trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
    Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Băo
Băo Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  

Một Chuyện Thất T́nh
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục B́nh 

Cơn Băo 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
 

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư
Ta Buồn
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm T́nh

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xă

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhăn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Văng

Nhớ Nhà

Phân B́

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập X́nh

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Ḥa

 


 Truyện/Tùy Bút

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

T́nh Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn T́nh...
Trải Ḷng Theo Cơn Băo
    Katrina
  

 

 

 


 

 

Tri   Ḷn Theo  Cơ Băo  Katrina

  


Tôi quyết định cùng bầu đoàn thê tử rời bỏ New Orleans vào nửa đêm 28.8.05 trước khi cơn băo Katrina ập vào thành phố. Khi rời bỏ ngôi nhà mà cả hai vợ chồng ra sức gầy dựng suốt mười ba năm sống trên đất Mỹ, tôi đă mặc nhiên chấp nhận tất cả những t́nh huống xấu nhất có thể xảy ra. Tôi chạy trốn sự xâm lăng của thiên nhiên lần này tuy ḷng không thanh thản nhưng không đến nổi thê thiết như lần tháo chạy năm 1975 khi đất nước rơi vào thảm cảnh xâm lăng của con người. Đứng từ một góc cạnh nào đó, thiên nhiên tuy dữ dội tàn khốc nhưng không tàn ác bí hiểm như con người. Thiên nhiên giết người trước mặt. Con người giết người sau lưng. Sống sót sau cuộc tàn sát của thiên nhiên c̣n có thể khởi sự lại từ đầu. Sống sót sau khi bị con người tàn sát ba đời chưa chắc đă ngóc đầu lên nổi. Trang bị cho sự suy nghĩ của ḿnh như thế, tôi b́nh tĩnh ra đi.

Tôi và gia đ́nh đến được Houston vào chiều chủ nhật. Khoảng cách từ New Orleans đến Houston là 350 miles, tôi lái xe suốt 12 tiếng đồng hồ. Số thời gian gấp hai cần thiết đó xem như may mắn, có nhiều xe phải cần đến 18 tiếng hoặc 20 tiếng. Houston đă có thể là vùng an toàn v́ cánh tay của cơn băo Katrina không thể vói tới. Tôi xin vào tạm trú tại nhà Yên Sơn, nhà thơ này cơ duyên đă đưa đẩy chúng tôi quen biết nhau sau những ngày cùng sinh hoạt trên diễn đàn văn học. Nhà rộng đủ chỗ dung chứa một gia đ́nh năm người cùng những tiện nghi tối thiểu. Cơn băo c̣n đến 10 tiếng đồng hồ nữa mới đánh vào bờ New Orleans. Trong lúc chờ đợi, tôi cũng thầm mong sao cho cơn băo đừng đến và nếu có đến th́ hăy chầm chậm lại bởi v́ đoàn người di tản vẫn c̣n đang kẹt trên xa lộ I.10 rất dài, trong đó đồng bào chiến hữu của tôi không phải là ít.

Sự cầu xin của con người không đủ sức tác động đến sự sắp đặt đầy hiển nhiên của thượng đế. Nửa đêm chủ nhật rạng sáng thứ hai 29.8.05, băo Katrina bắt đầu đổ bộ. Đến đây th́ sức người kể như bất lực, tất cả phó thác cho trời. Tôi thức gần trắng đêm để theo dơi trên tivi, những cơn gió mạnh đánh thẳng tay không hề thương tiếc vào những vùng đất, những địa danh những hốc hẻm của từng con phố, từng ngôi nhà mà tất cả đối với tôi vô cùng quen thuộc v́ tôi đă từng gắn bó với nó suốt mười ba năm nay kể từ ngày tôi đặt chân lên đất Mỹ. Và lạ thay trong ḷng tôi không cảm thấy kinh hoàng. Chắc có lẽ những ngày tháng cuối cùng của tháng tư năm bảy lăm tại Việt Nam đă làm tôi chai ĺ cảm giác ? Tôi tự nhủ thầm cho dù tàn khốc đến đâu th́ đây là vùng đất hứa, ư chí con người có thể vượt qua. Nhà của tôi đang nằm trong cơn giông băo, hên th́ c̣n lại chút đỉnh để tôi trở về c̣n chỗ đụt nắng che mưa, xui th́ bay đi tất cả xem như phủi tay. Cho dù có phủi tay th́ cũng hăy c̣n huề vốn, bởi v́ khi đến đất nước này gia đ́nh tôi tài sản chẳng có ǵ ngoài 80 đô-la bà chị cóp nhóp tặng cho để làm lộ phí. Và cho dù cuối cùng kết quả như thế tôi vẫn c̣n có t́nh đồng bào và ḷng nhân đạo của thế giới loài người để làm vốn liếng. Năm một chín bảy lăm khi những người lính miền Nam trong đó có tôi thua trận, chúng tôi bị hủy diệt tất cả niềm tin bởi đồng loại của ḿnh từ miền Bắc tiến vào. Đồng loại của tôi không được trang bị t́nh người. Họ chỉ được trang bị ngụy danh.

