Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Quan Dương: Thơ & Truyện               |                 www.ninh-hoa.com



Quan Dương
Tên thật:
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị.



Hiện sinh sống
tại Louisiana, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 

Chuyện CTích Cuối Thế K 20
Quan Dương

    

 

Khi gặp nàng ngồi một ḿnh trong góc pḥng, tôi xáp tới ngay. Nàng đang vẩn vơ nghe Ư Lan hát bản Thôi cũng đành như chiếc que diêm và lặng nh́n đám người nhảy nhót trên sàn nhảy. Tụi con gái ở đất Mỹ này choai choai cỡ nàng chịu khó ngồi im một chỗ nh́n người ta vui chơi th́ đúng là chuyện khó tin nhưng mà có thật. Đèn trong pḥng mờ ảo chứa đầy tự tạo thành thử không hấp dẫn lắm.

"Hi"

Tôi lên tiếng chào trước. Không có tiếng chào lại. Tôi tiếp tục:

"Tôi có thể ngồi đây không?"

"Nếu ông thích và nếu ghế c̣n trống."

Thích th́ tôi thích quá đi chứ. C̣n ghế trống th́ nguyên bàn, ghế đều trống. Đă đủ lư do, tôi chọn một cái ngồi đối diện với nàng. Tôi với nàng có chiếc bàn tṛn ngăn cách. Trên bàn trống trơn không một lon bia hoặc một lon nước ngọt nào để gọi là. Nàng không thèm ḍm ngó ǵ đến tôi, c̣n tôi đang nh́n nàng thật là sống sượng. Nàng khoảng 18, 19 ǵ đó. Mái tóc cắt ngắn úp vào sau gáy, khuôn mặt h́nh trái xoan, đôi mắt to, mũi dọc dừa. Đặc biệt đôi môi hơi dày đỏ choét, chắc vừa tô hết một thỏi son là ít. Tuy make up kỹ như thế, khuôn mặt nàng vẫn c̣n dịu hiền hơn là quần áo đang mặc. Nàng mặc chiếc voan trắng hở cổ, cố ư để ḷi một phần hai bờ vú nhỏ xíu để chứng tỏ ta đây đă lớn. Suy cho cùng ngực nàng chưa phát triển hết, vẫn c̣n e ấp dại khờ của một thiếu nữ Á Đông lạc vào thế giới người lớn. Ăn mặc như thế thật uổng phí nhan sắc trời cho, bởi v́ khuôn mặt kia giá không son phấn chắc phải đẹp xinh xắn biết là dường nào.

"Cô đi một ḿnh?"

"......"

"Bạn bè bà con thân thuộc đâu hết cả rồi?"

Chỉ cần châm ng̣i đến đây, nàng nổ liền:

"Mắc mớ ǵ đến ông mà ông hỏi"

"Thấy một ḿnh tiện miệng hỏi vậy thôi"

"Sao biết tôi cô đơn, vô duyên."

 

Sau màn giáo đầu không cần phải giữ chút tế nhị tối thiểu, nàng ngoảnh mặt chỗ khác. Đến phiên tôi bị quê. Con nhỏ coi vậy mà khó nuốt. Không nuốt nổi th́ phải tính chuyện rút lui. Tôi liếc ngang liếc dọc xem c̣n chỗ nào trống để rút lui trong danh dự. Không c̣n một bàn trống, ngay cả lối đi người ta chiếm hầu hết. Tôi vẫn tự hào về tướng tá đẹp trai của ḿnh. Người ta thường nói đẹp trai không bằng chai mặt. Tôi vừa đẹp trai vừa chai mặt, hội đủ hai điều kiện ăn tiền, thế mà đối với nàng thất bại năo nề. Đă từng ngổ ngáo, nhưng gặp con nhỏ đanh đá như vầy tôi không biết xử thế ra sao. Rút lui không kèn không trống lỡ mai mốt ra đường gặp nàng hay chuyện đêm nay đến tai một hai thằng bạn nào đó th́ cái bản mặt này "ngắt" bỏ đâu cho hết. C̣n nếu ngồi lại đây th́ ích ǵ, c̣n thảm thương hơn mấy thằng nộm. Mấy thằng nộm c̣n đỡ khổ hơn tôi v́ nó vô tri vô giác đâu biết hỷ nộ ái ố. C̣n tôi là người thật, có cảm giác đàng hoàng. Ngồi trơ bản mặt trước một con nhỏ vắt mũi chưa sạch, khung thành khép kín, tiến thoái lưỡng nan, tay chân thừa thăi lúng túng không biết giấu đâu. Theo phản xạ, tôi cho tay vào túi móc gói Ba Số 5, rồi vân vê cầm nó không biết làm ǵ. Thấy thèm hút một điếu thuốc cho đỡ ngượng nhưng sợ khói thuốc làm phiền người bên cạnh lại sợ nàng chê kém văn minh đành nhịn. Tự nhiên tôi trở thành người lịch sự bất đắc dĩ. May phước cho tôi. Sau khi ẹo qua ẹo lại cho hết bản nhạc, Ư Lan cúi đầu chào khán giả. Từng cặp, từng cặp đang nhảy với nhau tự động ră ra, ai về bàn nấy. Căn pḥng như được rộng hơn chút đỉnh. Không khí lúc này hơi dễ thở. Tôi vươn vai, định lợi dụng lúc tranh tối tranh sáng đứng dậy để vọt. Kể như ḿnh thua. Hăy đợi đấy. Nhưng chưa kịp thực hiện ư đồ, th́ một bầy con gái ùa về phía bàn của tôi giống như ăn cướp. Họ bất kể lớn nhỏ trẻ già, vừa đi vừa căi lộn. Không, có lẽ vừa nói chuyện th́ đúng hơn. Có đến bảy, tám cô, cô nào cô nấy son phấn thật kỹ lưỡng, đủ mùi thơm lựng. Thấy bạn ḿnh đang ngồi bơ vơ với một anh chàng lạ huơ lạ hoắc, một con nhỏ chống nạnh hỏi:

"Ê, Phượng, ai vậy mày. Boy friend hả?"

