trang nhà www.ninh-hoa.com             |             trang thơ truyện Trương Huyền Trường


 

Trương Huyền Trường

 
 

T

 
 
Thơ Đèo...Ḅng 
 

 Văn


  Nắng Hàng Cau
 
Ma Nào Đáng Sợ
 
"CHAT" Với Ma 
 
Nhớ Món Ăn Xưa
  Người Con Gái Leo
    Qua Cổng Nhà Xác

  Ai Đang Đi Trên Cầu
    Bông
 
  Tui Iu Tiềng Nước Tui
  Kỳ 1   Kỳ 2  Kỳ 3
 
Kỳ 4   
|
 
Hoạn Thư Tự Bạch
                           

 

 


 

 

 



H O Ạ N  T H Ư  T Ự  B Ạ C H

  

Tôi là Hoạn Thư. Trong số các tên tội phạm đă làm cho cuộc đời của Vương Thúy Kiều từ một tiểu thư khuê các trở thành gái giang hồ với biết bao nỗi đoạn trựng cay đắng, th́ tôi, được nàng xếp lên đầu sổ.

Tôi không về đây nước trước bẻ hoa như Mă Giám Sinh, không dụ nàng bỏ trốn rồi bỏ rơi giữa bọn hùm sói như Sở Khanh, không ép nàng tiếp khách như Tú Bà, Bạc Bà. Tôi chỉ là một người đàn bà không muốn mất chồng, không muốn bị ai xem thường nhất là bị xem thường bởi một con đĩ.

Đúng vậy, tôi chỉ có mỗi cái tội rất chính đáng ấy là yêu chồng và quyết giữ lấy người ḿnh yêu. Chính v́ vậy, tuy bị gọi chính danh thủ phạm, nhưng nàng vẫn không thể giết được tôi. Nói một cách khác, trong cuộc chiến thầm lặng giữa hai người đàn bà, một lần nữa tôi lại là người chiến thắng.

Tôi chiến thắng không phải v́ tôi là con một quan lại bộ danh gia mà v́ tôi đứng trên chính nghĩa, là vợ chính thức của Thúc Sinh mặc dù sự hèn yếu của anh ta làm cho tôi phát mệt. Anh ta có bị người đời chê cười th́ cũng là tự anh. Một người đàn ông ngờ nghệch lúc nào cũng chỉ biết khóc, th́ hai cái tiếng “sợ vợ” dè biểu ấy cũng là quá nhẹ. Nếu anh ta không như thế th́ tôi đă không thể dựng nên một tấn tuồng trăm năm để một trận cười về sau.

Trước hết, dù biết vườn mới thêm hoa, tôi vẫn b́nh thản giữ một bộ mặt tỉnh bơ trước những lời xu nịnh thêu dệt. Biết bao kẻ muốn chạy vạy nhờ cậy, vớ được tin chồng ḿnh có bồ nhí, quả là cơ hội ngàn vàng. Họ sẽ lấy cớ an ủi, bày mưu tính kế mà sồng sộc vào nhà. Họ giả bộ khổ đau, giả bộ nát tan như chính họ bị phụ t́nh. Rồi sau đó họ mặc sức ăn uống, mặc sức xài phá, mượn cái này, xin cái nọ. Họ biến nỗi khổ đau của ḿnh thành cái máng ăn dễ dăi cho cái thói phàm ăn của họ. Trong khi ḿnh lúc nào cũng đẫm nước mắt, đầu óc mụ mị cuồng điên th́ họ hả hê cười thầm. Họ mặc sức tuôn ra như thác đổ những lời chê bai, rủa sả, trút ra hết nỗi căm tức bấy lâu thua sút v́ nhan sắc v́ gia thế. Họ sẽ làm cho ḿnh đỏ rực mềm oặt như con tôm nhúng dấm và nếu ḿnh có quá ngu dại lao xuống sông hay treo cổ lên cành cây th́ họ lại được dịp tiễn đưa ḿnh với nước mắt cá sấu và một tiếng cười hỉ hả. Đàn bà với nhau, không tin tức nào khoái cái lỗ nhĩ bằng tin con mẹ tưởng là mệnh phụ kia, vừa giàu vừa đẹp kia lại bị một con đĩ nào đó giựt mất chồng. Đem cả nỗi ḷng nghẹn uất của ḿnh ra giải bày với họ th́ được ích ǵ. Có chăng chỉ là một tṛ cười. Cho nên, khi bọn họ thóc mách, tôi đă ra lệnh cho gia nhân đứa th́ vả miệng đứa th́ bẻ răng. Khóa hết những cái mồm dơ bẩn ấy lại, tôi đă làm được cái việc mà chồng tôi không ngờ, ấy là tôi vẫn tin rằng chồng tôi rất mực chung t́nh. Chẳng những thế tôi c̣n nói cho anh ấy biết tôi không tin những lời đồn thổi bậy bạ. Trên đời này không ai yêu nhau, tin nhau như tôi với anh!

