Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Thu Phương                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thị Thu Phương
Bút hiệu:
 Thu Phương

Người làng Phước Đa
Cựu học sinh Trung học
Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1965-1971.
 
 



Hiện sinh sống tại
  California, US.

 

 

 

 



Thu Phương



Tôi chọn ngày thứ sáu để nghỉ phép thường niên và cũng là khoảng thời gian nghỉ cùng với ngày lễ Lao Động Mỹ vào ngày thứ hai và sau đó tôi lấy thêm hai ngày nghỉ kế tiếp nữa để chuẩn bị đón Minh Thu từ thành phố Boston bang Massachusetts qua thăm tôi tại miền Nam California.

Nhớ lại cũng một mùa thu hai năm về trước, tôi có được số điện thoại Minh Thu qua điện thư của Minh Nguyệt và từ đó hai đứa chúng tôi h́nh như hằng tuần đều gọi cho nhau dù chúng tôi xa cách nhau đến ba múi giờ. Mỗi lần nói chuyện, tôi thường bảo Minh Thu rằng: "Nhân kỳ thanh bất kiến kỳ h́nh".

Quả thật ở xứ Mỹ này chuyện bạn bè gặp nhau không khó mấy nhưng tôi và Thu cứ lần lữa măi mà không gặp được. Tháng 10 năm 2004 tôi đă nhận lời đi dự đám cưới con trai của Minh Thu và hẹn gặp Minh Nguyệt ở Boston để cùng đi chơi những tiểu bang gần đó như Washington D.C, New York. Nhưng đôi khi đời không như những ǵ ḿnh dự tính nên cuối cùng tôi đành lỗi hẹn với cả Minh Thu lẫn Minh Nguyệt. Và phải nói rằng, hai năm qua với tôi là hai năm lận đận nhất trong đời mà Minh Thu là người bạn đă đều đặn gọi điện thoại thăm tôi mỗi tuần vào sáng thứ bảy để chia xẻ nỗi buồn cùng tôi một cách âm thầm.

Tôi biết qua miền Viễn Tây Hoa Kỳ lần này của Minh Thu là để thăm Mẹ và gia đ́nh Minh Nguyệt. Thế là ngày "tha hương ngộ cố tri" sẽ đến với hai chúng tôi. Không biết tại sao mấy ngày hôm nay thời tiết miền Nam Cali đột nhiên nóng hẳn lên. Có lẽ ông trời cũng muốn "xả" cho hết sức nóng c̣n lại của mùa hè trước khi trời sang thu hay để đón nàng Thu?

Tối thứ sáu tôi nhận được điện thoại của Minh Thu báo tin đă đến miền Thung Lũng Hoa Vàng, San Jose và sẽ xuống miền Nam Cali thăm tôi vào ngày chủ nhật. Tôi mừng cho bạn ḿnh đă đến nơi an toàn v́ trong tuần qua bọn khủng bố đe dọa cho nổ tung những chuyến bay hành khách của Anh và Mỹ bằng những hóa chất lỏng. Nói chuyện với Minh Thu qua điện thoại ḷng tôi cảm thấy có một cái ǵ đó ấm áp và gần gũi hơn. Có lẽ, tôi biết rằng Minh Thu đă đến tiểu bang tôi đang cư ngụ và chỉ c̣n hai hôm nữa là chúng tôi sẽ được gặp lại nhau sau hơn hai mươi năm xa cách.

Đối với tôi, việc tiếp đón một người bạn từ phương xa đến thăm là một chuyện thật đơn giản và b́nh thường; nhưng không biết sao lần này với Minh Thu là một người bạn thân cùng học một lớp dưới mái trường Trung Học Trần B́nh Trọng, chuyện vui buồn cũng như chuyện chúng ḿnh, hai đứa đều biết rơ mồn một như bàn tay của chính ḿnh. Tôi cảm thấy có một chút buồn vui lẫn lộn v́ hai mươi năm không phải là khoảng thời gian ngắn của một đời người. Và biết bao nhiêu thay đổi trong cuộc sống cho tôi cũng như cho Minh Thu.