Tôi đă chuẩn bị tâm lư b́nh tĩnh gần như tuyệt đối và ḷng cũng chai đá gần như vô cảm như thế mà vẫn không tránh khỏi xúc động bàng hoàng khi chứng kiến trên tivi cơn băo đánh găy chiếc cầu 7 miles nằm trên xa lộ 10 về hướng Đông. Chiếc cầu này gắn bó cùng tôi vô vàn kỷ niệm, nó nối liền từ bên tôi qua bên kia là nhà của nhà văn Nhật Nguyễn. Cặp vợ chồng Nhật Nguyễn, Nguyễn Hữu Việt với quán cổ tích phía sau vườn nơi chúng tôi thường ngồi chung với nhau bên tách cà phê nóng để nói chuyện văn thơ đang tả tơi trong cơn băo. Trên tivi hàng thông thơ mộng che mát một ḷng đường lối dẫn vô nhà Nhật Nguyễn biến thành những cành roi khổng lồ hùa theo gió mạnh quất thẳng cánh lên những trụ điện và những mái nhà. Và rồi đột nhiên bờ đê bảo vệ thành phố phía Đông bị vỡ. Nước hung dữ đổ ập lên khu dân cư nằm trong ḷng chén, ở đó có ngôi nhà đầy ấp kỷ niệm của bạn tôi. Những người Mỹ da đen ngồi trên nóc nhà kêu cứu trong tuyệt vọng, những chiếc trực thăng vần vũ bất lực trên ṿm trời tạo nên một cảnh thiên bi hùng ca đầy đẫm lệ. Nhà tôi nằm về hướng Tây của con đê, lúc này th́ bờ đê phía Tây hăy c̣n đứng vững, nhưng băo cũng đánh cho tơi tả những mái nhà. Nhà cửa lúc này không c̣n cần thiết, tôi chỉ biết cầu mong hăy cứu ngay những con người bất hạnh kia đang chống chọi với cái chết đếm được từng phút từng giây. Sức chống chọi con người đối với thiên nhiên là có hạn. Tử thần vô tri giống như một người bị đau răng không c̣n cảm giác sẽ không chừa một ai. Kẹt trong ḍng nước lũ bạn bè tôi một số c̣n kẹt lại đang kiên cường chống đỡ. Bấy giờ là sáng thứ ba 30.08.05 ngày thứ hai, New Orleans ch́m trong băo. Sau đó đám bạn tôi được trực thăng cứu đem ra khỏi thành phố, chúng tôi gặp lại nhau tại chợ Hồng Kông 4 Houston tay bắt mặt mừng. Thoát được tử thần những người lính già năm nào ôm nhau cười nói tỉnh queo giống như là ngày xưa sau mỗi trận hành quân trở về hậu cứ. C̣n sống được phút giây nào cứ hăy lạc quan từng phút giây đó.

Thứ tư 31.08.05, chợ Hồng Kông 4 Houston bỗng nhiên trở thành một shelter cho người Việt tị nạn. Những người đồng bào của tôi tự t́m đến nhau như một phản xạ trước sự sinh tồn. Họ t́m đến nhau để hỏi thăm tin tức ai c̣n ai mất, về nhà cửa và mặc nhiên họ cùng chia sẻ với nhau trước một viễn cảnh không lấy ǵ lạc quan. Qua tivi tôi được biết thành phố bị phong tỏa và ngày trở lại không biết đến khi nào.

