Đặc San 8 Năm Và Niềm Vui Bất Chợt 
Cô Lê Thị Đào 

Đặc San 3: Ḥn Vọng Phu - Nỗi Nhớ
 Lê Thị MChâu 

Nghĩa T́nh Đặc San  
Nguyễn Thị Thanh Trí 

Chuyện T́nh Non Nước
Kiều Lam 

Ân T́nh Đặc San 8 Năm
Thị Thi 

Đặc San 8 Năm: T́nh Trong T́nh
Lư Hổ 

Đôi Ḍng...Cảm Nhận
Nguyễn Quân 

 

Đặc San 8 Năm 
NQ

ĐS 3: Ḥn Vọng Phu - Nỗi Nhớ -Kỳ 2
Lê Thị MChâu

Thư Cảm Ơn
Trương Khắc Nhượng

 

 

ĐẶC SAN KNIỆM 8 NĂM
(2003 - 2011)
 

 

  Đặc San 3 :
Ḥn Vọng Phu - Nỗi Nhớ

Lê Thị Mỹ Châu

 

 

 

 

 Kỳ I. Chút suy tư thay cho lời tựa

 

Tháng 7, Sài G̣n có những cơn mưa nặng hạt, mưa làm cho ta thêm nhớ và khắc khoải nhiều nỗi niềm. Trong “Nhớ” của Mạc Can, nhà văn Nguyễn Đông Thức đă viết rằng : “.. Thường khi đă xa một người, một nơi chốn, người ta mới càng hay nhớ về…”. Những nỗi nhớ có dáng h́nh rơ rệt, chứa đựng bao sự thủy chung và muôn vạn miền yêu thương mỗi khi nhớ về nơi chôn rau cắt rốn khốn cùng.

 

Ai đó đă nói, người ta có lắm con đường để đi, có nhiều điểm đến nhưng chỉ có một nơi mà trở về. Ấy là nhà, là quê hương. Ở đó, có biết bao buồn, vui, những kỉ niệm chất chứa chẳng thể nào dần phai ở mỗi cơi ḷng. Nơi ôm ấp mọi trái tim, nơi được yêu thương trọn vẹn nhất, như tấm ḷng của một người mẹ luôn chở che cho bao đứa con vụng dại. Và dơi mắt trông về phía xa xôi chân trời, nơi đến và đi của bao cuộc mưu sinh. Giữa những phút giây lắng đọng, trái tim ta t́m về chốn cũ, nơi chẳng có bốn mùa : thu, đông, xuân, hạ. Chỉ có hai mùa mưa, nắng chất chứa nhiều xót xa . Ninh Ḥa, quê ta, đặc san thứ 3 : Ḥn Vọng Phu - nỗi nhớ, chứa đựng những ǵ trong cơi ḷng của bao người con Ninh Ḥa? Dù ở xứ sở nào, bên bến đại dương xa xôi vời vợi, hay hiện hữu nơi đây, chốn quê trong những tháng ngày yêu thương.

 

Chẳng cần muôn lời tán thán cho những nhọc nhằn, niềm hi sinh của người sáng lập ra trang web, người ǵn giữ và nhóm lửa cho www.ninh-hoa.com rực cháy với thời gian.Con số 8 năm, biết bao người viết nên câu gian nan cực nhọc, cũng như sự gắn kết chặt chẽ của bao con người cùng quê. Người hằng tuần gởi gắm vui vầy trong từng câu chữ, trong những vui, buồn của cuộc sống, trong những cơi ḷng chứa chan một niềm tự hào. Nếu ai từng đọc : “ Có ai đó đang thức khi chúng ta đang ngủ” của Thục Minh th́ đă h́nh dung ra một chặng đường hiện hữu . Rồi cũng có những người đă từng đến rồi lặng lẽ quên lối về, hoặc  ngoảnh mặt, quay lưng, mang chút trũi nặng trong tâm tư của cô Đào khi viết nên : “ Đặc san 8 năm & niềm vui bất chợt”. C̣n muôn vàn dấu chấm hỏi cho những ai nhen nhóm trong người những ư niệm rời xa. Chúng ta sẽ nghĩ ǵ khi cơi ḷng cô Đào bộc bạch qua trang viết ấy? Chứa đựng ǵ. vui buồn nào c̣n lại khi ngày qua, giữa muôn điều vội vă, ồn ào, có chút nào đọng lại trong suy tư?