Nàng đốp chát không ngại ngùng:

"Ai biết, khi không vác mặt tới tao đâu có quen."

Nghe nàng trả lời, mấy cái mặt choai choai liền quay qua tôi. Có lẽ nhờ tướng tá đẹp trai nên lời nói hồi năy có vẻ dịu hơn một tí:

"Xin lỗi ông bạn. Đây là bàn dành riêng của tụi tôi."

Ư là muốn đuổi. Đúng là tàn nhẫn thiếu lịch sự, nhưng tôi lại mừng. Tôi cố vớt một câu trước khi đứng dậy:

"Ừ, bàn của mấy người trả lại cho mấy ngựi. Về nhé"

"Về đi, về ngủ cho mau lớn."

Mấy con nhỏ đắc ư xúm lại cười khúc khích. Tôi trong tư thế gươm lạc giữa rừng hoa. Một đứa địch không lại, đằng này lại tám đứa làm sao địch cho nổi. Đành thua non. Kể ra được thua non như vầy cũng c̣n danh dự.

"Thôi bái mấy con nhỏ...rộng mồm."

"Ê, tên kia. Ông nói ai rộng mồm?"

"Mấy cô chứ ai."

"Ông rộng mồm th́ có. Con trai ǵ đâu cái miệng lanh chanh lách chách."

"Có lách chách cũng không rộng bằng miệng của cô. Không tin, dám áp miệng vào nhau đọ không?"

"Trơ trẽn"

Trước khi một trong tám con nhỏ đứng dậy, tôi vọt lẹ. Tôi đang áp dụng "hit and run". Tiếng Mỹ "hit" là đụng "run'" là chạy, khác tiếng Việt Nam ở chỗ hit là hôn hít, run là run rẩy. Tôi đang ở Mỹ chứ không phải ở Việt Nam thành thử không được cái đụng phải thứ dữ bỏ chạy để bảo toàn sinh mạng. Tôi không quên quay lại chào Phượng v́ so ra nàng c̣n hiền lành dễ thương hơn đám bạn quỉ sứ này nhiều.

Sau lần tao ngộ đó, tôi yên chí chỉ là một chuyện thường t́nh xẩy ra hằng ngày trong thiên hạ. Rồi sẽ quên, không ai bận tâm đến ai, nhất là ở đây thời gian quư báu không có ai dư dả. Tôi đâu ngờ gặp lại Phượng tại Shopping Dillard ngày cuối tuần. Phượng đi mua sắm, c̣n tôi dĩ nhiên hóng mát thôi. Lư do rất dễ hiểu tôi làm ǵ có tiền mua sắm. Đi dạo shopping kiểu tôi rất ít tốn tiền, chỉ chần bỏ ra một vài đồng mua một ly kem kiếm cái bàn nào đó ngồi xuống thế là đủ. Vừa mát mẻ vừa khoái khẩu, cũng chẳng ai cấm đôi mắt của ḿnh có quyền gởi theo bất cứ bóng dáng thon thả nào. Đang ngồi tận hưởng cái thú hiếm hoi đó, th́ bỗng nhiên tôi chợt cảm thấy ớn lạnh phiá sau lưng. Giác quan thứ sáu bảo nhỏ cho tôi biết có một điều bất thường sắp xẩy ra.

"Phượng này! Ai, h́nh như thằng cha cà chớn đêm hôm đó phải không mày?"

Tiếng nói của con nhỏ rộng mồm làm sao tôi quên được.

"Kệ hắn."

"Đâu được. Phải cho hắn một bài học"

Đúng là ông tha bà chẳng tha. Một bàn tay phát nhẹ vai tôi:

"Hello, chào bạn."

"Chào."

Tôi buột đại một câu để cầu ḥa:

"Hữu duyên thiên lư năng tương ngộ."

Cô nàng đốp lại:

"Vô duyên đối diện lung tung xèng."

Rồi tiếp:

"Hai đứa ngồi chung được không?"

Tôi lập lại câu nói của nàng đêm hôm đó:

"Được, nếu các cô thích và nếu ghế c̣n trống."

Sau khi "an" hai cái bàn tọa, bên địch vẫn chủ động:

"Ông có thể mời hai đứa tôi ăn kem được không?"

"Không thành vấn đề. Rất hân hạnh."

Tôi sốt sắng đứng dậy, hú hồn trong túi c̣n đủ số tiền đăi khách. Một thằng bạn nào đó đă tặng tôi hai câu thơ giữ ḿnh: Thà ăn cơm hẩm cháo heo. C̣n hơn nàng đá lông nheo địa tiền. Nó từng dặn ḍ, sống theo kiểu Mỹ có một cái luật: luật sống phẳng vào tiệm, ai ăn nấy trả tiền nếu ḿnh không mời. Đừng chơi theo kiểu Việt Nam có ngày sạch túi. Túi tôi vốn lúc nào cũng sạch nên khỏi lo chuyện đó. Gia tài sự nghiệp tôi chỉ cầu mong sao đủ một chầu kem may phước lắm rồi. Cũng cần nói thêm, ngoài việc đi học, tôi c̣n phải đi làm part time hai đêm mỗi tuần. Một đêm thằng chủ trả 50 đồng, hai đêm vị chi là 100 đồng. Số tiền 100 đồng tôi lại chia làm hai, một nửa cho mẹ, một nửa xài riêng. Tuần nào gọn gàng tuần đó. Kể ra ở một đất nước cha mẹ gần như mất quyền đối với con cái đến tuổi trưởng thành như tôi, gặp một thằng con "khôn chợ dại nhà" cũng đă là đại phước. Tôi không giúp đỡ ǵ cho gia đ́nh, nhưng tôi không phá phách. Lời nói ba mẹ đối với tôi là mệnh lệnh, là một quyền uy tối thượng. Tôi không dám làm buồn ḷng hai đấng sinh thành ra ḿnh. Trong quá khứ, ba mẹ tôi đă từng đau khổ cay đắng nhiều. Sau ngày mất nước, ba tôi ở tù thời gian dài, mẹ ở nhà buôn bán tảo tần nuôi con, lại c̣n tiếp tế cho chồng đang thiếu thốn mọi bề trong tại tập trung của Cộng Sản. Tôi chỉ là bộc phát từ sự dồn nén chịu đựng thế hệ đi trước. Tôi không muốn bất kỳ ai trong xă hội được quyền khinh rẻ chúng tôi như đă từng khinh rẻ ba mẹ tôi trong một quăng đời. Ba mẹ tôi có thể nhịn nhục v́ tương lai con cái ḿnh, nhưng tôi th́ không thể. Tôi nghèo không đủ điều kiện học hành th́ kệ tôi, không ai được phép thương hại để ban phát những cái mà họ xem như một đặc ân cứu vớt những người khốn khổ. Tôi thể bán cho họ sinh lực thể xác này nhưng không bao giờ bán đi cái ḍng máu lính ngang tàng bất khuất của ba tôi. Tương lai tôi chưa biết về đâu, nhưng kệ đến đâu th́ đến. Hiện tại tôi đang c̣n những đồng bạc cuối cùng để mua hai ly kem cho hai con nhỏ trời ơi đất hỡi này.

