḷng Mẹ nhưng nỗi mong chờ ấy biết đến bao giờ.

Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm

Mái tranh nghèo không người sửa sang

. . . Con biết bây giờ mẹ chờ em trông

Nhưng nếu con về bạn bè thương mong

Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường

Không lẽ riêng ḿnh êm ấm
Mẹ ơi! Con xuân này vắng nhà. . .

Duy Khánh
(Xuân Này Con Không Về)

Mẹ thở phào nhẹ nhỏm khi ḥa b́nh đến với quê hương, đất nước v́ Mẹ biết sẽ không c̣n bóng dáng của chiến tranh, chết chóc. Nhưng niềm vui ấy ở với Mẹ không lâu và Mẹ phải chứng kiến cảnh gia đ́nh chia cách mà tưởng chừng không bao giờ gặp lại những đứa con thân yêu của Mẹ. Các con của Mẹ như những đợt phù sa theo gịng sông đi về cùng biển cả. Mẹ đứng nh́n các con trôi giạt bốn phương trời mà ḷng Mẹ quặn thắt. Mẹ lủi thủi với ngọn đèn khuya, với tiếng thở dài năo nuột trong những đêm trường thanh vắng để thương, để nhớ những đứa con xa xứ.

Bên này nửa ṿm trái đất t́nh yêu và ảnh h́nh của Mẹ lúc nào cũng ở bên cạnh các con; thương Mẹ một đời dầu dăi nắng mưa.

Giờ con sống nơi quê người xứ lạ

Vẫn thương hoài mảnh áo vá ngày xưa

Mẹ một ḿnh lạnh lẽo dưới cơn mưa

Con ấm áp cũng bằng thừa, mẹ ạ!

Gió Xuân
(Mẹ Và Quê Hương)

Mẹ là ǵ? Một câu hỏi thật ngắn gọn đơn sơ nhưng chúng ta phải mất năm đợi tháng chờ mới có một câu trả lời đúng nghĩa của nó v́ quan niệm và sự thể hiện t́nh yêu thương mỗi một trong chúng ta đến với Mẹ có khác nhau. Và chúng ta sẽ nghe nhà thơ Howard Johnson trả lời câu hỏi ấy:

M-O-T-H-E-R

"M" is for the million things she gave me,

"O" means only that she's growing old,

"T" is for the tears she shed to save me,

"H" is for her heart of purest gold;

"E" is for her eyes, with love-light shining,

"R" means right, and she'll always be,

     Put them all together, they spell

" MOTHER"

A word that means the world to me.

Năm nay, Chúa nhật 14 Tháng Năm chúng ta hân hoan tổ chức "Ngày Của Mẹ" để dâng tặng Mẹ hằng trăm, hằng vạn,và hằng triệu đóa hoa hồng để cám ơn Mẹ về công đức sinh thành, cù lao dưỡng dục. Dù Mẹ c̣n với các con hay dù Mẹ đă mất th́ h́nh bóng Mẹ vẫn măi xanh trong tim các con.

Nhân dịp này chúng ta cũng nên dành một giây phút thiêng liêng để nhớ đến những người Mẹ Việt Nam bất hạnh của chúng ta. Chúng ta nguyện cầu cho các Người Mẹ của thế giới ngày nay có một "Ngày Của Mẹ" thật trọn vẹn và hạnh phúc.

 

Thu Phương
Tháng Năm, 2006

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thu Phương                |                 www.ninh-hoa.com