 

Khi đứa con tinh thần được sinh ra, mấy ai hiểu được cái quy tŕnh thai nghén. Người ta làm bởi cái tâm hay bởi hư danh, ảo vọng cùng với những tiếng lời có khi đắng đót, có khi chua cay. Bắt đầu thông báo, nhận bài, sắp xếp. Chẳng biết cái “anh chàng trong mối t́nh quần ba lá” lấy đâu ra thời gian mà gánh gồng nhiều đến vậy? Để rồi, chẳng mợ rộng tâm ḿnh, người ta thường đem những vụn vặt, nhỏ nhặt của riêng tư để phân ly, để chia tán. Biến ḍng sông hiền ḥa, nên thơ bỗng trở nên quẫn đục trong những cơn giông gió. Và thế lài, sau bao thăng trầm, đứa con thứ 3 đă chào đời trong niềm hân hoan và mong đợi. Ở nơi xứ người và quê ḿnh c̣n đó những cộng tác đắc lực. Mỗi tuần bài vở nối tiếp nhau chứa chan t́nh quê. Nơi quê nhà ngoài những cộng sự đắc lực đều đặn có bài viết hàng tuần của bao tác giả. Đặc san thứ 3 hấp dẫn, sinh động với những h́nh ảnh quê nhà là nhờ chú Sử Xương Hải. Chú Sử Xương Hải không quản ngại đường xa, không ngại nắng chiều, mưa đổ, để có một h́nh ảnh vững chải của núi Vọng Phu, hiên ngang, sừng sững giữa đất trời như ư nguyện của “thuyền trưởng”. Vững bền như tâm người “thuyền trưởng”, cố gắng lèo lái con thuyền vượt qua mọi chông gai trong: “ Tôi đi Đại Hội Đồng Hương” của cô Phi-Ṛm đă vẽ nên từ bút mực .

 

Có một câu tôi chí thích khi cô Phi-Ṛm viết : “…..Để cho thế hệ con cháu mai sau buột kêu rú lên : Ơ, ơ, …Nội, ngoại….mẹ ḱa.cha chú ….tôi đây”. Mà quả thật từ nơi này, tôi đă biết đến một người bác họ mà chưa một lần gặp mặt. Hai bác cháu chỉ nhận ra khi mọi nghi vấn của tôi trong email đă được giải bày. Tôi cảm thấy vui vui trong dạ và chia sẻ với Lữ Kiến Đồng, một người cũng cùng quê Ḥn Khói. Anh Đồng bảo : “ Biết chừng em với anh cũng bà con mà, bác ấy cũng là họ hàng với anh đó, khi nào rảnh em viết email hỏi thăm bác thử sao. Chứ c̣n mấy em của bác th́ biết anh quá rành, như bác Biên chẳng hạn….”. Tôi thảng thốt ngạc nhiên : “ Ơ hay, trái đất này to lớn lắm mà, sao tự dưng nó trở thành bé tẹo”…..

 

 Một người anh khác mà tôi hay gọi là anh trai, khi nhận được email của “thuyền trưởng” bảo đă có đặc san thứ 3. Một ngày khá rỗi hai anh em chat với nhau. Khi anh hỏi tôi : “ Tất cả do ḿnh chú làm nên à?”. Tôi trả lời : “ Đúng rồi anh ạ, cả biết bao công sức, lẫn tiền bạc”. Anh có nhiều bài viết mà tôi rất thích khi đăng trên blog của anh. Chẳng biết v́ cớ sự ǵ mà anh đi lâu quá đỗi. Tôi cứ reo réo bên tai mặc anh có bực ḿnh hay không? Bằng cách này, cách khác tôi mong anh có bài trên www.ninh-hoa.com. Dù không đều đặn mỗi tuần, chỉ cần thi thoảng có là được. Bởi trang văn của anh làm tôi thấy thích thú và ngưỡng mộ. Và tâm tư lúc về hưu của anh là có một góc lặng lẽ ngồi để viết. Là nhà văn hay đại loại giống thế, tôi nghĩ anh viết khá hay th́ có lẽ ước mơ ấy sẽ thành hiện thực vào một ngày rất gần. Anh đi lâu quá rồi một ngày anh xuất hiện, tôi cảm thấy vui vui trong bụng. Cảm ơn anh khi chẳng phụ ḷng tin của tôi và đừng quên chốn này anh nhé, đừng ra đi lặng lẽ như bao tháng ngày qua. Bởi chúng ta cùng sinh ra trên mảnh đất Ninh Ḥa.

 