Nh́n Phượng múc từng muỗng kem nhỏ xíu từ tốn bỏ vào miệng tôi thấy khác với cô nàng Phượng mà tôi gặp trong đêm dạ vũ. Có thể do nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc. Trong đêm dạ hội ấy, ai nấy đều rậm rật chứng tỏ ta đây đang enjoy với nếp sống phong lưu thời thượng, cho nên nàng cũng thế. Giờ này, giữa shopping rộng lớn yên tĩnh, khung cảnh trả lại cho nàng cái nét dễ thương dịu hiền muôn thuở của một cô gái Việt Nam. Chỉ có cô bạn nàng c̣n đang cay cú, nên vừa ăn vừa liếc nh́n tôi. Bỗng nhiên ḷng tôi chùng lại. Lúc này tôi cũng đang hiền như cục đất:

"Xin lỗi, tôi tên Thành. C̣n cô? Riêng Phượng th́ tôi đă biết tên rồi."

Thấy tôi quá sức đàng hoàng, cô bạn Phượng cũng hết ngổ ngáo:

"Tôi tên Mai. À, đêm đó anh chơi có vui không?"

"Cám ơn, cũng tạm được. Đêm đó có ǵ không phải xin bỏ qua giùm cho.

Phượng mỉm cười trước thái độ lễ phép bất ngờ. Mai kẻ cả:

"Không sao. Nhờ anh đăi chầu kem này, hai đứa tạm tha tội cho anh."

Tôi chẳng biết ḿnh có tội ǵ để được tha, nhưng không muốn gây chiến tranh nữa, nên đành im lặng. Phượng hôm nay rất đẹp v́ nàng không trang điểm. Tôi phục cặp mắt tinh đời của ḿnh hết sức. Đêm dạ vũ nh́n nàng phấn son ḷe loẹt, tôi đă biết nếu chùi lớp phấn son kia đi nàng rất là xinh xắn. Quả y như thế. Hôm nay, khuôn mặt tự nhiên của nàng, màu da trắng mịn. Một lớp lông tơ rất mỏng nh́n nghiêng mới thấy khiến cho nàng trẻ trung hấp dẫn. Phượng mặc quần jean, áo sơ mi màu xanh blue đậm, trông nàng rực rỡ. Nh́n nàng, bỗng dưng tôi bắt gặp trong tôi một cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng êm ả. Như thể tôi vừa lột xác. Tôi là một thằng Thành nào khác chứ không phải thằng Thành như mọi ngày. Buổi trưa bên ngoài Shopping nắng hừng hực, nhiệt độ đâu như trên 90 độ F th́ phải. Trời quang mây tạnh không có mưa gió băo bùng, nhưng không hiểu sao tôi lại nghe trong tôi có một luồng sét đánh. Thế mới biết những phách lối giả tạo thường ngày của tôi chỉ cốt đi t́m cho ḿnh một b́nh yên dịu vợi. Những đứa con gái tôi gặp trong đời hầu hết tự đánh mất cái đẹp dịu hiền, cái thứ vũ khí làm cho đàn ông con trai khiếp sợ. Phượng, trưa nay ông trời trả lại cho nàng vũ khí lợi hại đó. Trong đời tôi chỉ từng sợ một người đàn bà, đó là mẹ, nay có lẽ tôi bắt đầu sợ thêm một người nữa, đó là Phượng. Tôi nhỏ nhẹ:

"Sao Phượng không nói ǵ hết vậy?"

"Nói ǵ là nói ǵ?"

"Đại khái nói về ḿnh chẳng hạn. Đằng nào ḿnh cũng đă là bạn rồi mà."

"Ê, có hai ly kem định nhận bạn ẩu đi anh hai."

Có tiếng con Mai xen vào. Năy giờ đầu óc để đâu đâu quên là có Mai bên cạnh. Tiếng con nhỏ xen vào làm tôi giật thót ḿnh. Y hệt đang đi ăn trộm bị bắt quả tang. Thiệt thê thảm! từ nhỏ đến lớn có bao giờ tôi như thế này đâu. Tôi không ăn hiếp thiên hạ th́ thôi chứ đừng ai ḥng ăn hiếp bắt nạt tôi. Thế mà lần này tôi lại "bị" con Mai. Đúng là quả báo. Như thể nó là thiên lôi đang cầm chiếc búa tầm sét, đem tiếng sét của Phượng đánh nát bấy tim tôi. Tôi đưa tay sờ túi quần, điểm xem c̣n sót đâu tờ giấy 20 đồng nào để có thể bao cho hai đứa nó thêm một chầu kem. Có thể hai ly trước chưa đủ tiêu chuẩn để làm lễ ra mắt. Túi tôi sạch trơn chỉ c̣n sót lại mấy miếng quarter. Con Mai thật thông minh, thấy điệu bộ của tôi như thế hỏi liền:

"Anh điểm tiền để hối lộ phải không?"