Vậy đó, chàng khoái chí tin rằng đă lừa được tôi và công cuộc thăm ḍ của chàng cũng đă rút ra được một điều rằng tôi ngu ngơ quá chẳng biết ǵ. Chàng hí hửng muốn quay về Lâm Truy và tôi đă giục chàng trở về như kéo dây cung mà mũi tên chính là chàng. Ở đây tôi muốn nói nhỏ với chị em cùng cảnh ngộ rằng cái thuật giữ chồng trước nhất phải biết ḿnh muốn ǵ và giữ kín những điều ḿnh muốn. Hăy giả vờ khờ khạo, giả vờ ngây ngô, giả vờ tin tưởng. Nghĩa là biết thật rơ nhưng làm như không biết ǵ. Con chim cắt lượn trên nền trời có khi nào đập cánh đâu. Trời đất lặng yên chỉ có mỗi con mồi động đậy. Và rồi nó bất ngờ xé gió lao xuống. Khi con mồi nghe cái hơi lạnh bên tai th́ đă bị quắp chặt trong những cái vuốt sắc. Đánh ghen phải như thế chứ không phải ầm ĩ thét gào. Ḷng đang sôi sùng sục, mắt đang nổ đom đóm mà bảo giữ cho lặng yên quả thực là khó. Đúng, rất khó, nhưng phải giữ cho được b́nh tĩnh. Một khi đă làm chủ được chính ḿnh th́ dầu không phải Khổng Minh ta cũng có thể bày ra những trận đồ bát quái làm đảo điên kẻ thù.

Sau những tin tức thu lượm được từ những kẻ đáng tin, tôi biết t́nh địch của tôi không phải là một con đĩ tầm thường. Ả trẻ đẹp, đàn hay vẽ giỏi và cực kỳ thông minh. Nhờ tài thi phú mà ả chẳng những đă không bị đuổi về lầu xanh lại c̣n được chính quan phủ đứng ra tác hợp một cách danh chánh ngôn thuận. Người nhất mực không chịu nhận một con điếm làm dâu như cha chồng tôi mà vẫn phải thưong v́ nết trọng v́ tài th́ tôi c̣n biết cách nào gỡ cho ra? Trong xă hội mà đàn ông năm thê bảy thiếp gái chính chuyên một chồng th́ một ngày đẹp trời chàng đưa nàng về lạy tôi làm chị cả, coi như xong ngay. Tôi chỉ có thể vùng vằng, ngúng nguẩy, khóc lóc rồi sau cùng vẫn phải ngồi yên để nhận cái lạy của nàng như một cái tát mà thôi. Tôi thua, thua tất cả. Tôi sẽ bị đẩy vào bóng tối để một ḿnh khóc than cho số phận của đàn bà.