Cầm đặc san 8 năm mà không khỏi bùi ngùi. Bóng núi che nghiêng nỗi niềm chốn cũ, mái ngói rêu phong đă mấy bận chất chồng, dày thêm theo thời gian. Cánh đồng vàng ươm đương mùa hái gặt, phảng phất bóng dáng quê đang ở quanh ḿnh. Những ḍng chữ nối đuôi nhau hiện hữu và đặc san cứ dày dần thêm khiến trũi nặng cả bàn tay. Con số ấn tượng thay, 546 trang, chứa chất ǵ đầy đặn đến thế, chứa chất ǵ mà đam mê vậy? Ḷng thinh lặng và mâm mê, ve vuốt, nâng niu đứa con tinh thần mà nặng trũi hồn. Đôi khi, ư nghĩ điên rồ, dại dột xuất hiện trong đầu tôi : “ Anh chàng trong mối t́nh quần ba lá” thật là, nhưng rồi cảm thấy quư giá vô ngần khi nhận được những email với một ḍng tin ngắn ngủn : “ Chú bận cỡ anh thợ mộc ấy, mong sao đặc san ra đời mang chút niềm vui cho bao người cùng quê”. Chỉ đơn giản là mang niềm vui đến cho mọi người, chỉ đơn giản là gắn kết mọi người con Ninh Ḥa xích lại gần nhau hơn. Chỉ đơn giản là đoàn kết sẽ tạo nên sức mạnh, chỉ đơn giản là thế thôi. Và có lẽ, niều vui của “ thuyền trưởng” là khi thấy mọi người cười vui, là khi có những lời động viên an ủi, là khi có những buổi ngồi cận kề bên nhau chia sẻ chút ấm áp nghĩa t́nh? Nhưng công ơn lớn lao chẳng thể nào quên người đàn bà ấy, người đi qua suốt tháng năm nhọc nhằn như cô Lương Lệ Huyền Chiêu đă viết trong “ Về đây nh́n mây nước bơ vơ” rằng : “…. Người bạn đồng hành thân thiết trên mọi nẻo được gian khổ của bạn”. Nếu được vinh danh, chắc đại gia đ́nh www.ninh-hoa.com sẽ dành tặng cho cô Giỏi những ṿng tay ấm áp, yêu thương đầy chân t́nh. Chứ chẳng có giá trị nào xứng đáng hơn ngoài tấm ḷng của muôn người trong đại gia đ́nh vĩ đại ấy.

 

Xă hội phát triển, con người ta vươn tầm ra thế giới có rất nhiều những trang báo mạng. Đặc sắc, đẹp đẽ, nồng nàn. Nhưng có lẽ, www.ninh-hoa.com có chút ǵ gắn chặt, níu giữ hồn người không thể nào xa rời, khi con người ta luôn nghĩ về cái tâm hơn cái tầm vĩ đại. Có người nói, nó bát nháo, bạt nhào, không đẳng cấp, chất  lượng kém. Nhưng quả thật, đại gia đ́nh www.ninh-hoa.com chỉ là nơi cất giữ muôn vàn kỉ niệm, là nơi gắn kết trái tim của bao người cùng quê. Chứ chưa thể là một bến bờ viên măn mà ở đó có không ít người làm rạng rỡ ḍng Sông Dinh quê ḿnh cơ đấy. Đáng tự hào thay khi mỗi đêm chat với Nhẫn, Nhẫn bảo rằng : “ Ninh Ḥa của chị sao nhiều nhân tài thế?”.

 

Từ độ là thành viên nơi đây, tôi như được tiếp thêm nhiều sức mạnh. Có chút nỗi niềm được giải bày, có chút suy tư được chia sẻ. Mà có lẽ, khi t́nh người ấm nồng th́ sẽ có những cơn gió mát thổi vào hồn người. Với tôi, từng ấy thôi đă đủ.

 

Ninh Ḥa, quê ta, đặc san 8 năm, lần lượt đọc trong những đêm mất ngủ. Yêu quư biết bao tất cả những tấm ḷng, t́nh người, tri ân muôn vạn câu chữ trong từng trang viết. Khi đọc hết lời tựa đầu tiên của Bác Nguyễn Hưng trong đặc san, mới thấy hết niềm tự hào khi cầm nó trên tay. Cái nhận định chung của Bác Nguyễn Hưng trong sự kiện quan trọng ở Đại hội đồng hương tại Orlando (Florida): “Quan trọng không phải bởi số lượng, hoặc tổ chức nơi sang trọng cùng với sự góp mặt của những người quan trọng. Mà cái quan trọng nằm ở chỗ vượt lên muôn vạn khó khăn về nội bộ và những sự khách quan khác”. Rất chí t́nh phải không bác?

 

Xin tạm mượn câu kết trong lời tựa của đặc san là dấu chấm hết cho chút suy tư thay cho lời tựa : “…Giá trị thật sự của đặc san không phải chỉ là văn chương thơ phú mà cái giá trị của đặc san 3 và những đặc san trước chính là những tâm t́nh, những thổn thức cũng như những ước mơ của mọi người con Ninh Ḥa & Dục Mỹ”. Và tôi xin phép copy lời thơ phổ nhạc của Chú Lư Hổ viết nên :

 

“Sông Dinh đất mẹ dịu hiền

Đừng nên đem nó phân chia nhiều nguồn

Sông Dinh dù có ra sao

Đều là nguồn nước cùng chung một gịng”

 

 

Đọc Kỳ 2

 

 

           Sài G̣n

           Lê thị M Châu

 

 

Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật

 

 

 www.ninh-hoa.com