Tôi giật thót người. Một lần nữa giống như thằng ăn trộm bị bắt quả tang:

"Thôi đừng chối. tôi biết tỏng anh đang định đăi tụi tôi thêm một chầu nữa phải không? Anh hết tiền rồi phải không?"

Con quỷ làm một tràng "phải không", y như đang hỏi cung. Nó xem tôi như một can phạm, c̣n nó đóng vai công tố. Tôi có tội ǵ đâu mà cả gan xănh xẹ như vậy. Chẳng qua v́ bị Phượng hớp hồn thôi, chứ ăn thua ǵ đến nó. Tức ḿnh tôi nói hơi to:

"Không. Trăm lần không, vạn lần không!"

Phượng ph́ cười. Trong cái rủi có cái may. Phượng thấy Mai đang "quầng" tôi tơi tả, lên tiếng can thiệp:

"Đừng chọc ảnh nữa Mai."

Rồi nàng nói với tôi:

"Anh Thành đừng áy náy nữa. kể từ nay ḿnh là bạn, tất cả chuyện xảy ra trước đó đều xí xóa. Tụi này coi dữ tợn vậy chứ hiền khô à."

Nàng tự khen ḿnh hiền. Đúng là mèo khen mèo dài đuôi. Nhưng kỳ lạ ghê. nghe nàng khen nàng hiền, tự nhiên tôi thấy nàng hiền thật. Giá như tóc nàng đừng cắt ngắn, giá như tóc nàng được phủ dài ngang lưng th́ nàng sẽ giống như Đức Mẹ Đồng Trinh. Mà nếu nàng giống như thế, vẻ đẹp tinh khiết chỉ để con trai nh́n ngắm tôn thờ, chứ ma nào dám mơ tưởng đèo ḅng với tay đến. Cũng hên nàng tự phế bỏ phần nào vẻ đẹp thánh thiện kia để tự đem ḿnh làm bạn với tôi. Thiệt là một hy sinh vô cùng cảm động. Con Mai thấy không khí của chúng tôi quá sức thanh b́nh, nó ngơ ngác nh́n hai kẻ (vài giờ trước đây c̣n là "kẻ thù" ) đang trầm mặc êm ả, nó chợt ngộ ra một điều ǵ, đó là hai đứa tôi đang "để ư" nhau. Nó buột miệng lẩm bẩm:

"Đừng nói với tôi là hai người định sẽ yêu nhau đó nha."

Khi thấy con Mai lúc nào cũng kềm kẹp bên Phượng, tôi nghĩ nó sẽ là con kỳ đà cản mũi. Con đường tiến đến Phượng sẽ cam go không dễ ǵ nuốt trôi, bởi v́ bên Phượng có "bà chằn" giữ cửa, bàn ra nhiều hơn bàn vô. Nhưng khi nghe nó buột miệng lẩm bẩm nói giùm lên ư đồ của tôi một cách trực khởi như vậy, tôi khoái chí hết sức. Tự nhiên tôi thấy con Mai dễ thương một cách cực kỳ. Ba má nó chọn cái tên một loài hoa biểu tượng mùa xuân ấm áp để đặt cho nó, chứ đâu nghĩ tên Mai để làm "mai dong" cho tôi, lại là bà mai hết ư, đáng thưởng cái đầu heo để... nấu cháo.

Tôi nh́n con Mai một cách tŕu mến, "oán thù" đều được hóa giải một cách êm đẹp. Bản mặt tôi chắc là ngố lắm. Liếc nh́n Phượng, nàng thoáng đỏ mặt không nói ǵ. Tôi vừa trả lời Mai cũng vừa thả quả bóng thăm ḍ Phượng:

"Phần tôi không thành vấn đề. C̣n phải đợi xem " bên đó" phản ứng ra sao, bạn ạ"

Tiếng " bạn " tôi nói thật ngọt ngào. Tôi không ngờ ḿnh có lúc ngọt ngào được như vậy. Phượng nhéo Mai một cái: "Cái con quỷ này khéo ăn khéo nói. Tao không chọc."

"Ai dám chọc mày. Nhưng mà kệ nó. Ai chọc th́ chọc, miễn ḿnh có là được rồi."

Con Mai lại nói một câu hay hơn câu trước. Tôi giơ ngón tay ra dấu hiệu "number one" cho con Mai thấy. Cái con nhỏ này càng nói càng thật có duyên. Tôi thầm hứa sau khi ḿnh yên bề gia thất, phải t́m cho nó một boy friend thật sịn mới được.

Nhờ con Mai làm chim xanh, hai đứa tôi thường gặp nhau cuối tuần. Điểm hẹn là Shopping, cũng tại cái quầy kem nho nhỏ. Hai đứa thích nh́n bồn nước giữa trung tâm, nói chuyện vẩn với nhau. Thường th́ những chuyện không đâu vào đâu cả. Đại khái như:

" Trong các loại kem Phượng thích ăn kem ǵ nhất?"

"Kem chocolat"

"Kem đó ăn dễ mập lắm. Mập quá, eo iếc mất hết. Phượng không thích giữ eo à."

"Giữ chứ. Người ta giữ eo đừng mập, c̣n Phượng giữ eo đừng xẹp."

Nàng cũng biết nói đùa. Nàng nói vậy thôi, chứ trên thế gian này tôi dám cá mười ăn một là không t́m đâu ra một người con gái nào có cái eo đúng tiêu chuẩn giống nàng. Ước ǵ hai đứa được đi chơi bên cạnh, tay tôi được quàng qua cái eo đó mà không bị chủ nhân phản đối.

"Này Thành, trưa nay đợi Phượng có lâu không?"

"Lâu quá xá là lâu."

