trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lương Lệ Huyền Chiêu


Lương Lệ Huyền Chiêu

    Dạy học tại trường
  Trung Học Bán Công
      Ninh Ḥa trước
         năm 1975

 

Thơ:

 
  Vườn Xưa
  Mùa Nắng Cũ
  Mười Sáu Tuổi
  Gửi Con Trai Đă Lớn
  Họa Thơ Tặng Bạn
  T́nh Cờ Trang  Web
  Thơ Gởi Bạn
  Thơ Gởi Học Tṛ
  T́nh Quê
  T́nh Yêu Của Bố
  Ngẫu Hứng
  Mùa Xuân Về Thăm
     Phố Núi
 
 
Thái Liên Khúc 
 
Tŕ Thượng 
  Hè Sang     
  Có Em Bên Đời 

 

 Truyện:

  
  Cọp Ninh Ḥa
 
Học Tṛ Xóm Rượu
 
Xin Chọn Nơi Này Làm
     Quê Hương

 
Cung Đàn Xưa
 
Trở Về Mái Nhà Xưa
 
Xúc Cảm Cuối Năm
 
Rồi Cuối Cùng Mùa
     Giáng Sinh Cũng Đến

 
Tháng Giêng Quê Tôi
  Mẹ   
  Bức Thư Không Gửi
 
Hương Xưa 
 
Ban Văn Nghệ Xóm
    Rượu

 
Người Cha 
  Mong Nhớ Mưa 
  Are You God ? 
  Chợ Quê 

 

 

 

 


 

       

           T  R Ở    V  Ề   M Á I   N H À   X  Ư A
                   Lương Lệ Huyền Chiêu


 

Sau khi học xong trung học, tôi muốn tiếp tục việc học ở Sài G̣n. Nhưng năm đó ba tôi phải về hưu, đi học xa là không thể. Tôi buồn lắm. Má tôi khuyên: " Con ở nhà lấy chồng đi. Có mấy chỗ ngỏ ư rồi đấy. Đi học xa vất vả, má không yên tâm ". Ba tôi thông cảm với tôi hơn. Ông giúp tôi thực hiện nguyện vọng bằng hai bức thư. Bức thứ nhất gửi cho cô Năm Cầu Bông, một người bà con xa mà tôi chưa hề biết mặt v́ bà bỏ xứ đi đă hơn hai mươi năm rồi. Trong thư ba tôi xin cô giúp cho tôi một chỗ ở. Bức thư thứ hai gửi cho bác TB, một người bạn cũ của ba tôi, nhờ giúp cho tôi một việc làm trong Công Ty Hóa Chất mà bác làm Tổng Giám Đốc.

Tôi đi Sài G̣n với hai bức thư và một tâm trạng lo âu của một người lần đầu một ḿnh ra khơi.Thật như có phép mầu khi cả hai bức thư đều có tác dụng. Cô Năm nhân hậu đă nhận tôi là cháu và cho tôi ở với bà trong căn nhà nhỏ trong một con hẻm sát cạnh cầu Bông. Bác TB tốt bụng cũng nhận tôi vào làm việc ở văn pḥng thương măi đặt ở đường Nguyễn Công Trứ. Công việc của tôi là đánh máy những ǵ mà Tổng thư kư soạn thảo. Tôi biết ơn Ba tôi lắm. Những điều may mắn ấy tôi không dễ ǵ có được nếu tôi không có một người cha mà ai cũng quí mến.

Sau khi có việc làm, tôi ghi danh vào trường Đại Học Văn Khoa môn Anh Văn, Hán Văn. Để tiện việc học hành tôi xin chuyển vào ở trong lưu xá Phước Hải, một lưu xá dành riêng cho nữ sinh viên nằm trong khuôn viên một ngôi chùa ở đường Trần Quốc Toản.

Mỗi chiều sau giờ làm việc tôi đón xe bus đến trường học. Tối nào cũng đến 10:30. tôi mới về đến lưu xá. Trên bàn ăn bao giờ cũng chỉ c̣n một phần ăn cuối cùng dành cho tôi. Tôi thấy mệt hơn là đói nhưng cũng phải vội vàng ăn để c̣n qua pḥng học nhận những tài liệu mà tôi đă nhờ các bạn mua dùm trong buổi sáng. Nếu Má tôi biết tôi khổ cực thế này chắc bà sẽ giận tôi không nghe lời bà.

Cuối tuần vào những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi thường xuống hậu liêu nhà chùa tṛ chuyện với các ni cô và các chú điệu. Tôi rất thích cái màu nâu cũ kỹ, bạc phết trên nền vải thô của những người trong nhà chùa. Một hôm tôi đi chợ Bến Thành mua một xấp vải nâu rồi ngồi vào máy may của lưu xá tự "thiết kế" cho ḿnh một cái áo vạt ḥ. Thật vui và thanh thản khi làm được điều ḿnh thích.