Sáng chúa nhật, trong lúc tôi c̣n đang say ngủ th́ nghe tiếng điện thoại reo bên giường. Trong trạng thái nửa tỉnh, nửa mơ ở đầu giây bên kia là giọng nói Minh Nguyệt báo cho tôi biết Minh Thu đă đáp chuyến xe buưt xuôi Nam Cali vào lúc 8:30 sáng và sẽ đến khu Tiểu Sài G̣n vào lúc 2:30 chiều. Sau đó, trên đường đi có lẽ v́ sợ cảnh “đất lạ xứ người” nên Minh Thu lại gọi điện thoại cho tôi và dặn ḍ thêm:

- Mày nhớ đón tao đúng giờ đó nghen. Đừng để tao đứng một ḿnh ngơ ngác là tao khóc đó.

Tôi cười đùa trả lời Thu qua điện thoại:

- Mày làm cứ như là con gái nhà quê mới lên tỉnh vậy. Sợ tú bà bắt cóc hả? Tao nghĩ cỡ mày th́ chỉ sợ "tú ông" mà thôi.

Thu phá lên cười và mắng tôi cũng giọng điệu giống như thuở c̣n đi học:

- Con quỉ ! Để tao xuống tới nơi rồi mày biết tay tao.

Tuy tôi biết rằng xe đ̣ Hoàng sẽ đỗ bến tại khu Tiểu Sài G̣n vào lúc 2:30 chiều nhưng mới 2 giờ tôi đă có mặt ở bến xe đợi trước. Tôi vốn tính lo xa và không muốn để bạn ḿnh ngơ ngác kiếm t́m tôi giữa miền đất xa lạ này để bị “luộc” dưới cái nóng gần 100 độ F của trời Cali. Tôi t́m một gốc cây to có bóng mát để đậu xe và ngồi chờ. Tôi cứ nh́n đồng hồ mà ḷng ḿnh cảm thấy thời gian như chậm lại và nhất là cái nóng bên ngoài cũng không làm cho tôi cảm thấy nóng hơn. Đến 3 giờ mà xe đ̣ vẫn chưa thấy đến. Tôi gọi điện thoại cầm tay của Minh Thu một lần nữa để biết khoảng cách giữa hai chúng tôi thu ngắn lại được bao nhiêu. Tiếng Minh Thu trong điện thoại:

- Tao không biết ở đây là chỗ nào nhưng tao nghe người ta nói khoảng 15 phút nữa là đến chỗ của mày rồi.

Nghe bạn nói mà thương và tôi yên tâm ngồi trong xe chờ đợi. Tôi mong thời gian qua mau nhưng thời gian dường như đi chậm lại. Tôi đếm từng phút trôi qua và thấy ḷng hồi hộp như đi đón người yêu. Cuối cùng th́ chiếc xe đ̣ cũng đến, từng người một từ trên xe bước xuống và chúng tôi đă nhận ra nhau dễ dàng v́ nàng Thu vẫn đẹp như xưa. Minh Thu vừa bước xuống xe buưt th́ đă nh́n thấy tôi nên đưa tay vẫy chào. Tôi chạy vội đến và chúng tôi mừng rỡ khi nh́n thấy nhau. Minh Thu ôm lấy tôi và tôi cũng đưa ṿng tay ấm áp choàng qua vai bạn. Lúc này cả hai chúng tôi đều cảm thấy như trút hết những niềm nhung nhớ và nỗi chờ mong. Thế là ngày vui đă đến với chúng tôi. Tôi mừng thầm là bạn ḿnh đă không thay đổi mấy cho dù thời gian khắc nghiệt lần lượt đi qua một cách vô t́nh.

Sau khi chuyển đồ đạc lên xe, tôi đưa Minh Thu đi ăn trưa v́ từ sáng đến giờ tôi chưa có chút ǵ bỏ bụng nên cũng thấy đói. Dọc đường Bolsa, tôi vừa lái xe vừa giới thiệu Minh Thu về những sinh hoạt của khu Little Saigon. Minh Thu quay sang bảo tôi:
- Tao thấy người Việt và phố xá ở đây đông đúc và nhộn nhịp hơn ở Boston nhiều. Ở đây vui và giống ở Việt Nam quá làm tao nhớ đến Ninh Ḥa của ḿnh ghê.

