trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


Lương Lệ Huyền Chiêu

    Dạy học tại trường
  Trung Học Bán Công
      Ninh Ḥa trước
         năm 1975

 

Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
  Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
  Ngẫu Hứng
  Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
  Hè Sang     
  Có Em Bên Đời 

 

 Truyện:

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 

       

               X  Ú C   C Ả M   C U Ố I    N  Ă M
                        Lương Lệ Huyền Chiêu


 

Nhà tôi chỉ cách chợ Dinh một cây cầu nên tôi rất siêng đi chợ. Đi chợ đối với tôi là một niềm vui v́ ở đó mỗi ngày tôi sẽ được gặp những người khác nhau, nh́n ngắm những t́nh huống khác nhau, mua những thứ khác nhau để về nhà chế biến những món ăn khác nhau theo từng mùa. Chợ thật sinh động và hứa hẹn nhiều bất ngờ dầu rằng đó là nơi dơ và ồn như... cái chợ.

Sáng nay, tay xách giỏ, đầu đội nón đang chen vào chợ tôi bỗng thấy một đám đông đang quây tṛn. Tất nhiên tôi cũng chen vào " Bán một tặng một ....quây bên đa qua bên đây..." Mọi người h́nh như đang bị thu hút bởi tiếng gào của anh chàng bán quảng cáo có lẽ đến từ Sài G̣n... Cần Thơ ... Rạch Giá ...Bà già bói bài tây đang rải bài trên một chiếc chiếu nhỏ mời tôi xem một quẻ... Tôi lưỡng lự rồi từ chối.. Tôi chưa từng xem bói. Biết trước tương lai của ḿnh đối với tôi là điều chán nhất.

Khu bán cá là nơi phải chen lấn, phải đối phó nhiều nhất. Hôm nay nên mua cá ǵ nhỉ? Mua cá ǵ th́ cũng phải trả giá cẩn thận kẻo bị hớ và nhất là phải b́nh tâm không tức giận nếu phát hiện một kư cá chỉ cân nặng có 700 gram. Sự náo nhiệt của khu chợ cá được tấu lên bởi những tiếng chửi bới, những cái lườm, cái nguưt của các bà bán cá cộng với tiếng đàn guitar năo ruột của người hành khất mù.

Dạo này khoai tím, khoai phục linh bắt đầu được bày bán.

"Tháng năm khoai nằm xuống đất
Tháng mười khoai cất lên bờ"

Rau tàn ô cũng bắt đầu rẻ đến độ có thể mua thật nhiều để nấu canh tôm.

Xách giỏ đi chợ về ngang qua cầu Dinh nh́n lên thấy cầu Sắt, nh́n xuống thấy Ḥn Hèo...Nước Sông Dinh qua một mùa nắng hạn không mưa, không lụt đen ng̣m như một vũng ao tù.

Lại một năm sắp đi qua. Cuộc sống của tôi ở Ninh Ḥa có lẽ cũng lặng lẻ như những đám lục b́nh đang yên phận nằm dưới chân cầu Dinh kia ..."Nhưng mùa Xuân, người bạn không bao giờ lỗi hẹn vẫn đang đến bên tôi. Hoa cải, hoa tàn ô rồi sẽ nở đầy trên những nẻo đường và mùa Xuân, người bạn tốt, cũng sẽ mang những đứa con xa nhà của tôi trở về với mẹ".

  

Vào thăm khu vườn ninh-hoaDOT.Com tôi cũng sẽ được gặp những người khác nhau, được nh́n ngắm những tâm hồn khác nhau và được chia xẻ những niềm vui, nỗi buồn của những người quen và không quen.

"Tôi nhớ rừng xưa, nhớ núi xưa
Dă qú vàng rực lúc chớm trưa" *

Dă qú là loại hoa mà tôi rất thích ngắm nh́n. Dă qú nở ngàn ngàn bên vệ đường, bên bờ suối, bên sườn đồi. Ước ǵ t́nh thương yêu trên cơi đời này cũng rộng lượng nở hoa bất cứ nơi đâu như dă qú. Tôi yêu dă qú, loài hoa giản dị và tôi thích đọc những câu thơ giản dị:

"Những An những Phụng không về nữa" *

đây dă qú vẫn c̣n nở ngàn ngàn nhưng bao mùa xuân rồi "Những An những Phụng không về nữa".

(*Thơ của Dương Alpha)


 

          Lương Lệ Huyền Chiêu
      cuối năm Giáp Thân