Khi quyết định tháo chạy trước sự xâm lăng của thượng đế, tôi không nghĩ gia đ́nh tôi sẽ rơi vào t́nh huống này mặc dù t́nh huống này tôi cũng đă từng dự trù gặp phải. Hóa ra những ǵ tôi trang bị cho ḿnh trước khi chạy cũng chỉ là một cách trấn an để c̣n kỳ vọng. Những ngày sau khi ở tù ra lây lất sống bên lề xă hội được kẻ ác làm chủ, v́ sinh tồn tôi đă bươn chải trăm phương ngàn cách, trong đó có cách mua bán để mưu sinh. Mưu sinh trong một đất nước mà mua bán là một cái tội không phải là dễ. Mỗi một chuyến hàng đem đi cho dù tiền lời chỉ vừa đủ mua vài kư gạo phải luồn lách đấu trí với đám công an quản lư thị trường đôi khi muốn đứng tim. Bởi v́ bị họ bắt được th́ kể như hết vốn th́ kể như vợ con nheo nhóc. Tôi có thể không no nhưng vợ con th́ không thể đói. Cho nên mỗi chuyến đi buôn là mỗi triền miên hồi hộp lo sợ. Lo sợ ḿnh bị bắt và vài kư gạo sinh tồn kia bị tịch thu. Ai có sống trong cảnh huống đó mới hiểu ra rằng cho dù ḿnh lo sợ như thế nhưng khi bị bắt rồi, bị mất hết rồi th́ không hiểu sao ḷng ḿnh trở nên b́nh thản. B́nh thản bởi v́ sự lo sợ bị mất nay đă mất hết nên sự lo sợ ḿnh đă không c̣n. Nh́n con nước dâng cao, nh́n những mái nhà ch́m trong biển nước tôi nghĩ rằng ngôi nhà của ḿnh đă cùng chung số phận, sự lo sợ ngôi nhà bị băo nuốt nay không c̣n trong ḷng tôi nữa. Tôi nói với vợ tôi mặt mày đang thất thần v́ cảnh tượng: "hăy xem như chúng ta khởi sự lại từ đầu" Tôi nói vợ tôi và cũng để là tự trấn an ḿnh.

Thứ năm 01.09.05 tin tức về cơn băo lan nhanh khắp thế giới, bạn bè khắp nơi tất tả truy t́m tung tích của tôi. Đường dây điện thoại vùng New Orleans bị cắt, tôi không thể gọi ra và không ai có thể gọi vào. Để làm quen với cuộc sống mới, tôi lang thang chợ Hồng Kông 4 cũng xếp hàng đi xin trợ cấp food stamps, cũng xếp hàng đợi đến phiên ḿnh lănh những bữa cơm trưa, cơm chiều t́nh nghĩa do người Việt Nam sinh sống tại Houston cứu trợ. Lần đầu tiên sau mười ba năm cũng là lần thứ nh́ sau khi đến Mỹ tôi xin tiền food stamps để sinh sống. Đi xin dù chỉ là xin lại chút đỉnh những đồng tiền ḿnh từng đóng thuế v́ nghĩa vụ công dân quả là không thể nào tránh khỏi cảm giác khó chịu trong ḷng. Măi đến lần thứ ba, sau ba ngày nản chí sắp bỏ cuộc tôi cũng tự t́m được sự kiên tŕ.

Thứ bảy ngày 03.09.05 sau 12 tiếng xếp hàng chờ đến lượt ḿnh tôi được gọi vào interview. Tôi gặp phải một người phỏng vấn có nhiều lư lẽ để hỏi. C̣n tôi th́ ít lư do để trả lời ngoài lư do duy nhất tôi là người tị nạn vừa bị cơn băo vô t́nh cuốn trôi nhà cửa. Người phỏng vấn áp dụng luật lệ c̣n tôi th́ đinh ninh là ḿnh được chia sớt sự cảm thông. Khi ngă ngũ ra là h́nh như người nhân viên này thích được gác chuyện t́nh cảm qua một bên trong khi thừa hành nhiệm vụ, tôi cũng thay đổi thái độ của ḿnh. Chiếc tivi công cộng trước mặt cả hai chúng tôi đài CNN đang chiếu những cảnh tang thương đang xảy ra tại New Orleans, nơi tôi vừa thoát khỏi để rồi ngữa ḷng ra xin tiền trợ cấp và bị hạch hỏi đủ điều. Ḷng tự tôn trổi dậy cộng với sự hổ thẹn v́ phải đi xin, nhiều lúc tôi muốn bỏ cuộc đứng dậy ra về. Nhưng tôi tiếc công ḿnh chịu khó đứng xếp hàng suốt 12 tiếng đồng hồ chẳng lẽ ra về tay không? Thế là tôi nén đau xuống cổ họng. Cuối cùng người nữ nhân viên đặc trách xét hỏi này xem chừng đau khổ lắm khi phải buộc cho tiền tôi dù đó là tiền của chính phủ mà suốt mười mấy năm làm việc, gia đ́nh tôi từng đóng thuế góp vào. Thay v́ cho gia đ́nh tôi hai tháng tiền mua thực phẩm họ chỉ cho một tháng lư do bà xă tôi không đem theo đủ giấy tờ. Đi chạy băo họ làm như đi vacation không bằng. Vắt gị thoát mạng là may, tôi chỉ kịp mặc có một bộ đồ, thời gian gấp rút làm ǵ c̣n nhớ đến những ǵ phải mang theo ngoài cái mạng đang dính liền vào cơ thể.