Nghe Thu nhắc đến Ninh Ḥa ḷng tôi bỗng chùng xuống v́ biết rằng chúng tôi đang đi dưới trời Ninh Ḥa trên một miền đất thật xa lạ. Tôi quay sang bảo Minh Thu:
- Thôi mày ơi, đừng nhắc đến Ninh Ḥa nữa làm tao khóc thật đấy v́ hơn hai mươi năm tao chưa có dịp về thăm. Nhớ lắm Minh Thu ạ! Làm sao chúng ta có thể quên miền đất yêu thương ngh́n đời ấy!

Tôi lại nh́n Minh Thu và cũng trong lúc ấy tôi bắt gặp bạn tôi đang đưa mắt nh́n xa xăm như đang sống lại những tháng ngày trên quê hương thân thương của chính ḿnh.

Ăn trưa xong, tôi đưa Minh Thu đi mấy ṿng trên những con phố chính của khu Tiểu Sài G̣n, đồng thời mua một ít trái cây cùng thức ăn để chuẩn bị cho chuyến đi chơi ngày mai trước khi về thăm tệ xá của tôi. Tôi biết Minh Thu đi đường khá mệt nên tôi muốn dành cho nàng Thu sự yên tĩnh để lấy lại sức cho chương tŕnh của những ngày sắp tới.

Thừa lúc Minh Thu đang ngủ say, tôi rón rén lấy điện thoại gọi cho anh Khánh, một người bạn làm cùng sở để báo cho anh ấy biết rằng Minh Thu đă đến đây rồi. Trước đó một tuần tôi có nói chuyện cùng anh và "đặt cọc” anh đóng vai “bác tài" vừa là "bác phó nḥm" và anh đă vui vẻ nhận lời. V́ ngại lái xe trên những xa lộ siêu tốc, vả lại anh Khánh lại là thổ địa vùng này vừa là bác phó nḥm nghiệp dư nên tôi cảm thấy rất yên tâm trong chuyến viếng thăm lần này của Minh Thu.

Sau niềm vui của phút giây hội ngộ và một đêm ngủ ngon giấc, đúng như dự tính, sáng thứ hai cũng là ngày lễ Lao Động, Minh Thu và tôi đang loay hoay sửa soạn cho chuyến đi thăm phim trường Hồ Ly Vọng th́ có tiếng bấm chuông bên ngoài cửa. Tôi vội ra mở cửa th́ thấy anh Khánh đến đúng giờ như đă hẹn. Tôi mời anh vào nhà và giới thiệu với Minh Thu. Dù chưa gặp Minh Thu lần nào nhưng tôi thường nhắc Minh Thu khi nói chuyện với anh nên cả hai cảm thấy rất thân quen. Sau đó, anh khệ nệ vác những thứ cần thiết cho chuyến đi ra xe.

Chúng tôi lên xe đi đến phim trường mà "bác tài" hôm nay chính là anh Khánh. Tôi và Minh Thu ngồi nhắc lại bao nhiêu kỷ niệm của thời học tṛ, nhớ lại những người bạn cũ, những người đang sống ở đây cũng như những bạn c̣n ở lại quê nhà. Trong giây phút này, những nụ cười lúc nào dường như cũng nở sẳn trên môi của chúng tôi. Thỉnh thoảng anh Khánh cũng xen vào những mẫu chuyện tiếu lâm làm cho đường dài như thu ngắn lại. Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, cười đùa phía sau th́ anh Khánh bỗng dưng quay lại và bảo:

- Từ sáng đến giờ hai cô tâm sự nhiều lắm rồi, bây giờ chúng ta nên đổi đề tài là nghe nhạc nhé.

