trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Băo
Băo Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất T́nh
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục B́nh 

Cơn Băo 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
     

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư
Ta Buồ
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ
     

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm T́nh

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xă

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhăn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Văng

Nhớ Nhà

Phân B́

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập X́nh

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Ḥa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

T́nh Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn T́nh...
Trải Ḷng Theo Cơn Băo
    Katrina
  

 

 

 


 

       

                              B  Ế  N     H  Ẹ N
                      
                 


Mỗi một kiếp mỗi số phần đă định
Tôi dẫu gan không căi được số trời
Em một hôm giương cung thành định mệnh
Mũi tên thần xuyên trúng trái tim tôi

Kiếp trước đă nợ em nhiều vô kể
Kiếp này vay thêm oan nghiệt chất chồng
Nợ hai kiếp biết làm sao mà trả?
Hẹn em thêm một kiếp nữa. Được không?

Một kiếp nữa đợi em nơi bến đợi
Bờ vai tôi làm gối em tựa đầu
Tôi sẽ trăi nhiều sao ven lối cỏ
Để em t́m khỏi lạc mất trong nhau

Em đến nhé để cùng tôi đốt lửa
Thắp đêm rằm vầng trăng sáng soi chung
Mảnh vườn riêng như lời tôi đă hứa
Xin niêm phong riêng cánh cửa để dành

Mỗi buổi sáng khi b́nh minh lên ngọt
Con chim quyên đến đứng hót đầu hè
Nở rất nhẹ trên làn môi ẩm ướt
Nụ hôn mềm c̣n sót lại đêm qua

Tôi sẽ kể em nghe điều cổ tích
Từ một mảnh vườn có thể vô danh
Hoa vẫn nở giữa sương mù cô tịch
Để tôi em hai đứa được sinh tồn

Mỗi buổi chiều khi mây sà xuống thấp
Nhuốm hoàng hôn. Hoa nắng rụng quanh đồi
Tóc thiếu phụ em thơm hương bồ kết
Tôi si t́nh như tựa mới hai mươi

Em đă biết tôi có lần thơ trẻ
Dâu biển nhiều thành ră nát thanh xuân
Nhưng điều đó có ǵ là đáng nói
Điều đáng nói là tôi đă yêu em



11/00
Quan Dương