"Mấy phút?"

"5 phút."

"5 phút mà lâu ǵ?"

"5 thế kỷ mà không lâu à?"

"Xạo"

"Thiệt đó, không xạo đâu."

Hoặc là:

"Phượng à! Trưa nay nóng ghê hén."

"Ngồi xe có máy lạnh, nóng nỗi ǵ."

"Ừ."

Phượng ừ một tiếng rồi im, tôi tiếp:

"Nắng dữ dội mà chịu khó đến gặp Thành làm Thành cảm động muốn chết."

Những câu chuyện của hai kẻ " thương nhau" không giống ai, lạt như nước lă. Nhưng đối với tôi những câu chuyện ấy thật đậm đà hấp dẫn mê ly. Nếu như thời gian ngừng trôi để tôi được bềnh bồng một chỗ cái cảm giác này hay biết mấy. Mà cho dù thời gian có trôi đi cũng được, hai đứa tôi vẫn được ngồi nói những chuyện vớ vẩn như trên, sáng trưa chiều tối, từ thế kỷ này qua thế kỷ khác th́ tôi cũng rất vui ḷng. Giá như Phượng đừng về, giá như Shopping đừng đến giờ đóng cửa đuổi hai đứa tôi ra, th́ tôi sẽ tiếp tục nói chuyện đâu đâu cho tới già mà không thấy chán. Phượng chắc có lẽ tâm trạng giống như tôi, chắc nàng sung sướng lắm. Bởi v́ nhiều lúc hết nói chuyện, nàng nh́n mấy tia nước phun lên, mơ màng đến nỗi tôi lợi dụng sự mơ màng đó khẽ nắm lấy tay nàng, nàng không hề rụt lai. Đôi lúc làm như vô t́nh bóp nhè nhẹ tay tôi nữa chứ. "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy " trôi.. trôi qua...

Tôi dùng chiếc handtruck đẩy mấy cái thùng rác ra phía bên ngoài nhà hàng. Đêm nào cũng vậy, cứ đến giờ nhà hàng đóng cửa là tôi lănh nhiệm vụ này. Ba cái thức ăn dư thừa tụi Mỹ đen vứt đại vào thùng bầy hầy dơ dáy kinh khủng. Đành phải gồng ḿnh thôi. Ư ba tôi muốn như vậy, muốn cho tôi thấm đ̣n cu-ly mà lo học hành. Chỉ có cố gắng học hành mới hy vọng tránh khỏi cái kiếp vất vả về tay chân. Mặt trước nhà hàng là con đường Bourbon thuộc khu French Quarter. Con đường nổi tiếng cổ kính của thành phố New Orleans. V́ là thành phố cổ nên dân ở đây cũng như du khách từ các tiểu bang khác, vào những đêm cuối tuần đổ xô chật ních. Con đường không dài lắm, từng cặp từng cặp dập d́u đi lên đi xuống. Đi như thế suốt đêm mà không chán, đúng là đồ điên. Trong khi tôi thèm ngủ muốn chết mà không được ngủ, c̣n họ được ngủ lại thức đi cà nhong thật uổng phí " thời giờ là vàng bạc". Nói vậy thôi, chứ đôi lúc nh́n thấy mấy con Mỹ trắng ăn mặc cũn cỡn, tôi chợt quên ḿnh là thằng hốt rác, đứng nh́n ngơ ngơ. Nh́n tụi nó mà nghĩ đến Phượng. Chuyện hai đứa cứ tiếp tục đều đều như thế đến nay đă lâu vậy mà tôi vẫn chưa ngỏ lời chính thức. Nàng có lẽ đang chờ, dĩ nhiên thôi v́ nàng là con gái. C̣n tôi th́ đang ngại v́ tiêu chuẩn của một boy friend không thể nào đạt đến. Ngoài cao ráo đẹp trai, tôi không có ǵ hết. Đến nỗi có một cái job th́ cái job quá thấp hèn, chiếc xe đang đi cũng chờ ngày ra nghĩa địa. Mải suy nghĩ đâu đâu, bỗng sẩy tay mất thăng bằng, thùng rác đổ nghiêng về một phía. Theo phản xạ, tôi đưa chân ra đỡ. Đúng là đồ ngốc, cái sức nặng hơn 200 pounds đập vào ống quyển, tá hỏa. Đau đến độ nổi đom đóm. Tôi nhăn mặt hít hà. Mồ hôi rịn theo hai bên tóc mai. Sùng quá, tôi há miệng định chửi thề một tiếng rất b́nh dân... khi cái miệng c̣n nằm ở thế chữ "a" chưa kịp vo tṛn thành chữ "o", tiếng chửi thề c̣n nằm ở tư thế chẩn bị sẵn sàng tác chiến trong cổ họng... th́ tôi... tắt tiếng. Bởi v́ tôi vừa trông thấy... nàng. Phượng bắt gặp quả tang tôi đang giơ tay hạ chân định đánh lộn với cái thùng rác vô tri vô giác. Tôi bắt gặp quả tang nàng đang dạo phố vào cái giờ hắc ám này không phải...một ḿnh. Chắc có lẽ Phượng vô cùng thất vọng v́ tôi lộ nguyên h́nh một thằng cu-ly phàm phu tục tử, tôi không phải là thằng Thành áo quần sạch sẽ đúng model hàng ngày. Tôi thoáng thấy khuôn mặt nàng hơi tái. Nhưng có một điều, dù khuôn mặt nàng có xanh như tàu lá đi chăng nữa cũng không xanh bằng khuôn mặt của tôi. Nàng có thất vọng hay ân hận v́ lỡ quen tôi cũng không bằng tôi ân hận v́ lỡ quen nàng. Bởi v́... bên cạnh nàng c̣n có một thằng lạ hoắc. Thằng này cũng đẹp trai cao ráo không kém ǵ tôi, nó c̣n trội hơn tôi nữa v́ có đến những... bốn con mắt. Trông bên ngoài nó rất đàng hoàng trí thức. Trong khi tôi đang đứng chết lặng như trời trồng chỉ mong mặt đường đừng nứt ra làm hai để t́m một cái lỗ trống nào đó để chui xuống cho đỡ nhục th́ thằng bốn mắt lại nhe răng ra cười. Đúng là cười không đúng lúc. Cười th́ dễ thôi. Phượng xinh xắn như thế, được đi bên cạnh nàng màkhông cười tươi như bông hoa th́ có nước là... đồ điên. Quen tôi bấy lâu nay, đời nào nàng chịu cho tôi dẫn nàng dung dăng dung dẻ ngoài đường như thằng này đâu. Tức quá, trước khi nàng định nói một câu ǵ đó, tôi đă bỏ quay lưng vào nhà hàng đóng cửa lại, c̣n kịp thấy thằng kia đang nắm tay nàng. Ống chân tôi sưng một cục bầm tím, nhưng nào tôi c̣n cảm giác ǵ.