Đến lúc này th́ sự mắc cở của tôi cũng đă lên đến mức tột cùng khiến tôi không c̣n mắc cở nữa. Hơn năm trăm đô la dành cho năm người ăn trong một tháng, số tiền tuy không lớn, nhưng không nhỏ đối với gia đ́nh tôi trong hoàn cảnh này. Nhưng đứng trước sự quá quắt đó tôi bỗng đâm ra không cần. Tôi đem trả lại. Cả pḥng ngạc nhiên v́ tôi chê tiền. Thực ra tôi không chê tiền, tôi đem trả lại v́ họ cho tôi trong sự bất công. Người xếp phụ trách hỏi lư do tôi trả lại, tôi trả lời là v́ cho tiền tôi không giống như mọi người tôi không nhận. Tôi lại được hỏi tiếp vậy chứ ư tôi muốn thế nào? Tôi trả lời là tôi muốn được giống như mọi người nghĩa là phải cho tiền tôi hai tháng thay v́ một tháng và tiền đó tôi nhận v́ t́nh nhân loại để tôi c̣n mang ơn chứ không phải v́ luật cho những kẻ ăn không ngồi rồi không có khả năng làm việc. Đă lỡ mang ơn th́ mang ơn cho đáng. Mang ơn để c̣n hy vọng sau này đáp trả. Tôi không muốn ḿnh trở thành kẻ phụ ơn. Tôi gàn bướng không giống ai như thế vậy mà vẫn được đáp ứng. Mấy người bạn của tôi hỏi nếu họ không cho ǵ hết th́ tôi tính sao. Th́ huề chứ sao. Làm ǵ được nhau khi đ̣i hỏi t́nh người không đúng chỗ. Cũng may là tôi đang sống trên nước Mỹ, nếu tôi đang sống tại Việt Nam trong khốn đốn này, một cent cũng đừng ḥng chánh phủ bố thí. Xin cám ơn nước Mỹ !

Tin tức cùng những h́nh ảnh kinh hoàng trên tivi cập nhật từng giờ khiến cả thế giới hăi hùng. Sự hăi hùng không nằm trong những h́nh ảnh tàn phá kinh hoàng của cơn băo mà chính ở những h́nh ảnh thảo khấu của đám bất lương. Đám người đánh mất lương tri đó cướp bóc hăm hiếp chính ngay đồng loại của ḿnh trong t́nh cảnh khốn cùng. Dân số New Orleans và vùng phụ cận khoảng hơn một triệu người, hơn 90% trong tổng số đó đă chạy thoát trước khi cơn băo ập vào. Kẹt ở lại đa số là những người dân nghèo khổ không có phương tiện di chuyển. Những người nghèo khổ này gia sản không có ǵ ngoài một thân xác nhầu héo mà thượng đế ban cho, vậy mà đám bất lương kia đă nhẫn tâm cưỡng cướp luôn chút xác thân héo sầu đó. Những người cảnh sát bất lực và hèn nhát đă nhắm mắt làm ngơ v́ sợ trả thù. Một số đào ngũ. Những h́nh ảnh này không hề có trong cuộc thua trận của những người lính miền Nam trong cơn biến cố năm 1975 mặc dù trong cơn biến cố đó những người lính không c̣n khả năng tự vệ, không c̣n tương lai và mất tất cả. Té ra trong một đất nước văn minh khi rơi vào khốn đốn cũng có những con súc vật đội lớp người lộ h́nh nguyên vẹn.

