trang thơ và truyện Nguyễn Thị Tri             |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thị Tri

    Người Xóm Rượu,
  Cựu học sinh trường
 Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng
Niên khóa: 1959-1964

 


Hiện sinh sống tại:
Franconville, Pháp Quốc


 

 

 

 

 

 

 

      54 năm gặp lại nơi đất khách quê người, thật không tưởng tượng được, thật cảm động và cũng thật tuyệt vời, dù có một chút ngỡ ngàng.

 

      Cám ơn Thành thật nhiều, cám ơn ninh-hoaDOTcom đă tạo nên cuộc gặp gỡ này, v́ nếu không có Thành, không có ninh-hoaDOTcom, th́ có lẽ cũng không bao giờ có cuộc hội ngộ này, bởi v́ anh Khâm cho biết từ 80 đến 87, anh thường ghé qua Paris, lúc đó anh đang làm việc tại Pay Bas (Ḥa Lan) và Rome (Ư) và tôi cũng bắt đầu định cư tại Pháp vào năm 80.

 

      Trở về những ngày xa xưa cũ, những năm đầu tiên khi bắt đầu đi học, th́ trường Phạm Ngũ Lăo do thầy Thưởng làm Hiệu Trưởng là nơi đầu tiên tôi bắt đầu học mẫu giáo, với cô Tuyết. Ngoài t́nh thầy tṛ cô Tuyết rất thương yêu tôi, v́ lúc đó tôi rất ngộ nghĩnh, dễ thương với mái tóc vàng như rau bắp (con lai mà). Cô thường hay chải đầu và thắt bím cho tôi.

 

      Đến khi lên lớp tư, rồi đến lớp ba (tên kêu lúc đó) th́ tôi được học với thầy Thưởng, mỗi lần thầy Thưởng có việc bận th́ anh Khâm là người thay thế, h́nh như có anh Khiêm nữa, lúc đó với đầu óc trong trắng, ngây thơ, anh Khâm là thần tượng của tôi, với dáng người dong dỏng cao, anh thường mặc áo sơ mi trắng mỗi lần lên lớp dạy, tôi rất thích anh kể chuyện: Thằng người gỗ, Cô bé quàng khăn đỏ và Bạch Tuyết bảy chú lùn.

 

      Đến khi tôi lên lớp nh́ (tên kêu lúc đó) th́ không biết lư do ǵ mà trường đóng cửa, và cũng từ lúc đó tôi không có tin tức ǵ của gia đ́nh thầy Thưởng. Cô Tuyết th́ sau này thỉnh thoảng tôi có gặp lại.

 

      Tôi bắt đầu đổi đến trường Đức Trí do thầy Cử làm Hiệu Trưởng, và học lớp nh́ với thầy Đồng, sau đó học lớp nhất với thầy Cử, và đậu tiểu học. Tôi cũng có học trường Bán Công vài tháng, cho đến khi tôi thi đậu vào trường Trần B́nh Trọng. Học hết trung học, th́ tôi đi lấy chồng, thật t́nh mà nói, sau khi lập gia đ́nh, rất ít khi tôi nghĩ đến tuổi thơ của ḿnh, một phần v́ bận cho chồng, con và đi làm, một phần v́ tôi không muốn nhớ đến những kỷ niệm tuổi thơ không may mắn của ḿnh.

 

      Sau cuộc đổi đời, năm ch́m, bảy nổi, tôi được qua Pháp với 4 đứa con theo diện con lai ngày 15-8-1980.  Tôi thường nghe nói ”lá rụng về cội”, lúc mới sang Pháp tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng càng sống ở đây lâu, tôi cảm thấy cuộc sống ở đây không phù hợp với ḿnh, dần dần tôi trở nên chán nản và cô đơn sau những lần thất bại trong cuộc sống về tiền bạc cũng như về t́nh cảm.

 

      Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, sẽ không bao giờ ḿnh t́m được t́nh người chân thành và không vụ lợi ở xứ sở văn minh này, mà vật chất luôn đứng hàng đầu trong mọi lănh vực, nhưng tôi biết ḿnh đă nghĩ sai v́ tôi đă t́m được một niềm an ủi to lớn ở ninh-hoaDOTcom, ở nơi vợ chồng Thành, những người v́ đồng hương, v́ bạn bè mà không ngại công sức để tạo dựng nên, một sự hy sinh mà không thể nào viết bằng chữ được.

 

      Lần đầu tiên biết ninh-hoaDOTcom, cũng là lúc những kỷ niệm của tuổi thơ bừng bừng sống dậy rất mănh liệt trong tôi, kỷ niệm thời mẫu giáo tiểu học, trung học và những tủi buồn v́ đă sinh ra trong một gia đ́nh nghèo, và những tự ti mặc cảm của đứa con lai. Bù lại tôi cũng được an ủi rất nhiều, trong sự đùm bọc của ông bà nội và ba sau của tôi.

 

      Một lần nữa trân trọng và cám ơn vợ chồng Thành, ninh-hoaDOTcom đă cho chị có cơ hội gặp lại thầy Khâm (Nhất tự vi sư, bán tự vi sư), thần tượng của ḿnh trong thời thơ ấu.

 

      Cám ơn anh Khâm đă không ngại đường xa, mệt mỏi ghé Paris thăm em, dù chỉ có 36 giờ ngắn ngủi, anh đă đi bộ, đi metro, đi bus với em v́ em không có xe để đưa rước anh, nhưng có nghĩa ǵ đâu những điều đó phải không anh? Tất cả tùy thuộc ở tấm ḷng, ở ḷng người. Riêng em đó là một nguồn an ủi, một kỷ niệm lớn nhất trong cuộc đời c̣n lại của em, em vẫn c̣n áy náy, vẫn c̣n thấy thiếu sót rất nhiều, thôi th́ nếu có duyên, em mong sẽ được tiếp đón anh chị, một lần, hoặc nhiều lần trong appartement của em, như anh đă nói (rất ấm cúng); em biết anh nói để cho em vui nhưng em vẫn cám ơn anh. Và em cũng xin thay mặt cháu Khánh Sơn, Les enfants Ninh Ḥa tri ơn về việc anh đă giúp đỡ cho các cháu.

 

      Em kính chúc anh chị luôn luôn hạnh phúc và sống lâu trăm tuổi, cho em gởi lời thăm tất cả gia đ́nh anh.

 


 Anh Phạm Thanh Khâm , Cháu ngoại Martine của tác giả (Nguyễn Thị Tri) và tác giả . Ảnh chụp tại Franconville, France ngày 13/5/2009.

 

 

 

 

q NGUYỄN THỊ TRI q

    Franconville, FRANCE
21/05/2009

 

 

 

 

trang thơ và truyện Nguyễn Thị Tri           |                 www.ninh-hoa.com