Dường như đă chuẩn bị trước, anh Khánh mở nhạc và cả ba người chúng tôi đều phá lên cười khi nghe tiếng hát chính tôi mở đầu với bài “Cánh Thiệp Đầu Xuân” rồi sau đó là tiếng hát Minh Nguyệt...Thu Thủy...và sau cùng là Tuyết Hoa. Thật ra, vào dịp Tết Bính Tuất vừa qua, anh Thành, trang chủ của ninh-hoa.com có ư khuyến khích “văn nghệ mầm non” để làm cho trang mạng linh hoạt và phong phú hơn nên chúng tôi hưởng ứng tham gia. Tôi đâu ngờ anh đă thu lại và làm thành CD để hôm nay đem ra “trêu" tôi...

Chẳng bao lâu chúng tôi đă lọt vào phim trường Hollywood vào một buổi sáng chan ḥa ánh nắng. Từ trên đồi nh́n xuống, cảnh trí xung quanh thật đẹp v́ đây là phim trường lớn nhất thế giới. Lần này đến đây tôi cảm thấy lạ v́ cách đây hơn mười năm tôi có đưa gia đ́nh em tôi từ Gia Nă Đại đến thăm Hollywood, lúc ấy phim trường chưa bị thương mại hóa. Dọc theo hai lối đi vào cổng chính phim trường, hai bên là những cửa hiệu khá nhiều màu sắc trông thật vui mắt như để đáp ứng nhu cầu của giới trẻ và tôi thấy ḿnh như đang đi lạc vào những con phố ở Cựu Kim Sơn.

Giờ đây, nhiệm vụ “bác tài" của anh Khánh coi như chấm dứt và chuyển qua một nghề khác đó là "bác phó nḥm" nghiệp dư. Tôi biết đi đâu có anh là tôi có những tấm ảnh khá đẹp v́ anh biết cảnh, biết người. Lần đi này tôi rất yên tâm và hy vọng anh sẽ cho chúng tôi những tấm ảnh thật ưng ư. Với phim trường Hồ Ly Vọng, anh Khánh là một khách quen v́ anh thuộc mọi tṛ chơi ở mỗi địa điểm nên chuyến viếng thăm lần này chúng tôi không mất nhiều th́ giờ t́m kiếm hay tra cứu theo tờ chỉ dẫn phát ngoài cổng vào v́ anh biết chọn những nơi nào nên đến thăm trước. Ngồi bên anh trên chuyến xe điện nhiều toa cho du khách ngoạn cảnh chung quanh phim trường, anh Khánh nói nhỏ vào tai tôi không cho Minh Thu nghe. Anh bảo:

- Lần này cho Minh Thu biết California động đất như thế nào nhé!

Tôi gật đầu cười khẽ. Minh Thu thấy vậy hỏi tôi:

- Hai người nói chuyện ǵ mà cười vui thế?

Tôi chưa kịp trả lời cho Minh Thu th́ xe điện đă vào hầm tối và một cơn động đất đă xảy ra. Minh Thu giật ḿnh và la hoảng lên làm tôi và anh Khánh cười thật khoái chí.

Sau khi đi thăm vài nơi thật mới lạ của phim trường, khoảng 6 giờ chiều, như đă dự kiến, chúng tôi đến thành phố Los Angeles để ăn tối tại nhà hàng Thái. Bữa cơm Thái được dọn lên, nào là cá chim chiên ḍn, canh chua đồ biển bốc lên thơm lựng, món xà lách tôm nướng cộng với món thịt ḅ bóp thấu kiểu Thái Lan. Món nào cũng có vị chua cay ăn thật ngon và trông rất hấp dẫn khi mùi nồng cay của thức ăn bốc lên nhất là món nước mắm me. Khi chúng tôi xong bữa cơm tối th́ bên ngoài trời cũng đă nhá nhem tối nhưng phố xá vẫn giữ được mức độ nhộn nhịp của nó. Xa xa là những ngôi nhà cao tầng hiện ra lờ mờ trong buổi hoàng hôn. Ngồi trong xe, Minh Thu đề nghị đi một ṿng trung tâm thành phố Thiên Thần để nàng có dịp xem thành phố hơn một trăm năm so với thành phố Boston hơn ba trăm năm của nàng có ǵ khác hơn không. Xe đi vào thành phố, anh Khánh không đưa chúng tôi đến những khu thương mại sầm uất mà anh đưa đến những con phố với vô số người vô gia cư để biết sinh hoạt về đêm của họ như thế nào. Ở đây phần đông là nguời da đen, nhà của họ là những chiếc thùng cac- tông dựng dọc theo đường phố bên cạnh những ṭa nhà chọc trời. H́nh ảnh này đưa chúng tôi về thực tế. Cả ba chúng tôi đều im lặng và tôi biết mỗi người đang theo đuổi một ư nghĩ khác nhau.