Lúc đầu là như vậy. Tôi đành phải chấp nhận cái thua cuộc mười mươi, đành ngậm đắng nuốt cay với danh hảo là chị cả, là dong kẻ dưới mới là lượng trên, là dại chi mà rước tiếng ghen vào ḿnh. Thế đấy, một người đàn bà yếu đuối rất dễ bị ru ngủ bởi cái mă thượng thực ra là một cuộc đầu hàng có ca nhạc như một khúc khải hoàn. Một ḿnh làm sao chống lại cả một xă hội với những tập tục cổ hủ chỉ muốn đàn bà là vật sở hữu của đàn ông. Đă là sở hữu th́ có thể năm, bảy, có khi cả trăm chứ đâu chỉ có một.

Nhưng, trong cuộc chiến thầm lặng của hai người đàn bà không ngờ sự thành bại lại ở bản lĩnh của người đàn ông. Nếu anh ta tin rằng ḿnh được sinh ra là để làm tất cả, nhất là trong một xă hội phong kiến th́ dù có mười Hoạn Thư cũng chịu thua chứ đừng nói một. Rất may, Thúc Sinh không có được cái bản lĩnh ấy. Anh ta đă bọc một con thỏ trong ḿnh. Khi thấy chẳng ai đá động chút ǵ đến người mà anh muốn dấu, nhất là tôi đă giả vờ đóng vai một người vợ ngoan và ngu th́ anh thủ khẩu như b́nh. Đúng là anh nghĩ nào ai có khảo mà ḿnh lại xưng. Anh ở chơi dăm bữa rồi hí hửng trở về Lâm Truy với ư tưởng là đă qua mặt được con vợ già.

Giờ đây số phận của bọn họ đă ở trong tay tôi.

Điều cần làm trước nhất là không cho bọn họ gặp nhau. Phải làm sao phá bỏ cái ngôi vị vợ hai đă quá rơ ràng. Một khi họ đă gặp lại nhau với cái danh đă chính th́ cái ngôn cách ǵ chẳng thuận. Dẫu tôi có ba đầu sáu tay, có muôn binh ngh́n tướng cũng chẳng làm ǵ được nàng. Không chừng tôi c̣n bị ghen ngược, bị đánh cho tơi tả, cho chừa cái thói ỷ vợ lớn ăn hiếp vợ bé.

Việc này phải nhờ đến mẹ. Hơn ai hết bà hiểu nỗi đau của tôi. Bà đă sai bọn Ưng Khuyển chỉ trong một đêm dong thuyền đến thẳng Lâm Truy trong khi chàng vẫn c̣n mơ màng thong dong trên lưng ngựa. Chúng tạt thuốc mê vào nàng, rồi phóng hoả đốt nhà. Chúng lại quăng vào một xác chết vô chủ. Vậy nên, cả cha chồng và chồng ai cũng tin là nàng bị chết thiêu. C̣n nàng, khi tỉnh dậy hoang mang không biết ḿnh đang ở đâu, th́ bị mẹ tôi dằn mặt đánh cho một trận rồi sung vào lũ nô tỳ. Vậy là nó đă bị nhổ khỏi cái gốc doanh gia phu nhân. Thân phận của nó đă rớt xuống chỗ thấp hèn c̣n hơn ở lầu xanh. Nói theo kiểu bây giờ, nó đă thành con số không. C̣n theo kiểu của tôi, nó đă thành cục bột cho tôi nhào nặn thế nào mặc tôi.

V́ vậy khi được tôi xin mẹ đem về làm con hầu, nó không biết là ḿnh đang bước vào địa ngục. Như người khác th́ đây là lúc banh da xẻ thịt nó, là lúc mà cơn ghen được dịp tuôn trào. Nhưng đă đến lúc chưa, đă phải là người để cho ḿnh trút xuống bao nhiêu khổ đau nhục nhă chưa? Nhất định là chưa. Chính danh thủ phạm trong chuyện này không phải là nó mà là anh chồng đáng giận của ḿnh. Nó chỉ là ṭng phạm. V́ vậy, thay v́ hành hạ, tôi lại ngọt ngào, ân cần khiến nó tưởng tôi là ân nhân. Tôi tỉ tê tṛ chuyện đến nỗi nó xúc động chịu đàn cho tôi nghe. Tiếng đàn của nó thật tuyệt và tôi hiểu tại sao chồng tôi mê mệt. Nó rất mực thông minh và điều đó khiến tôi thấy rất thích thú trong tṛ chơi mà tôi sắp bày ra.