Tôi là người Việt Nam nhưng từ ngày qua Mỹ đến giờ sinh sống tại New Orleans do đó tôi mặc nhiên tự xem ḿnh là dân New Orleans. Những h́nh ảnh đau ḷng của người New Orleans gây ra trước cặp mắt của toàn thế giới khiến tôi hổ thẹn không phải là ít.

Tôi có bốn chiếc xe dành cho năm thành viên trong gia đ́nh. Rút kinh nghiệm trong cuộc ly tán năm 1975, ba mươi năm sau tái diễn nơi đất Mỹ, khi bỏ chạy tôi quyết định chỉ dùng một chiếc. Trong hoạn nạn gia đ́nh cần có nhau, sống th́ cùng sống chết th́ cùng chết. Tôi sợ bị thất lạc lẫn nhau trong cơn thất tán.Tôi bỏ lại ba chiếc xe cùng tất cả những ǵ gầy dựng suốt những năm dài sống trên đất khách. Khi băo tan loài thảo khấu trổi dậy, tôi không c̣n hy vọng những ǵ tôi bỏ lại c̣n nguyên. Vợ tôi xa New Orleans có một tuần đâm ra thờ thẩn nhớ nhà. Suốt những đêm tá túc, cô nàng cứ than vắn thở dài làm tôi vô cùng ái ngại. Tổng thống Bush ra lệnh lực lượng vệ binh quốc gia tiến chiếm lại thành phố để văn hồi trật tự. Nơi tôi ở thuộc vùng West của New Orleans được phép về thăm nhà trong ṿng nửa ngày.

Chiều chủ nhật ngày 11.09.05 vợ chồng con cái đùm đụp lẫn nhau lái xe về Baton Rouge chờ sẵn. Sáng thứ hai khởi hành từ thủ phủ lúc 5 giờ30 tôi về đến nhà vào lúc 12 giờ trưa. Thành phố phía Tây cây cối bị băo đánh cho tanh bành té bẹ nằm ngỗn ngang dọc đường. Chúng tôi phải lách xe đi ṿng mới vào được trong xóm tôi ở. Cảnh vật xơ xác im lặng như tờ khiến cho sự lo âu càng tăng thêm phần hồi hộp. Từ đầu làng cuối xóm không một bóng người. Cảnh tượng giống như cuối tháng 3/75 khi tôi thoát khỏi Qui Nhơn t́m về lại Ninh Ḥa, xóm nhỏ đàng luồn cây thị của tôi lúc đó đang hấp hối chờ đối phương tiến chiếm cũng vắng tanh như vầy. Tôi phải giẫm lên những cành cây, những thanh hàng rào bị băo đạp đổ để vào mở cửa nhà của ḿnh. Hơn một tuần cúp điện, thức ăn trong tủ lạnh bốc mùi hôi thúi cộng với mùi của sheetrock ẩm thấp khiến tôi muốn lộn mửa. Ngày xưa ở chiến trường mỗi khi thu dọn xác chết mùi máu tanh cộng với mùi cây cỏ cháy xém v́ súng đạn cũng không đến nỗi khó ngửi như cái mùi này. Hay là sau mười mấy năm sống ở đất Mỹ thính giác tôi đă thay đổi cũng không chừng ? Và cũng có thể mùi tử khí ngày xưa có pha trộn mùi máu của đồng đội ḿnh cho nên tôi đă không khó chịu như bây giờ. Khi tôi đem được những ǵ từ trong tủ lạnh ra sau vườn, đàn ruồi dồn dập kéo tới như đi trẫy hội. Tôi chôn vội vă những thứ đó dưới gốc cây tường vi mà giờ này đang nằm bẹp dí. Chung quanh nhà những hàng rào ngăn chia khu xóm từ nhà này sang nhà khác, giờ được san bằng. Con xóm nhỏ mọi khi đông đúc luôn luôn nghe tiếng xe chạy, giờ không c̣n một ai. Cảnh tượng y như một làng mạc Việt Nam vừa trải qua chiến tranh. Không một ngôi nhà nào c̣n nguyên vẹn. Con đập ngăn nước bờ Tây c̣n đứng vững, khu tôi ở tránh được nước lũ nhận ch́m, nhưng cơn lốc băo đă không tha mạng.