Trái tim tôi c̣n đau gấp trăm, gấp ngàn lần hơn thế nữa. Cái đồ thay ḷng đổi dạ, cái đồ lừa gạt t́nh yêu. Tôi dùng tất cả những danh từ độc địa để mắng chửi con phù thủy ác độc kia. Nh́n lại quần áo ḿnh, bộ đồ xấu nhất dùng để mặc đi làm dính dầu mỡ tùm lum thiệt là tủi thân tủi phận. Tôi ngồi ôm đầu ḷng tự dặn ḷng không việc ǵ phải rơi nước mắt. Đă dặn ḷng như thế, nhưng sao hai con mắt vẫn thấy cay cay. Tôi ngước cổ hít một hơi dài. Hồi c̣n đi học có một ông thầy dạy khi nào đau khổ, con hăy hít một hơi dài, tay để lên lồng ngực rồi thở ra nhè nhẹ, đau khổ sẽ tan đi. Tôi để tay lên lồng ngực, hít một hơi dài và thở nhẹ y chang như lời thầy dạy. Có lẽ công lực tôi chưa đủ thâm hậu. Đau khổ có tan đi c̣n hậu xét, chứ khi tôi thở ra nhè nhẹ để cho vơi bớt nỗi niềm u uất th́ những giọt nước mắt tự phát tràn ra ướt cả hai g̣ má. Cái này người ta gọi là cầm ḷng không đậu. Tôi gạt ḍng nước mắt, khuôn mặt nàng sừng sững hiện ra, cũng nét dịu hiền đó tôi không c̣n được nh́n cho thỏa. Nàng tàn nhẫn vô tâm đùa giỡn trên tấm chân t́nh tôi đă trót trao. Tại sao nàng đă có "bồ" rồi mà vẫn c̣n nỡ hẹn ḥ gặp mặt với một thằng thất cơ lỡ vận, cù bơ cù bất như tôi. Nàng đă để cho tôi nuôi dưỡng một t́nh yêu chín mùi rồi tàn bạo chà đạp nó đi. Nàng đang chơi tṛ bắt cá hai tay, lỡ sẩy con này th́ c̣n được con khác. Lũ con gái đời này tham lam, coi nhẹ, rất nhẹ cái gọi là t́nh yêu. Trước kia thấy mấy tay xâm ḿnh " Hận đời đen bạc" hay " Hận kẻ bạc t́nh" xâm luôn trái tim có mũi tên xuyên qua rướm máu, tôi đă cười họ. Việc ǵ phải xâm cho đau đớn, mất con này th́ kiếm con khác, con gái thiếu ǵ. Nay đến phiên tôi nếm mùi đau khổ đó, tôi căm gan c̣n hơn thế nữa Tôi thấy mấy tay kia xâm trên tay, trên lưng, trên ngực c̣n chưa đúng chỗ, c̣n chưa đă gan. Phải xâm lên mặt mới sướng. (nhưng phải xâm lên mặt kẻ bạc t́nh, dại ǵ xâm lên mặt ḿnh... đau lắm.) Phần tôi, đau đớn con tim này cũng đă gần chết rồi, xin đừng cho tôi thêm một đau đớn nào nữa. Mấy ngày sau đó, tôi thất tha thất thểu đi lên đi xuống, đi qua đi lại trong căn pḥng nhỏ hẹp của ḿnh. Tôi không muốn tiếp xúc với ai. Mẹ tôi thấy thế lấy làm ngạc nhiên. Tôi dặn mẹ, bất cứ ai gọi phone đến đều bảo tôi đi vắng, nhất là con gái. Tôi phải quyết tâm quên nàng. Tuy dặn mẹ như thế song tôi vẫn hồi hộp mong mẹ nói lại, đại khái như:
"À, sáng giờ có 5 hay 10 cú điện thoại của cô nào đó gọi con, mẹ bảo con không có nhà. Hoặc là con có nhà nhưng không chịu tiếp."

Nếu nàng gọi phone để thanh minh tôi sẽ làm nư cho đă giận. Nhưng tất cả hồi hộp đợi chờ để hành hạ nàng đều... công cốc. Nàng im hơi lặng tiếng, nàng ĺ đ̣n hơn tôi tưởng nhiều. Chỉ có tôi đang hành hạ tôi thiệt vô duyên.. Tôi quay quắt muốn đập tung, muốn phá phách cho vơi bớt nỗi niềm. Tôi trầm lắng ưu tư, tôi tập làm thơ, những vần thơ con cóc không diễn tả được hết sự đau khổ. Tôi xé rồi lại làm. Mùi vị bồ đá thật là khó chịu.

