trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Băo
Băo Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất T́nh
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục B́nh 

Cơn Băo 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
 

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư
Ta Buồn
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm T́nh

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xă

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhăn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Văng

Nhớ Nhà

Phân B́

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập X́nh

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Ḥa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

T́nh Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn T́nh...
Trải Ḷng Theo Cơn Băo
    Katrina
  

 

 

 


 


 


 

     Một Chuyện Thất T́nh
    
Thời Chinh Chiến


   Sao em nỡ lẹ làng xa chạy cao bay
   Khi anh chưa kịp nói lời dối trá
   Em có biết
   Anh thấy ḷng như thể
   Vừa bị ai lụi một nhát ngang hông

   Ngày em tươi cười cất bước sang sông
   Chiếc xe chở anh trên đường ra mặt trận
   Ngang giáo đường thấy em đội ṿng vương miện
   Anh ước ǵ đó là ṿng hoa tang

   Chồng của em đẹp trai ǵ cho cam
   Đứng cạnh em càng tăng thêm phần xấu xí
   Em lấy hắn thật là vô lư
   Nhưng có lư nào em lại lấy anh
   giữa khi chiến trường giặc mở cuộc tiến công
   Sinh mạng anh như mành treo sợi chỉ
   Em đâu dại để sớm thành góa phụ
   Anh hiểu  ra
   (nếu không hiểu cũng huề )

   Anh thất t́nh.
   Đời lính thêm nhiêu khê
   chiều nghe con chim rừng hót lời lẻ bạn
   Trong chinh chiến có trăm ngàn viên đạn
   Mong có viên nào bay lạc trúng anh chơi
   Mạng anh to, số lớn nên sống khơi khơi
   (trong khi bạn bè anh mỗi ngày mỗi rụng)
   Những người bạn đă chia anh sự sống
   Để anh thấm thế nào thêm sự cô đơn

   Vốn đă buồn. Anh lại càng buồn thêm
   C̣n em
   Có bao giờ chạnh nhớ anh không nhỏ?
   Ví dụ như khi em ghi nhật kư
   Có con bướm bay về đậu trên nét chữ lặng thinh?

   Chiến tranh tàn. Anh bị bắt làm tù binh
   Chiếc xe bít bùng chở anh vào trại
   Ngang chốn cũ thấy em dưới phố
   Qua lỗ thông hơị, không thể vẫy tay chào

   Chồng của em kể ra cũng mát tay
   Hắn nuôi em đẹp năo nùng hơn trước
   Trước khi chiếc xe chở tù đưa anh vào địa ngục
   Anh quay cổ ngoái nh́n nuốt hai giọt thiên thu.

 

      Quan Dương