Trường tiểu học WoodMere băo liếm chung quanh không c̣n manh giáp. Ngôi trường xinh xắn mới hôm nào giờ trơ xương giống như con cá vừa bị rĩa hết thịt. Mái nhà tôi bị đánh sập một góc. Trần nhà phía bên pḥng ngủ đổ sụp lên giường. Nơi này hai vợ chồng tôi thường ngủ mỗi đêm. Nh́n đất cát tung toé vung văi khắp pḥng tôi mường tượng ra được h́nh ảnh thê thảm của hai chúng tôi ra sao nếu không nhanh chân bỏ chạy. Tôi chỉ có vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi. Lệnh của thành phố chúng tôi phải ra khỏi nơi này trước sáu giờ chiều để tránh nạn cướp bóc. Lúc này tính mạng không nằm trong quyết định của cơn băo Katrina mà lại nằm trong sự dă man của con người. Xưa nay, tôi vốn sợ băo th́ ít mà sợ con người th́ nhiều.

Tôi lại rời nhà bôn tẩu trên đường di tản. Ngược chiều với chúng tôi là đoàn lính vệ binh quốc gia hùng hậu trên những chiếc xe sơn màu cây lá đang tiến vô thành phố. Tôi không c̣n trẻ nữa. Giá chi mà tôi c̣n trẻ được đi trong đoàn quân đó, được làm một cái ǵ có thể giúp ích cho đời. Luân lưu trong tôi, ḍng máu lính ngày nào vẫn âm thầm ṛ rỉ.

Nhà của Nhật Nguyễn bên kia cầu nước ngập lên gần tới trần nhà. Khi chị mở cửa vào đă không c̣n tin vào đôi mắt của ḿnh nữa. Nước đă làm đảo lộn thứ tự những đồ vật và quyện tṛn vào nhau thành một khối bùn đất. Tất cả xem như vứt bỏ. Cũng như tôi, chị cũng đă chuẩn bị tâm lư, tuy nhiên không thể nào không bật khóc khi cuốn album đựng những tấm h́nh kỷ niệm đời con gái của chị, những tấm h́nh của từng đứa con lớn lên từng giai đoạn đến những tấm h́nh của những đứa cháu đă bầy nhầy v́ ngâm nước. Tài sản mất có thể gầy dựng lại, nhưng những tấm h́nh này th́ sẽ không bao giờ. Chị run lẩy bẩy không tin vào đôi mắt của ḿnh là tại sao chút kỷ vật nhỏ bé như vầy mà ḍng nước lũ kia không chịu buông tha ? Chị ngồi phơi lại từng tấm từng tấm mà nước mắt tuôn trào.

Hầu hết nhà của bạn bè tôi bên vùng East đều ch́m trong nước ngập. Và lại thêm một lần bạn bè tôi tứ tán muôn phương không biết bao giờ có thể trở về để mỗi cuối tuần ngồi với nhau để uống tách cà phê bàn chuyện thế sự thăng trầm ?

Những bạn bè khác của tôi khắp nơi trên thế giới trước những h́nh ảnh cập nhật theo phương tiện truyền thông trên tivi lo sợ. Sau khi cơn băo Katrina ập vào New Orleans, đường dây điện thoại bị cắt không ai liên lạc được với tôi, sự lo sợ có lư do để tăng thêm phần nghi vấn. Cũng may tại nhà nhà thơ Yên Sơn nơi tôi trú băo c̣n có computer. Nhờ hệ thống internet tôi liên lạc lại được một ít. Khi biết tôi và gia đ́nh an toàn họ đều thở phào nhẹ nhơm. Quà cứu nạn tới tấp gửi về qua địa chỉ nhà Yên Sơn. Có sống trong hoạn nạn mới biết t́nh bạn bè là quí giá và vô giá.

