trang thơ và truyện Nguyễn Thị Tri             |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Thị Tri

    Người Xóm Rượu,
  Cựu học sinh trường
 Trung học Ninh Ḥa
Trần B́nh Trọng
Niên khóa: 1959-1964

 


Hiện sinh sống tại:
Franconville, Pháp Quốc


 

 

 

 

 

 

 

HỒI SINH

Nguyễn Thị Tri

 

  

 

 

           Sau lần anh ghé thăm rất ngắn ngủi, dù anh đến Paris v́ công việc, tiện thể ghé thăm tôi, hay anh đến Paris với chủ đích thăm một người đồng hương, một người học tṛ cũ, th́ đối với tôi đó là một niềm hạnh phúc tuyệt vời, không có ǵ so sánh được thật bất ngờ và cũng thật cảm động.

 

           Đă hơn 10 năm rồi, tâm hồn tôi cằn cỗi và mất niềm tin trong cuộc sống, các con của tôi tuy rất thương yêu và quư trọng tôi nhưng chúng nó không thể chia xẻ được, bởi chúng nó c̣n có cuộc sống riêng tư với gia đ́nh của ḿnh và mỗi ngày phải chạy theo thời gian để lo cho cuộc sống, hơn nữa khó mà t́m được sự đồng cảm giữa hai thế hệ, vả lại có những điều mà tôi chỉ có thể nói với bạn bè thân thiết để t́m sự an ủi cảm thông.

 

           Nhiều năm qua rồi từ những thất bại này đến những sai lầm khác trong cuộc sống, tôi đă hiểu ra, nếu muốn có tất cả những t́nh cảm, gia đ́nh, vợ chồng, bạn bè, việc đầu tiên là phải có thật nhiều tiền, mà tôi th́ nghèo quá nên không thể mua những t́nh cảm đó được. Tuy nhiên, vẫn có những trường hợp ngoại lệ, đó là những người biết trọng t́nh nghĩa, biết yêu thương đồng loại, không coi trọng vật chất, và những tâm hồn cao thượng, nhưng số đó thật là ít ỏi, cũng chính v́ vậy nên tôi luôn thu ḿnh trong vỏ ốc và bằng ḷng với số phận.

 

           Thật t́nh mà nói, tôi vẫn luôn luôn ao ước trong cuộc đời c̣n lại của ḿnh, sẽ t́m được một t́nh yêu thương chân thành, một người biết cảm thông và là chỗ dựa tinh thần mỗi khi tôi mệt mỏi, không phải v́ chuyện gối chăn, sinh lư mà thật sự tôi muốn t́m được một người yêu, một người bạn đúng nghĩa của nó, nhưng thật khó quá, có phải v́ tôi đói hỏi quá nhiều hay không?

 

           Khi đến với ninh-hoaDOTcom tôi đă viết lên những mong ước cũng như những tâm sự của ḿnh, bởi v́ viết cũng là một lối thoát trong những lúc cô đơn buồn bả. Thật không c̣n ǵ đáng buốn hơn, khi có những người không ư thức, không có t́nh người, họ đă không thông cảm những nỗi bất hạnh của người khác, mà c̣n đùa cợt một cách lố bịch, vô lương tâm, cũng chính v́ lư do đó mà đă hơn một năm rồi tôi không c̣n muốn viết nữa, cho đến khi gặp được anh và tôi có tâm sự với anh, th́ anh khuyên tôi, viết cũng là một cách làm văn nghệ, một sân chơi, ai có nghĩ ǵ cũng kệ họ.

 

           Cám ơn anh đă động viên, đă chỉ đường cho tôi tiếp tục viết và không c̣n tự ti mặc cảm. Một lời khuyên chân t́nh, một hành động dù nhỏ nhặt đến đâu cũng đủ làm hồi sinh một tâm hồn 55 năm trước, cùng những việc làm nhỏ nhất nhưng rất gần gũi và thân thiết của anh đă sống măi trong tâm hồn tôi cho đến bây giờ, không biết anh c̣n nhớ hay đă quên? Đó là những lần anh lên lớp dạy, anh thường pha một b́nh mực rất lớn, rồi sớt ra đổ từng hủ mực nhỏ chia đều cho những học sinh nghèo.

 

           Đồng tiền chỉ mua được danh vọng, vật chất nhất thời, mà muốn có những thứ đó th́ phải đánh gục đối phương bằng mọi cách, kể những thủ đoạn đê hèn nhất, c̣n tài đức và t́nh cảm chân thật của một con người khó mà mua được bằng bất cứ giá nào, anh đă cho tôi có được  cảm giác hồi sinh bằng những lời chân t́nh mà anh đă dành cho tôi, một người học tṛ bé bỏng ngày xưa và một người em gái bây giờ, bởi v́ với anh tôi có thể nói tất cả những ư nghĩ của ḿnh không e dè, không ngần ngại với một niềm tin tuyệt đối.

 

           Thời gian chúng ḿnh gặp nhau quá ngắn ngủi, nhưng dù xa hay gần th́ lúc nào tôi cũng nhớ đến anh và cầu chúc anh chị luôn luôn hạnh phúc, khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi, vui cùng con cháu để quên đi những ǵ không được như ư trong cuộc sống và quên đi nỗi buồn xa quê hương.

 

 

q NGUYỄN THỊ TRI q

    Franconville, FRANCE
Le 5/06/2009

 

 

 

 

trang thơ và truyện Nguyễn Thị Tri           |                 www.ninh-hoa.com