Mẹ không hiểu tôi đang thất t́nh, bà đang lo sợ tôi đang bị sốc bởi tâm lư của một thanh niên mới lớn đang bị thua thiệt bạc đăi ngoài đời. Chỉ có ba tôi là hiểu. Chắc có lẽ trước khi cưới được mẹ, ba cũng đă là một chuyên viên thất t́nh, bị bồ đá ít nhất vài chục lần. Cho nên khi thấy tôi như thế, ba biết ngay tôi đang "muốn người ta, người ta không muốn. Xách cái quần đi xuống đi lên". Ba tôi chỉ cười nói:

"Mấy vụ này ba rành lắm, không có ǵ đâu. Chỉ là một vết thương nhỏ, rồi nó sẽ để lại cho ḿnh một vết sẹo nhớ đời. Vết sẹo nào cũng có một kỷ niệm riêng của nó. Vết sẹo t́nh yêu là vết sẹo đáng nhớ nhất. Bởi v́ mai sau nó sẽ là mắm muối nêm cho nồi canh cuộc đời thêm mặn mà thơ mộng"

Chờ thời gian để trả ngày hôm nay cho quá khứ mơ mộng đầy thi vị như ba tôi nói th́ c̣n hơi lâu. Bởi thời gian đang trôi chậm răi theo qui luật thiên nhiên đâu cần biết ai nôn nóng đợi chờ hầu được quên đi. Cái thằng bốn mắt là thằng nào, tài cán ǵ lại phỗng tay trên Phượng của tôi. Nàng nắm tay nó dung dăng ngoài đường vào lúc nửa đêm. Nếu nghe ai nói lại làm sao tôi tin, đằng này tôi thấy tận mắt rơ ràng hết đường chối căi. Nó hơn tôi v́ nó nh́n đời qua cặp kính, được sàng lọc bởi hai miếng gương dày. Tôi nh́n đời bằng con mắt thịt trần gian, cho nên cứ tưởng tất cả mọi điều đều tuyệt đối. Tôi đúng là thằng ngốc dại khờ. Nó phải có kinh nghiệm hơn tôi, phải đầy đủ gấp trăm lần, cho nên Phượng mới chọn lấy nó mà đá cho tôi một cú gị lái gọn gàng. Nó hơn tôi là cái chắc. Ít ra có nghèo lắm cũng không đến phải đi bằng chiếc xe đưa vào viện bảo tàng. Nó không phải đi làm cu-ly, lấy đêm làm ngày. Ba mẹ nó phải giầu có chứ không như ba mẹ tôi cày quần quật mười mấy tiếng một ngày vừa đủ trả mấy cái bill hàng tháng. Ở đời này có ai chịu nh́n xuống mà không muốn nh́n lên. Chỉ có tôi ngu ngốc th́ có. Sau một tháng tự hành hạ ḿnh, tôi b́nh tâm trở lại. Chờ đợi tín hiệu từ phiá nàng không kết quả. Cuối cùng tôi bắt tín hiệu từ phiá tôi trước. Trăn trở măi cũng viết được cho nàng một lá thư, đương nhiên nhờ bà mai tên Mai thuở nào trao hộ.

"Phượng,

Xin lỗi dă quấy rầy Phượng sau một thời gian quen biết. Thôi th́ cứ xem thư này như là một quấy rầy sau cùng. Tôi không dám trách ǵ Phượng đâu. Dù sao Phượng cũng đă cho tôi nhiều hơn là nhận. Cái mà Phượng đă cho th́ Phượng đă lấy lại. Cũng là công bằng không có ǵ phải nói. Cái đáng nói là tôi nhận cái mà Phượng cho không chịu trả lại. Bởi v́ tôi đă lỡ tiêu hóa nó vào từng sợi tế bào của ḿnh rồi. Thôi th́ xin Phượng hăy thông cảm cho tôi giữ lại cái Phượng đă ban phát, xem như vốn quí cho cuộc đời ḿnh.

Chúc Phượng vui vẻ với cái thằng bốn mắt. Cứ xem tôi là một thằng ngu ngốc tồi tệ nhất trên cơi đời này cũng được

Vĩnh biệt.
Thành"

Thư gửi đi rồi, ḷng tôi bỗng nhiên thanh thản lạ lùng. Thư gửi đi khoảng vài ngày, tôi gặp lại Mai. H́nh như Mai cố ư t́m tôi đúng hơn. Tôi đang lui cui thăm nhớt cho chiếc xe cổ lỗ sĩ của ḿnh, th́ xe Mai trờ tới. Chúng tôi gặp nhau tại Parking phiá dưới khu Apartment nơi tôi ở. Con Mai tḥ đầu ra khỏi xe gọi:

"Ê, anh Thành."

Con nhỏ gọi tiếng "ê " thật xấc. Tôi quay lại.

"Rảnh không?"

"Chi vậy?"

"Nếu có rảnh th́ tôi đưa cho cái này. C̣n không th́ thôi."

Vừa nói, nó vừa lấy từ trong bóp ra một lá thư. Trời đất! Lá thư của tôi nhờ nó gởi cho Phượng tuần trước. Nàng tuyệt t́nh đến nỗi không thèm nhận thư? Mặt tôi tái hẳn đi:

"Phượng không nhận thư tôi à?"

"Nhận chứ."

"Vậy lá thư này là thế nào?"

"Ai biết? Nó chỉ nhờ tôi đưa cho anh. Nó có dặn nếu anh không nhận th́ quăng vào thùng rác giùm nó."

" Th́ quăng vào thùng rác đi. I don't care.."

"Phải vậy không đó? Xem cái bản mặt hốc hác thế kia th́ đă biết địa chỉ của anh ở đâu rồi, đừng đứng dó mà nói dóc. Bây giờ tôi đếm từ 1 đến 3 nếu anh không ừ, tôi đi đây."

"Khỏi cần đếm. Nhận th́ nhận, ngán ǵ. Đưa đây."

"Không cám ơn à?"

"Cám ơn."

"Giỏi. Vậy mới được chứ. Con Phượng nói, nếu thằng chả không muốn đọc th́ kêu thằng chả xé đi. Tôi chỉ tiếp lời nó thôi. Bái bai."