Sắp đặt mọi sự xong xuôi,tôi b́nh thản ngồi chờ con mồi thứ hai vào tṛng.

Rồi anh ta trở về. Chưa vơi nỗi đau buồn th́ đă bị rơi ngay vào bẫy sập. Không làm sao nói hết được nỗi kinh hoàng của anh khi thấy nàng ra lạy chào. Được quỷ cầm đinh ba dẫn tới trước Diêm vương cũng không làm cho anh kinh ngạc bằng. Anh muốn kêu thét lên nhưng không dám. Và tôi bắt đầu chơi tṛ bỡn cợt. Tôi bắt anh ta cười trong khi anh ta chỉ muốn khóc. Anh ta phải nói trong khi chỉ muốn lặng im. Anh ta phải uống nhưng không được say cái thứ rượu được nàng phải mời tận miệng như thuốc độc. Cả ả cũng vậy, ả phải làm cho anh ta vui nếu không muốn phải bị đ̣n. Giá như không có tôi th́ cả anh và ả đă lao vào nhau, ôm riết nhau trong mừng mừng tủi tủi. Có tôi, anh và ả đều thấy càng gần bao nhiêu càng đau bấy nhiêu. Nếu bảo rằng tôi ác th́ đúng là ác lúc này đây. Ác v́ tôi sung sướng trên sự đau khổ của họ. Nhưng họ đâu có biết trong những đêm dài tôi đau khổ đến thế nào khi biết họ môi kề má cận!

Với những kẻ thông minh, tài hoa th́ phải dùng đến sự sắc sảo rất mực của họ. Cả hai đă từng yêu nhau v́ tiếng đàn th́ hôm nay cũng phải chết v́ tiếng đàn. Chính thứ họ nâng niu nhất, quư trọng nhất mới làm cho họ đau đớn và kinh hoàng nhất. Khi bảo ả gảy đàn, tôi trông thấy rơ sự hốt hoảng kinh hăi tột độ hiện ra trên nét mặt. Nếu tôi bảo căng nọc ra đánh đ̣n chưa chắc ả đă kinh sợ bằng. Dường như ả đă trút vào tiếng đàn cả máu và nước mắt. Ả không đánh đàn mà ả khóc bằng tiếng đàn. Từng giọt âm thanh nhức buốt nhỏ xuống đến nỗi tôi cũng nghe ḷng ḿnh như nát như tan. Càng hiểu tiếng đàn bao nhiêu họ càng đau bấy nhiêu.

Ngồi xem bọn họ banh ruột gan ra, muốn chết mà không chết được, tôi thấy ḿnh nở ra từng khúc ruột. Như thế cũng vừa đủ cho những nỗi đau ngấm đau ngầm của tôi bấy lâu nay. Giờ cho ả lui ra để một ḿnh gặm nhấm nỗi kinh hoàng. C̣n anh chồng phụ bạc của tôi th́ xin mời anh hăy cùng tôi lên giường. Tại đấy tôi sẽ lấy lại những ǵ tôi đă mất. Tại đấy anh phải chứng tỏ là anh rất mực yêu tôi mặc dù tôi biết anh đang run sợ. Tôi sẽ nói vào tai anh rằng tôi biết tỏng nó là ai, rằng nó có ǵ hơn tôi đâu nào, mà thôi, chuyện pḥng the nói ra làm ǵ. Chỉ biết rằng sau cái trận đ̣n bẽ mặt vừa rồi th́ chuyện ái ân đúng là cực h́nh.