Phải mất đến hơn một tiếng đồng hồ trên xa lộ siêu tốc mới về đến tệ xá lọ lem của tôi. Cả ba chúng tôi đều thở phào nhẹ nhỏm v́ đă no bụng và để cho đôi chân được nghỉ sau một ngày cuốc bộ tại phim trường. Ngồi ở pḥng khách, tôi mời anh Khánh và Minh Thu thưởng thức món cây nhà trái vườn; tráng miệng bằng trái thanh long. Chao ơi! Tôi phải nói rằng người Việt Nam mà ăn được trái thanh long trên đất Mỹ kể ra cũng hiếm lắm nhất là các bạn ở các tiểu bang miền Đông Bắc và Trung Tây. Ai cũng khen tôi khéo tay trồng nên thanh long mới ngọt lịm đến thế. Sau đó, chúng tôi dùng thêm trà, nghe nhạc nhẹ và thêm nhiều câu chuyện vui không thể tưởng tượng được với những tiếng cười như pha lê vỡ vụn. Tôi ước ǵ đêm đừng tàn để chúng tôi có cơ hội ngồi nhắc lại chuyện xưa và chắc chắn là sẽ cười đùa thâu đêm.

Hôm sau là ngày chúng tôi rủ nhau đi biển. Như đă hẹn, anh Khánh lại t́nh nguyện nghỉ làm một ngày nữa để đưa hai đứa chúng tôi đến băi biển Laguna Beach. Thành phố biển này chỉ cách nơi chúng tôi cư ngụ chừng 30 cây số đường chim bay. Sau khi ăn sáng tại khu Little Saigon và không quên mua đem theo vài thứ trái cây cùng nước uống, chúng tôi lên xe thẳng tiến về hướng biển. V́ là ngày làm việc trong tuần, hơn nữa học sinh cũng bắt đầu niên học mới nên du khách cũng thưa thớt dần. Sau khi lái xe xuống một con dốc, anh Khánh bảo hai đứa chúng tôi nhắm mắt lại trong hai phút rồi mở mắt ra th́ ôi thôi, một đại dương xanh biếc hiện ra trước mắt. Mùa hè ở miền Nam Calif. cũng giống như khí hậu tại Nha Trang quê ḿnh, gió hiu hiu nhẹ và nắng rực suốt ngày. Đúng là thổ địa, anh Khánh đưa chúng tôi đến một băi cỏ cạnh bờ biển và từ đó chúng tôi bắt đầu đi bộ ngắm cảnh, chụp h́nh như những khách nhàn du.

Minh Thu và tôi trải ḷng ra cùng biển cả mênh mông. Đứng trên cao nh́n ra biển khơi, những cánh buồm của những du thuyền đủ màu, đủ sắc ḥa lẫn với những cánh chim hải âu bay lượn như đưa chúng tôi trở về với thành phố biển Nha Trang ngày nào. Cái thuở mà chúng tôi cùng đùa với sóng nước vào mỗi buổi sáng hay những ngày hè cắm trại ở Ḥn Chồng hay Băi Dương, Đồng Đế như đang sống lại trong ḷng của tôi và Thu. Hai đứa chúng tôi như đang ngược ḍng thời gian và thả hồn t́m về quá khứ của thời tuổi trẻ. Minh Thu nắm tay tôi dắt đi và nói nhỏ:
- Tao thấy ở đây ḿnh thấy gần Việt Nam hơn ở Boston.