Lá thư tôi cầm trên tay là lá thư tôi đă gửi. Nàng không đọc trả lại cho tôi. Tôi tần ngần muốn xé đi cho đỡ nhục. Nhưng trước khi hủy diệt cái chứng tích khù khờ cuối cùng, tôi muốn xem lại tôi đă viết ǵ cho nàng. Thế là tôi bóc thư ra. B́ thư là của tôi, nhưng trong ruột là thư của nàng. Nàng đă trả lời nhưng không thèm bỏ vào b́ thư mới, cốt ư làm cho tôi đứng tim chơi.

"Anh Thành,

Nếu tui là anh, tui đă không nhận lá thư này. Nếu lỡ nhận lá thư này, tui sẽ không mở ra. Nếu đă mở ra th́ tui sẽ đọc cho hết để biết người ta viết ǵ trong đó. Anh tưởng tui khi quen anh không biết anh đi làm bằng chiếc xe cũ rích kia á? Anh tưởng tui không biết anh mới qua Mỹ không một năm nay sau khi chia sẻ cùng gia đ́nh những cay đắng gian khổ mà cuộc chiến đă để lại cho ba mẹ anh à? Anh tưởng tui là đứa con gái được sinh ra và lớn lên tại Mỹ bị ảnh hưởng nếp sống ở đây quên hết cội nguồn của ḿnh à? Anh tưởng anh phải có đầy đủ những tiện nghi về cuộc sống, phải có một cái job ngon lành tôi mới chịu quen anh à? Nếu quả thật anh tưởng như vậy th́ anh thiệt không xứng đáng quen với tui. Bởi v́ anh đă xem thường tui quá sức. C̣n chuyện thằng bốn mắt, tiện đây nói cho anh biết, nó tiên là Dũng, con ông chú ruột của tui. Nó từ Boston qua chơi. Nghe nói khách từ xa tới New Orleans mà không biết khu French Quarter th́ kể như là thiếu sót. Tui đâu biết anh làm ở đó. Dẫu biết th́ đă sao? Đồng tiền ḿnh kiếm dược bằng mồ hôi là đồng tiền lương thiện. C̣n công việc làm, đó chẳng qua là sự phân công của xă hội. Sau giờ làm việc, quyền con người đều b́nh đẳng với nhau. Không ai được quyền vỗ xưng tên ta đây là trí thức giàu có, c̣n nó là một thằng cu ly nghèo mạt. Biết bao nhiêu người thành danh xuất thân từ cu ly. Miễn ḿnh có một ư chí vững chắc là được. Hôm tui gặp anh tiện thể định giới thiệu Dũng cho hai người quen biết nhau. Nhưng anh đă chơi quê không thèm nói, bỏ đi. Anh đă coi thường tui quá sức. Tui giận anh lắm, nhưng thằng Dũng khuyên nên thông cảm cho anh. Biết đâu anh hiểu lầm anh ghen, nhưng biết anh ghen thật hay ghen giả đây?

Tui

PS: Cái ghế quày kem nơi góc Shopping cả tháng nay bỏ trống. Trưa chủ nhật này lúc 12 giờ anh có rảnh ghé lại, đừng để nó cô đơn tội nghiệp. Phượng chờ anh ở đó. Kỳ này để Phượng trả tiền. Nếu anh không đến th́ kể như "...thôi là hết chia ly từ đây"...

Ghét...

Phượng"

Tôi có mặt nơi hẹn từ 11 giờ trưa. Tôi tự phạt cái lỗi hồ đồ của ḿnh bằng cách đến đó sớm hơn một tiếng. Câu chuyện của hai kẻ yêu nhau lại tiếp tục.

"Anh chờ em có lâu không?"

"Một tiếng, vị chi là 60 phút."

"Một phút là một thế kỷ."

"Sáu mươi phút là 60 thế kỷ. Anh chờ em đúng 60 thế kỷ."

"Cho chừa cái bản mặt dễ ghét của anh. Em định để cho anh chờ đến 100 thế kỷ mới xuất hiện. Thấy anh tôi quá không nỡ."

Ba tôi có dạy, khi người con gái nói tiếng tội với người con trai, có nghĩa là người con gái đó dọn đường sẵn sàng cho người con trai bước đàng hoàng vào trái tim ḿnh.. Khi nghe Phượng nói thấy tôi TỘI, tôi liền thử nắm lấy tay nàng. Tôi đang trắc nghiệm bài học của người xem thử ra sao? Phải công nhận, ba tôi đúng là sư tổ chuyện viên tâm lư học, chẳng qua v́ thời thế đành làm nghề hốt rác trên xứ người. Bởi v́ khi tôi nắm tay Phượng, chẳng những nàng để yên không phản đối lại c̣n ngă đầu lên vai tôi nữa chứ. Tôi nhẹ quàng tay ḿnh qua ṿng eo từng mơ ước, kéo nàng sát vào người. Phượng khẽ nhắm đôi mắt đẹp của ḿnh lại...đợi chờ. Tôi từ từ đầu hơi cúi thấp và hôn lên... mái tóc nàng (đúng là thằng điên,môi không hôn lại hôn tóc). Mùi thơm nhè nhẹ từ làn tóc con gái quyện lấy hồn tôi, d́m cuộc đời tôi vào đó với nỗi ngây ngất vô bờ.

Ở cuối thế kỷ 20 này, khi mà tại một đất nước văn minh vào bậc nhất thế giới đưa nếp sống con người vượt qua khỏi tất cả những tập quán, khuôn mẫu của người Á Đông. Thanh niên nam nữ sớm trở thành đàn ông, đàn bà trước khi đến tuổi dậy th́. Con gái đ̣i hỏi đối tượng của ḿnh trăm, ngàn điều kiện để tiến tới làm quen. Th́ nàng Phượng yêu của tôi không cần ǵ hết. Nàng chỉ cần ở tôi một tấm chân t́nh, có khác ǵ trong câu chuyện cổ tích?

Một chuyện cổ tích vẫn có thể có ở cuối thế kỷ 20.

 

Quan Dương

 

Quan Dương: Thơ & Truyện                |                 www.ninh-hoa.com