Thế là trả được hận. Nhưng giữ được chồng th́ chưa. Anh ả dù chủ nhà con ở cách xa nhưng lửa gần rơm như thế tránh sao khỏi cháy. Đây mới là nỗi lo gan ruột các chị em ạ. Đừng tưởng bị hành hạ điêu đứng như thế bọn họ sẽ kệch tới già. Không đâu, càng đau khổ họ càng muốn t́m đến nhau. Càng cách chia họ càng muốn gần. Sẽ lầm to nếu tưởng là đă ca khúc khải hoàn Vậy phải làm sao? Đuổi ả đi th́ quá dễ. Nhưng ả cũng mang theo cả hồn của anh ta nữa. Ả đi, anh ta cũng đi, ai mà ngăn cản được. Dù tận chân trời góc bể anh vẫn đi t́m. Anh đi và không bao giờ trở về. Anh sẵn sàng chịu đói khát, nếu cần dám để ả theo nghề cũ miễn sao xa được cái địa ngục trần gian này là tôi. Một kẻ quen thói bốc rời như anh ta dám làm liều nếu bị đẩy vào đường cùng. Chỉ có mỗi một cách là cho anh thấy lưỡi gươm vẫn c̣n treo trên đầu ả. Nghĩa là chụp lấy cái điểm yếu của anh là sợ vợ để dọa anh và khiến anh phải khuyên nàng liệu mà cao chạy xa bay.

Trước hết, tôi nhờ anh hỏi ả có ước nguyện ǵ không. Ả thưa chỉ dám mong được gần kinh kệ. Thế là ả được ra Quan Âm các. Tại đây ả mặc áo cà sa với pháp danh Trạc Tuyền. Đó vừa là một cái bẩy vừa cửa ngơ đă mở sẵn với cả chuông vàng khánh bạc cho ả trốn đi.

Một hôm tôi xin anh về thăm mẹ. Dĩ nhiên anh vui mừng nhận lời. Chỉ chờ tôi đi khuất là anh lẻn đến Quan Âm các. Tại đây, đúng như tôi dự định, su một hồi than khóc anh ả cũng chỉ nghĩ cách trốn thoát khỏi nơi này mà thôi. Và tôi xuất hiện để xác nhận rằng như thế là khôn hồn. Lại thêm một đ̣n cuối cùng khi anh ả biết rằng tôi đă nghe họ kể lể khóc than mà không nổi tam bành.

Quả nhiên đêm hôm ấy nàng đă trốn đi cùng với những món đồ hộ thân quư giá. Là một người thông minh và tự trọng nên nàng rất xấu hổ. Vậy nên khi nghe tôi nhắc đến chuyện nàng chôm đồ là nàng đành phải tha tội chết cho tôi.

Như thế là tôi đă đuổi được kẻ không mời mà đến. Tôi đă dựng nên tấn tuồng cứ cho là cay nghiệt đi nhưng ai dám bảo là tôi làm bậy. Tôi đă giữ được chồng, cho dù nhiều người bảo một người chồng như thế th́ cũng chẳng nên giữ làm ǵ. Dù sao th́ tôi cũng đă làm chủ được cuộc sống của tôi. Cụ Nguyễn đă có lư khi để cho tôi một chương rất dài trong truyện của cụ và tôi đă không làm cụ thất vọng v́ trong các nhân vật mà cụ hoàn thành th́ tôi là một trong những nhân vật mà cụ đắc ư nhất. Tôi cũng rất biết ơn v́ nhờ cụ tôi đă sống được 200 năm và c̣n sống măi v́ vẫn c̣n rất nhiều chàng Thúc và nàng Kiều trong cuộc đời. Tôi cũng xin cảnh báo rằng trong thời đại @ này th́ những đ̣n của tôi chắc chắn là cay nghiệt hơn. Liệu hồn đấy!

 

 

T rương  H uyền  T rường
Ninh Ḥa