Tôi biết bạn tôi đang nhớ về một quê hương Việt Nam bên bờ tây của đại dương nơi đó có Đại Lănh, Dốc Lết, Nha Trang, Mũi Né, Vũng Tàu...

Kể từ ngày định cư tại quốc gia này, chúng tôi chưa bao giờ có dịp bên nhau đứng trước cảnh trời xanh, biển biếc như thế này. Trong lúc chúng tôi đang theo đuổi mỗi người một ư nghĩ th́ anh Khánh đứng sau lưng chúng tôi lúc nào không hay và bảo chúng tôi theo anh xuống ghềnh đá chụp vài tấm ảnh kỷ niệm. Như tôi đă nói, anh Khánh là một bác phó nḥm nghiệp dư nhưng anh biết cảnh, biết người nên chúng tôi rất thích những cảnh mà anh đă chọn. Sau khi làm mấy "pô" bên cạnh băi cỏ xanh tươi, anh đưa chúng tôi xuống vực men theo những bậc thang như cảnh trong núi đá Ngũ Hành.

Một băi cát mịn đang chạy dài dưới chân chúng tôi. Tuy sống bên thành phố biển nhưng tôi chưa có dịp đùa với sóng biển bao giờ. Hai đứa chúng tôi cầm tay nhau và đùa với từng cơn sóng như những đứa trẻ thơ. Hôm nay trời xanh, gió nhẹ nên biển chỉ có sóng lăn tăn. Nước biển và cát đi vào chân từng đứa làm chúng tôi càng thích đùa với sóng hơn. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng thấy mấy chú dă tràng hiện ra thật nhanh và biến mất khi từng đợt sóng ùa vào.

Sau khi theo anh Khánh leo qua mấy ghềnh đá để có mấy tấm ảnh đẹp, cuối cùng chúng tôi nghỉ chân dưới bóng mấy cây cọ dừa cao lả ngọn. Chúng tôi bày trái cây và thức uống trên tấm vải lót mang theo và cùng nhau thưởng thức. Trời đă dịu mát dần ḥa lẫn với những làn gió biển từng cơn thổi vào mái tóc mây bồng bềnh làm cho tôi nhớ lại từng kỷ niệm của những ngày hè bên thành phố biển quê tôi.

Những giọt nắng cuối cùng của một ngày như không muốn đi vào hoàng hôn vẫn c̣n vương nhẹ phía chân trời xa. Chúng tôi lên xe trở lại khu Little Saigon để đi ăn tối. V́ hương vị của món nước mắm me hôm qua mà cả ba đứa chúng tôi đều đồng ư ăn cơm Thái một lần nữa để so sánh quán nào nấu ăn ngon hơn. Chúng tôi t́m đến quán cơm Thái “chính hiệu con nai vàng" tại thành phố Buena Park và quả thật nơi đây chúng tôi đă chọn là quán cơm Thái ưng ư nhất.

Bên ngoài phố đă lên đèn, anh Khánh đề nghị đưa chúng tôi đi nghe nhạc nhưng cả tôi và Minh Thu cảm thấy không c̣n đủ th́ giờ để vui chơi nữa. Minh Thu cần thu xếp hành trang để trở về với vùng Thung Lũng Hoa Vàng vào ngày mai mà nơi đây Minh Nguyệt đang đợi chị.

Tối đến, sau khi xem h́nh xong tôi và Thu đi ngủ sớm v́ quá mệt sau hai ngày phơi nắng. Không hẹn mà hai đứa chúng tôi cùng thức dậy vào lúc nửa đêm. Có lẽ, v́ nghĩ rằng ngày mai Thu đă đi rồi nên tôi nằm trằn trọc măi không ngủ được. Chúng tôi tỉ tê tâm sự đến sáng. Bao nhiêu biến đổi trong đời sống xảy ra từ khi hai đứa rời ghế nhà trường cho đến ngày gặp lại nhau ở phố nhỏ Ninh Ḥa sau cuộc đổi đời 30 tháng tư để rồi mất hút nhau khi tôi xuống tàu vượt biển và hơn 20 năm sau chúng tôi gặp lại nhau. Biết bao nhiêu vui buồn xảy ra trong cuộc đời của hai đứa ḿnh. Và không có niềm vui nào vui hơn khi chúng ta gặp lại nhau phải không Thu?

