trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Băo
Băo Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất T́nh
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục B́nh 

Cơn Băo 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
     

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư

Ta Buồ
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ
     

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm T́nh

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xă

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhăn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Văng

Nhớ Nhà

Phân B́

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập X́nh

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Ḥa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

T́nh Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn T́nh...
Trải Ḷng Theo Cơn Băo
    Katrina
  

 

 

 


 

       

                T H Á N G   T Ư
                T A   B  U  Ồ  N
                N G À Y Valentine L À M T H Ơ TẶ N G  V

              
                                   
 
Quan  Dương

                          

Tháng Tư


Tháng tư nắng trổ da non
Ba mươi năm sẹo vẫn c̣n dính da
Nhíu nhăn thêm mớ tuổi già
Trời buồn bất quá như ta là cùng

Tháng tư nắng xuống rất gần
Nhón tay là đụng cái thân héo c̣m
Thời gian sét rỉ sắt ṃn
Tuổi chồng như chất đá ḥn lên vai
Đôi khi cảm thấy sống dai
Chỉ làm thêm trái đất này chật thôi

Tháng tư sông núi ngậm ngùi
Ta thân chiếc lá cuối trời quá giang
Nhiều năm sau buổi tan hàng
Chỉ c̣n dính lại hai hàng lệ đu
Trong mơ thấy ngọn cỏ sầu
Lă về quê mẹ mà đau dài dài

Tháng tư đứng ở nơi này
Ngó lên mái tóc mỗi ngày bạc thêm


4/05
Quan Dương

                                                         


 

 

Ta Buồn


Ta buồn mắc mớ ǵ em
Buồn chứ đâu phải đường phèn đ̣i chia
Ngọt ngào là của ai kia
Ta đây ngậm muối chầu ŕa đă quen

Tháng hai lạnh cũng muộn màng
Gừng cay một miếng khẽ khàng cắn nhau
Câu ca dao buổi em về
nhà ai . Giờ chắc lời thề đă quên

Tháng hai trở rét trùm mền
Trong chăn cục nhớ cựa ḿnh kêu đau


2/05
Quan Dương
 

 


Ngày Valentine Làm Thơ Tặng Vợ


Chẳng quen biết chẳng họ hàng
Người dưng khác họ rơ ràng , chẳng sai
Đầu ḿnh mắt mũi chân tay
Tóc theo gió phủ chân mày, thế thôi
Có chi khác lạ hơn người
Khiến tôi đi đứng nằm ngồi không yên

Em dân xứ Nẫu, Qui Nhơn
Tôi ra trấn thủ tiền đồn gặp nhau
Đạn bom mặc kệ trên đầu
Chỉ loay hoay đở đường roi ái t́nh

Không máu mủ, không bà con
Đường roi danh bất hư truyền không tha
Người dưng em nhốt vô nhà
Ngủ chung một chiếu thành ra vợ chồng


2/05
Quan Dương