Mỗi cuối tháng, tôi cũng được cùng cô Hà Xíu Chẻ đi Ngân Hàng lĩnh tiền và sau đó xuống Khu Kỹ Nghệ Biên Ḥa làm công việc phát lương cho công nhân ở khu chế tạo và nhân viên ở pḥng thí nghiệm. Những ngày ấy tôi có được những giây phút dễ chịu khi từ bờ sông Đồng Nai tôi nghe rơ luồng gió mát rượi, phơi phới thổi về sau khi bay qua những cánh đồng, những mặt nước mênh mông. Những lúc ấy tôi cũng rất nhớ đến những ngọn gió hiu hắt ở Ninh Ḥa quê tôi. Những ngọn gió ấy thường buồn bă và tù túng v́ phải chịu vây hăm bởi một vùng đất mà bốn bề đều bị bao vây bởi quá nhiều ngọn núi.

Tết năm ấy tôi về thăm nhà và không quên được cái tên Mậu Thân của nó v́ đó là lần đâu tiên tôi tận mắt nh́n thấy chiến tranh. Tôi tự hỏi tại sao chiến tranh lại chọn đất nước tôi. Một đất nước vốn đă kiệt sức v́ nghèo đói và lạc hậu!!! Lúc này mẹ tôi cũng đang khốn khó với một đàn con nhỏ dại mà tôi là con đầu. Một nỗi buồn nặng trĩu xâm chiếm tâm hồn tôi làm tàn phai đi những mộng ước riêng tư. Tôi viết một bức thư xin nghỉ việc gửi cho bác TB, sau đó xin dạy học ở Ninh Ḥa. Tôi nghĩ làm việc ở quê nhà tôi có thể tiết kiệm giúp đỡ mẹ tôi .

Khác với cuộc sống sôi động mà thời gian được tính từng phút ở Sài G̣n ngày tháng ở Ninh Ḥa trôi qua thật hiền lành và đơn điệu. Cũng có lúc tôi thấy nhớ những ngày tháng lạc lơng nhưng vô cùng tự do ở Sài G̣n. Tôi cũng nhớ giảng đường và ngôi chùa Phước Hải cùng ḍng sông Đồng Nai bát ngát. Những lúc ấy tôi thường mặc vào chiếc áo vải nâu và mở Đường Thi ra tập chép như những ngày c̣n cặm cụi học hành trong pḥng học của lưu xá. Tôi rất yêu thích thứ chữ tượng h́nh này dù tôi luôn có cảm giác thất bại sau khi viết chúng.
 


Về nhà, tôi thích mặc chiếc áo vải nâu
mà tôi đă tự may
 

Tàn đi cơn mộng học hành, tôi cố gắng t́m vui trong công việc. Những đứa trẻ mà tôi gặp gỡ hàng ngày ngây thơ, chất phác như những củ khoai. Để giúp cho giờ học bớt buồn tẻ, nhàm chán tôi thường dạy chúng hát những bài dân ca như Cây Trúc Xinh, Lư Chim Quyên, Hát Hội Trăng Rằm, Xe Chỉ Luồn Kim...

Cuối giờ học vào những ngày mưa dầm gió bấc, trong khi chờ tiếng kẻng tôi thường kể chuyện cổ tích của Andersen cho học tṛ nghe. Tôi thích nhất câu chuyện Nàng tiên cá. "Nàng tiên cá bé nhỏ ngây thơ, trong sáng ấy đă thầm yêu một hoàng tử và nàng ao ước có ..... một đôi chân b́nh thường như của loài người". Tôi thường kết luận với học tṛ rằng trong cuộc đời này có biết bao là mơ ước mà tôi chưa thấy mơ ước nào tội nghiệp đến như vậy. Tôi nghĩ câu chuyện này có thể làm cho những học tṛ nghèo nàn, quê mùa của tôi cảm thấy hạnh phúc v́ dầu ǵ chúng cũng có .... một đôi chân.

Từ ngày rời trường Đức Trí tôi đă lớn lên, đă đi xa rồi lại trở về với một chút ít thay đổi trong tâm hồn như thế. C̣n các bạn th́ sao?
 

TỐNG MẠNH HẠO NHIÊN CHI QUẢNG LĂNG

Cố nhân tây từ Hoàng hạc lâu
Yên ba tam nguyệt hạ Dương Châu
Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu

Lư Bạch

TIỄN MẠNH HẠO NHIÊN ĐI QUẢNG LĂNG

Tạ từ Hoàng Hạc người đi
Tháng ba hoa khói xuôi về Giang Châu
Cánh buồm lẻ bóng khuất mau
Ḍng Trường Giang chảy về đâu hởi người

Người dịch:
Lương Lệ Huyền Chiêu
 


 

Ninh Ḥa, ngày 16 tháng 11 năm 2004
          Lương Lệ Huyền Chiêu