Câu phương châm "lá lành đùm lá rách” được áp dụng một cách tích cực trong t́nh huống này. Tôi nhận được quà tặng bằng tiền mặt của những người bạn cũng là ân nhân:

Anh chị Phạm Ninh, Trương Thu Thức (Na Uy)

Cháu Phạm Mỹ Linh (Cali)

Anh Sinh, chị Trinh (Houston)

Chị Liên (Austin)

Cậu mợ Vơ Thành Đông (Houston)

Anh chị Ngô Huệ (Houston)

Anh chị Nguyễn Lương Thuật, Bích Khuê (Seattle)

Trần Thị Thu (San Jose)

Nguyễn Toàn Vẹn (Houston),

Đường B́nh, Đường Ngọc Diệp, Đường Hào, Đường Ngọc Chi (Tacoma)

Hồ Thị Ngọc Bích (Cali)

Anh chị Trần Hoài Thư (New Jersey)

Hận, Bằng (Houston), Tuyết (Trường Nữ Trung Học Nha Trang Houston)

Anh chị Thành, Loan, Lộc, Kim My Dương (North Carolina)

Sơn Nam và Thiện (Tennesse),

Nguyễn Huy Thọ (Seattle)

 

Nhóm đồng hương Ninh Ḥa dot com:

 

Trần Thị Nết và anh Nguyễn Phước Sơn (San Diego)

Anh chị Nguyễn Văn Thành (Minnesota)

Huỳnh Sanh và Thọ (Winnepeg, Canada)

Trần Thị Minh Nguyệt (San Jose, CA)

Thu Phương (Orange, CA)

Nguyễn Đăng Khoa (Vancouver, Canada)

Vinh Hồ (Orlando, FL)

Hồ Thoàng (Orlando, FL)

Anh Quốc Minh (Germantown, MD)

Phó Đức Lâm (Toronto, Canada)

Huỳnh Khải Đôn (Toronto, Canada)

Anh chị Lê Anh Dũng và Diệp Thế Mỹ (Anaheim, CA)

Anh chị Đinh Bá Hồ và Lữ Thanh Cư (San Jose, CA)

Phan Đông Thức (Los Angeles, CA)

Sự cảm kích của tôi trước những nghĩa cử này không thể dùng ngôn từ để diễn tả v́ nó quá bao la mà ḷng tôi th́ hạn hẹp. Tôi chỉ biết nói hai tiếng cám ơn và lập lại nhiều lần cám ơn, cám ơn và cám ơn.

Ba tuần lễ sau, ngày 20.09.05 từ thành phố Houston tôi trở lại New Orleans. Một cơn băo khác tên Rita đang trên đường chuẩn bị tấn công vào thành phố nhân hậu đă cho tôi tá túc trong lúc khốn quẫn cùng đường. Tôi từ giă gia đ́nh nhà thơ Yên Sơn lái xe ngược chiều với băo Rita đang vần vũ ngoài vịnh Mexico. Lần này th́ tôi đă thấm mệt. Tôi chấp nhận đầu hàng nếu có thể. Khi bước chân vào lính, quân trường đă dạy tôi nếu bị địch quân pháo kích th́ hăy nhăy vào chiếc hố nào mà viên đạn vừa rơi xuống để nấp. V́ tỉ lệ vô cùng nhỏ nhoi là viên đạn thứ hai rớt trúng vào viên đạn trước, cơ may thoát hiểm sẽ là rất cao. Lần này th́ tôi quyết định áp dụng bài học chiến thuật đó vào số mạng. Trong ṿng chưa đầy một tháng hai cơn băo kinh hoàng ghé ngang nơi tôi ở. Tôi nghĩ không lư do ǵ cơn băo Rita có thể đánh thẳng vào New Orleans lần nữa. Hai viên đạn bắn đi không thể rơi cùng chung một chỗ. Vả lại, thiên nhiên tuy khủng khiếp nhưng không ác độc như loài người đan tâm truy đánh kẻ đă sa cơ. Ai cũng biết nếu băo Rita thổi thẳng th́ kể như New Orleans bị xóa sổ. Thành phố vốn đă tan tành, những vết thương trí mạng của Katrina c̣n sờ sờ ra đó. Khi rời bỏ Việt Nam tôi đă mặc nhiên chấp nhận New Orleans là quê hương thứ hai. Nếu nơi chốn này v́ có tôi mà bị hủy diệt th́ cũng hăy tự xem là ḿnh đă gắn bó cùng đất trời cây cỏ ở đây.

Khi tôi trở lại con xóm, đàn ruồi đang say sưa trên xác con chó nằm chết śnh thối trước sân. Đàn ruồi bị tôi khuấy động bay ào lên chào đón. Tôi lấn đàn ruồi để mở cửa ngôi nhà của ḿnh, b́nh tâm ngồi chờ cơn băo Rita.

  

 

New Orleans, 23/09/05
Quan  Dương