Nhưng có cuộc vui nào mà không tàn và ngày vui thường qua đi nhanh quá. Những hợp tan, tan hợp là lẽ thường t́nh của cuộc đời. Đă đến lúc tôi phải đưa Minh Thu ra bến xe buưt để về lại Thung Lũng Hoa Vàng. Đường phố vào buổi sáng sớm vắng tanh. Tôi t́m một tiệm phở mở cửa sớm nhất để ăn sáng trước khi chúng tôi chia tay. Nh́n tô phở gà ḷng trứng non bốc khói thật ngon mà sao tôi chẳng thấy ngon chút nào. Tôi biết tôi sắp xa một người bạn thân mà chẳng biết đến bao giờ mới có cơ hội gặp lại.

Bến xe đ̣ hôm nay vắng khách nên Minh Thu không phải đợi chờ lâu. Sau khi bỏ hành lư lên xe, Minh Thu chọn ghế ngồi và bảo tôi ngồi bên cạnh cho đến khi xe chạy. Lúc mới gặp nhau vui bao nhiêu th́ giờ chia tay ḷng buồn bấy nhiêu. Ngồi bên cạnh Thu, nh́n bạn mà không biết nói ǵ, tôi chợt nhớ đến bản nhạc "Ga Chiều" của nhạc sĩ Lê Dinh mà lúc c̣n đi học mỗi lần hè về chúng tôi hay hát:

Ḷng xao xuyến buồn khi chia ly

Bạn ơi nhớ cầm tay nhau đi

Rồi mai đây ḿnh sẽ cách đôi nơi phương trời xa xôi...

Nhưng dù có lưu luyến bao nhiêu th́ cũng đến lúc chia tay khi người tài xế báo hiệu xe bắt đầu khởi hành. Thu ôm vội tôi và hôn phớt lên má tôi một cái. Tôi biết Minh Thu đang xúc động nhiều trước phút chia tay. Tôi xiết chặt tay bạn trước khi giă từ, hai đứa nh́n nhau mà nước mắt rưng rưng. Tôi bước vội xuống xe, chiếc xe từ từ lăn bánh. Tôi đưa tay vẫy chào Minh Thu lần cuối và xa xa tôi cũng thấy bàn tay vẫy gọi c̣n sót lại của Minh Thu bên khung cửa xe đang khuất dần.

Cám ơn Minh Thu đă lặn lội đường xa đến thăm tôi cùng món quà đặc sản quê hương, nem chua Ninh Ḥa ngon tuyệt vời do chính bàn tay người đẹp làm lấy. Cám ơn anh Khánh đă hy sinh hai ngày phép giúp tôi đưa Minh Thu đi chơi để chúng tôi có được những ngày vui thật trọn vẹn dù ngắn ngủi cùng những tấm ảnh thật đẹp để Minh Thu làm "hành trang giă từ" mang về Boston.

Mặt trời đă lên cao và đường phố đă đông người qua lại nhưng sao tôi vẫn thấy ḷng ḿnh trống vắng như đang thiếu một cái ǵ đó mà tôi không thể giải thích được. Trên đường về nhà, tôi nghĩ nhiều đến Minh Thu, nhớ đến những ngày vui đă qua, nhớ đến t́nh bạn của tôi và Thu từ thuở c̣n đi học cùng những kỷ niệm buồn vui của tuổi học tṛ và nhớ lại câu nói của một nhà thơ Mỹ cuối thế kỷ 19, Ralph W. Emerson: "Cách duy nhất để có bạn là chính bản thân ḿnh phải là người bạn".

Tôi tự hỏi không biết ḿnh có làm tṛn bổn phận một người bạn đối với Minh Thu chưa? Mong rằng, mỗi năm một lần Thu về thăm Mẹ để chúng ḿnh được sống lại những ngày vui bên nhau Thu nhé!

 

 

Thu Phương
Mùa Thu, 2006

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thu Phương                |                 www.ninh-hoa.com