Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu                |                 www.ninh-hoa.com

 Lương L Huyền Chiêu

 Dạy học tại trường
Trung Học Bán Công
Ninh Ḥa trước
 năm 1975


Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 


 ? ˜ { @

 

VỀ BÊN NÚI ĐỢI (*)

 

 Sau khi tiếng súng đă im, điều hạnh phúc duy nhất của tôi là được đi thăm và nh́n ngắm bất cứ nơi nào trên quê hương Ninh Ḥa. Điều tưởng chừng rất nhỏ bé ấy tôi đă phải chờ đợi hơn 20 năm. Những làng quê mà tôi đi qua trong những buổi chiều nắng nhạt chẳng có ǵ đặc biệt.

 

Hôm nay những mảnh ruộng xanh ngắt màu mạ non, vài hôm quay trở lại đă thành một đồng lúa chín rồi một bữa tất cả chỉ c̣n trơ gốc rạ. Những khu vườn ôm ấp lấy những ngôi nhà cũ kỷ mà chủ nhân là những con người đếm thời gian theo những vụ mùa và những lần vầng trăng tṛn, khuyết. Tôi yêu những thân cau song song vút thẳng lên trời, tôi yêu những bông hoa bụt đỏ thắm một màu chơn chất và tôi yêu bóng dáng của những cô bé, cậu bé quần xanh áo trắng thong dong đạp xe về nhà sau những giờ học mệt mỏi. Một bữa cơm đạm bạc do mẹ nấu đang chờ em ở nhà. Tôi biết những mảnh ruộng thanh b́nh đâu nuôi sống gia đ́nh em. Để em có thể cắp sách đến trường mẹ đă phải thay em dẫn ḅ đi ăn trên những đồng cỏ xa lắc và cha em đă phải lên rừng làm lâm tặc chặt gỗ trộm.

 

Một lần tôi ngược đường cầu cháy lên tận Ninh Tân một địa danh kinh tế mới. Cư dân ở đây hầu hết đến từ Nha Trang. Ngày họ mới đến, đêm họ c̣n nghe tiếng cọp "à um" trong rừng. Rừng thiêng, nước độc, bệnh tật, đói nghèo đó là những thử thách mà họ phải vượt qua để tạo dựng cho ḿnh một túp lều, một rẫy khoai ḿ, khoai lang. Mong sao con ḿnh có ngày trở lại chốn văn minh họ gắng sức cho con xuống tận Ninh Ḥa theo học ở các lớp lớn. Nh́n các em c̣m cỏi đạp xe vượt chín cái dốc và 18 cây số đường đất thật tôi nghiệp.

 

Đi học. Đó là con đường đi mà ai cũng phải cố gắng trong bước đầu đời nhưng các em đă quá vất vả để đổi lấy một nền học vấn không xứng đáng.

 

Với tôi học là để biết rằng ḿnh là một cá thể tự do và có quyền hưởng hạnh phúc. Học là để phát hiện những năng lực tiềm ẩn trong chính bản thân ḿnh và học để hiểu rằng chúng ta tự do nhưng không thể sống cô độc và chúng ta phải học suốt đời để được là bạn của muôn loài, là con của đất trời, là chủ nhân của một trái tim biết khóc và một cái đầu biết từ chối điều giả dối.

 

Tôi buồn bă nhận ra những đứa trẻ trên quê hương tôi được dạy để trở nên những con rối vô hồn, cúi đầu gượng ép chấp nhận những điều mà người lớn ai cũng biết là láo. Einstein, Hawkins vẫn có thể sai. Nhưng khi biết ḿnh sai, tôi chắc chắn họ sẽ thông báo và thẳng thắn xin lỗi nhân loại. Thế hệ trẻ trên quê hương tôi như những con tằm đang sức lớn nhưng chúng không được ăn những chiếc lá dâu non hái từ nương băi. Chúng bị ép ăn những thức ăn công nghiệp chế biến sẵn. Những con tằm công nghiệp ấy sẽ rất giống nhau, rất yếu đuối và dễ nhiễm đủ thứ bệnh tật. Một tấm lụa đẹp cho ngày mai theo tôi khó mà dệt được.

 

Cách đây mấy hôm tôi có xem một chương tŕnh trên TV nói về nhà trưng bày những tác phẩm điêu khắc của Điềm Phùng Thị ở Huế. Những tác phẩm đá đồ sộ đang bị vùi trong cỏ dại. Bên trong vắng bóng người, bụi, mạng nhện giăng đầy.

 

Điềm Phùng Thị là người tôi ngưỡng mộ. Nước Pháp đă cho bà tự do để tâm hồn bà được bay bổng. Người Pháp ngạc nhiên không hiểu v́ sao một người đàn bà Việt Nam mảnh dẻ và dịu dàng như bà lại thực hiện được những tác phẩm kỳ lạ có sức nặng ngàn cân về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bà đă được yêu mến và tôn vinh tại Pháp. Nhưng ḷng hoài hương cứ khắc khoải, bà khổ công đem hết gia tài của ḿnh về tặng cho quê hương và yên nghỉ trên mảnh đất quê nhà.

 

Tôi không biết bà có lường trước được sự thật ?  Nh́n cách người ta cư xử với tác phẩm của bà, trái tim và nhân cách vĩ đại của bà tôi đau buồn nhận ra rằng quê hương này không xứng với bà.

 

đây từ lâu lắm rồi, người ta không được dạy dỗ để biết trân trọng những tấm ḷng thành thật như tấm ḷng của Điềm Phùng Thị.

 

(*) lời hát của Trịnh Công Sơn

 

 

 


 

Lương L Huyền Chiêu
Ninh Ḥa, 12/6/2007  
 

 

trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu         |                 www.ninh-hoa.com